Thông tin truyện

Thần Y Đích Nữ

Thần Y Đích Nữ

 Tác giả:

 Tình trạng:

Đang tiến hành 221 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

–Phần mở đầu giới thiệu:
+ Ở thế kỷ 21, nàng được mệnh danh là thần y, từ Trung y tới Tây Y nàng điều thông suốt, là 1 quân y đẵng cấp binh chủng khác biệt không thể thiếu..
— Sau khi nàng xuyên không về thời cổ điển nàng hóa thành nữ Họ Phượng, tên đầy đủ “Phượng Vũ Hành.”

phụ vương và tổ mẫu điều không thương và đon đả, tỷ muội điều không thuận hòa người nào củng hiểm sâu. Và người nhà nhất của nàng là Phụ mẫu lại thêm tính nhu nhược và nhiều bệnh trong người, tiểu đệ còn nhỏ béphụ vương nàng chỉ yêu và xem trọng một dị cu li nhân trong phủ và đưa bà ta trở thành đại cu li nhân, còn nàng thân phụ đem gả cho 1 tên què dung nhan của hắn bị huỷ hoại, hắn là Cửu hoàng tử.

— Nàng xuyên không và sống lại, nàng không bao giờ muốn phải sống uất ức như nguyên chủ..
+ Nàng sẽ đấu tranh, với người ác độc nàng phải cường bạo và tàn ác hơn, và thâm nho hơn đàn họ cho dù có thế nào thân thể có hóa kiếp thành tro bụi nàng vẫn không qua đời phục, và sẽ bảo vệ những người nàng muốn

— Nàng xóa đi hình xâm phụng hoàng ở cổ tay, và mang theo thuốc bốn nhân đời trước nhưng đến..
– Linh chi nhân sâm chẳng là gì.. Nàng vừa ra tay còn hơn linh chi 1000 năm tuổi..
+Thuốc đông y rất đắng uống không nổi..
— Ta đưa ngươi thuốc tây ngươi uống vững chắc sẽ hết bệnh, còn bệnh ruột thừa sắp lấy mạng ngươi ta có thể cắt đi là được ngươi sẽ được cứu sống..

truyenhot.vn…mời bạn đọc tiếp tình tiết của câu truyện…

Thần Y Đích Nữ

Triều đại Đại Thuận, Thiên Vũ đế, năm thứ hai mươi mốt.

ban đêm trăng tỏ sao sáng, chợt trên trời có tiếng sét nổ mang, nóc hoàng cung đại nội chấn động run rẩy mấy cái,  không thấy mưa.

Người cai quản Khâm Thiên giám vội vàng chạy đến điện Càn Khôn, quỳ sụp xuống trước mặt Thiên Vũ đế: “Bẩm bệ hạ, có thiên tượng dị động, hướng tây bắc… phụng hoàng giáng thế!”

Tay Thiên Vũ đế đang cầm chén trà khẽ run lên: “Tây bắc…” Ánh mắt khẽ mở nhìn từ cửa sổ ra ngoài, “Nhắc đến đó, Minh nhi cũng nên trở lại rồi.”

Ở phía tây bắc vùng biên cảnh Đại Thuận, trong một khe núi, sấm sét nổ một cái, trực tiếp đem một thi hài nữ nhân đứng dậy.

Phượng Vũ Hành giãy dụa giữa một đống tử thi ngồi dậy, đầu đau một trận, sau cuối cũng tỉnh táo lại. nhưng mà vừa thế hệ tỉnh ngộ, nơi chưa xác chết làm nàng sợ khiếp vía.

“Mẹ nó.” Nàng nháy mắt mấy cái, gạt đầu lâu trên đùi ra, chú ý tình cảnh tứ phương, “Rốt cuộc ta đã chết chưa vậy?”

Nàng rõ ràng còn nhớ mình đang ngồi trên phi cơ thì bị nổ tung, rơi xuống ở độ cao như vậy tuyệt đối không có cơ hội sinh tồn, nàng thân là quân y cao cấp của lục quân, lúc chết đầu óc nàng vẫn tỉnh táovì vậy Phượng Vũ Hành vững chắc mười phần, nàng đã chết.

Đúng vậy, đã chết  sống lại.

Nàng đứng lên đống xác chết, hoạt động tay chânchốc lát đã trầm xuống, một đoạn trí nhớ xa lạ bỗng xuất hiện trong đầu: Phượng Vũ Hành, mười hai tuổi, là chính nữ của Tả tướng đại nhân Đại Thuận, Phượng Cẩn Nguyên. Ba năm trước, một nhà ngoại tổ bị đày đến nơi hoàng vu, thân phụ sợ bị liên lụy, cùng tổ mẫu truất phế chính thê là thân mẫu Diêu thị, đưa di nương là Thẩm thị lên làm chính thất.


Danh sách chương

Bình luận