Thông tin truyện

Thà Đừng Gặp Gỡ

Thà Đừng Gặp Gỡ

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 204 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: tân tiến, sủng, ngược, HE.
Tên xuất bản: “Bất ngộ khuynh thành bất ngộ nhĩ”
Tên trên mạng: Hào môn ẩn hôn (Cuộc hôn nhân bị che giấu trong gia đình quyền quý)
Tựa đề: “Anh đã từng tưởng tượng ra muôn ngàn cảnh tượng khi gặp mặt lại em,  không ngờ chúng ta lại gặp gỡ nhau như thế”.
Edit: Yuè Ying / Hạt Mưa bé dại / Tiểu Bảo Nhi / Taho Nguyen / Rainie / Rika Nguyen / Trang Thu (TT) / Dế Mèn / Lưu Tinh / Diệu Linhh
Beta: Yuè Ying / Rika Nguyen
hero chính: Lệ Cảnh Trình, Vinh Thiển.
Các anh hùng khác:
Hoắc Thiếu Huyền, Mạc Hy, cường thịnh Thư Lan, Lệ Cảnh Tầm, Vinh Trạch, Giang Tụng Giai, Tôn Giai Lân, Tống Quyền, Thẩm Tĩnh Mạn, Lệ Cảnh Vân, Củng Dụ, Củng Khanh, Hoắc Bang, Lý Phân Nhiên, Vinh An Thâm, Cố Tân Trúc, Hoàng Phủ tứ Thiếu, Lâm Nam, Hà chiêu tập, Hạ Nhân, Chu Đình Đình, Lăng Giác, Tống Thanh Giác…

***

Có một loại tội, chính là vừa nhìn đã thấy vừa ý.

Có một loại yêu, là một chất độc vô hình, đã vào sâu trong tim là nhớ mãi không quên.

—–

Phần giới thiệu sách xuất bản:

Có một loại đàn ông, mang một vỏ bọc cao niên bên ngoài, ở anh ta toát ra vẻ lạnh lùng huyễn hoặcnhưng mà cũng cực kì nguy nan. Trước mặt người khác, Lệ Cảnh Trình chính là như vậy, không chê vào đâu được.

 lần đầu tiên Lệ Cảnh Trình nhìn thấy Vinh Thiển, anh liền khởi đầu đào một hố sâu cho cô.

Thật vậy sao?

Vinh Thiển cũng khám phá, chờ khi cô trượt chân rơi vào trong chiếc hố kia, cô nhìn thấy người con trai đang đứng ở bên cạnh, dáng dấp tự thị mang theo vẻ đắc chí.

“Em chỉ có nhì chọn lọc, thứ nhất, anh kéo em lên, nhưng cả đời này em phải theo anh, em muốn thứ gì anh đều cho em thứ đó. Thứ hai, tiếp tục ngồi đó, cứ ngồi ở đó đi, ngồi tới già mới thôi.”

Vinh Thiển vừa nghe, nếu cô lựa chọn phương án thứ nhị, có đúng là đầu óc cô có vấn đề hay không?

Lúc Lệ Cảnh Trình đưa tay kéo cô lên, đã nói: “Vinh Thiển, em cần phải nhớ kỹ, anh sẽ làm bất cứ điều gì  em, sau này đứa ở bên cạnh em là anh, anh thuộc quyền chiếm hữu của em.”

Nếu hỏi anh tại sao nhất quyết phải là cô thì đó là bởi vì có cô đồng nghĩa có cả thế giới này.
Nếu tình yêu là bởi vì ý trời thì em hãy quay về, anh sẽ cho em một đời ấm áp.

_____________

Phần giới thiệu sách xuất bản:

Cô vốn là một vị thiên kim trong gia đình giàu sang, lại bị người khác tìm cách hãm hại, đánh mất vị hôn phuđánh mất cả gia sản.

thời gian cô chạm mặt gian nan nhất, anh đưa tay ra: “Anh nói, nếu em muốn đấu với dì ghẻ hay là tranh đoạt gia bản, phải biết vâng lời anh!”

nhưng mà Vinh thiết tưởng thế nào đi chăng nữa cũng thấy không đáng tin cậy: “Anh có làm được hay không?”

“Được, nhưng…” Người con trai dừng lại một tẹo, trên mặt nở thú vui gian trá: “Em phải thử xem!”

Một thời kì sống trong cuộc hôn nhân che giấu, anh nuông cô lên tận trời, cố gắng đem lại mọi thứ cho cô.

nhưng mà cô cũng là một chất độc không tên, rót vào trái tim anh, nhớ mãi không quên.

Vinh Thiển hiểu, có một loại đại trượng phu như chất độc, không được mê đắm.

Dù cho Lệ Cảnh Trình có là kịch độc hay không, cô vẫn cho là anh đối xử tốt với cô, bảo vệ cô, nuông cô, lại chỉ có điều độc nhất vô nhị là không phải do yêu cô.

Cho dù anh nói: “Mặc kệ là em đi tới đâu, nếu em bị người khác hà hiếp, em không cần gọi laptop, em vẫy tay, cho anh một ánh mắt, anh sẽ đi đón em.”

Đối với Lệ Cảnh Trình, hạnh phúc lớn nhất của anh, không phải cả đời này đã bị Vinh Thiển làm thay đổinhưng là rốt cục cô cũng nguyện ý thay đổi  anh.

Ba năm sau, cô đưa một cậu rực rỡ tới trước mặt anh, nói nó là con của anh.

nhưng mà điều khiến Lệ Cảnh Trình bực bội nhất chính là: hậu phi, nhóm máu của em là B, anh cũng là nhóm máu B, là nhì người mang nhóm máu B, nhưng cũng không thể xuất hiện một cậu nhóc con mang nhóm máu A được!

Vinh Thiển tát một cái lên khuôn mặt đẹp trai kia, khó chịu nghiến răng: “Lệ Cảnh Trình, anh não ngắn!”

***

Cô chính là người phụ nữ khiến anh bất chấp mọi âm mưu để có được, cho dù đã ở bên anh nhưng cô chưa từng tình nguyện.

Ngón tay Lệ Cảnh Trình khẽ mơn trớn hình xăm trên bụng cô hỏi: “Đây là cái gì?”

“Bốn năm trước bởi che giấu vết nhơ của đời này tôi đã vẽ nó lên” Vĩnh Thiển giữ lấy cánh tay anh.
tứ năm trước?

Ánh mắt Lệ Cảnh Trình khẽ thay đổi: “Là ai?”

Lời nói của Vinh Thiển khiến cho anh nhớ tới việc quên mình vào đêm cách đây mấy năm trước đó.

Cô cắn môi tràn ngập căm hận: “Bất hạnh đó đã phá hủy tình ái đẹp nhất cuộc đời tôi, Lệ Cảnh Trình, chúng ta là bởi vì nhu cầu của nhì bên nên mới ở cùng nhau, anh còn để ý dĩ vãng của tôi sao?”

Ánh mắt anh nhìn xuống chỗ bụng cô, anh không nghĩ tới, năm đó là  chính anh chỉ đạonhưng mà cô lại là nữ chính trong trò chơi này.

nhưng sự thực đó, cả đời này Lệ Cảnh Trình cũng chẳng thể để cho cô biết được.

Lần thứ nhị chạm mặt, cô là thiên kim tiểu thư của một gia đình giàu có bị đưa tới.

Vinh Thiển tìm cách tháo thân, cũng không nghĩ rằng mình sớm đã là một con chim bị trói chân, bị anh túm được, cho dù cô có giãy dụa như thế nào đi chăng nữa cũng không thoát khỏi bàn tay anh.

Trong lòng cô đã có một người đàn ông khác, nhưng người con trai này độc ác không hề có tình yêu, Lệ Cảnh Trình thu được cơ thể cô, lại muốn chiếm cả trái tim cô.

Anh nuông chiều cô, thuận theo cô….

 chính anh lại không biết, sau này cô gây thương tổn cho anh không chút lưu tình, đều là  mình cưng chiều cô nhưng mà ra.…………..

Đoạn ngắn:
Người con trai nắm chặt nhị vai cô, lần trước tiên trong cuộc đời không khống chế nổi bạn dạng thân mình như vậy.

“Vinh Thiển, anh chỉ là bởi vì yêu em, anh đã sai sao?”

Vinh Thiển kiễng chân lên, ánh mắt cùng anh nhìn thẳng, trong ánh mắt hiện lên tia dung nhan bén khiến anh đau nhói.

“Lệ Cảnh Trình, tôi cũng chỉ là không yêu anh, tôi cũng đã sai sao?”

********************************
Trong thế giới của tình yêu không có đúng hay sai

Sai là anh đã đoạt lấy tình ái vốn không thuộc về anh

Thà Đừng Gặp Gỡ

“Chàng cưỡi ngựa trúc đến

loanh quanh giường tung quả mơ xanh nghịch đùa.”* (* Trích bài thơ “Trường can hành” của Lý Bạch)

***

Có một loại tội, là nhìn một cái đã thấy hợp ý.

Một vạn năm, giao tế xong!

Vinh Thiển nghe giọng nói phía trên truyền tới, đôi chân lộ ra ngoài quần soóc có phần run lên. Bàn chân giống như chơi cử động nổi, sáu người thế hệ thong thả bước lên phía trước, sáu ngọn đèn chiếu trên đầu vai các cô, làm chiếc bóng kéo dài ra.

Trên lầu nhì, cách một bức rèm bằng pha lê là một nơi rét mướt xa hoa khác hẳn với thế giới ăn chơi của những phòng ngoài kia. Kế tiếp, mới là màn đặc sắc nhất.

“Lệ thiếu, mở đầu rồi.”

Lệ Cảnh Trình đưa tay vén rèm ra, tiếng pha lê va chạm quấn ở đầu ngón tay, anh cầm một ly rượu đi ra ngoài, bên ngoài là hàng lang, anh cúi người xuống, thoải mái tựa tay trên lan can. Người dẫn chương trình giới thiệu quy tắc trò chơi, bên hông Vinh Thiển có tấm bảng ghi số 027, là thiên kim nhà giàu. Trên sân khấu có sáu người, có cô gái mới vào học trường cao đẳng, cũng có thầy thuốc y tá, nhưng mà tất cả đều không ngoại lệ, các cô đều là bị bắt đến. Nhóm người này có đẳng cấp cao, đương nhiên là giá trị cũng cao. Năm vạn chỉ là giá khởi đầu. Người dẫn chương trình thấy ngày một có nhiều người từ tầng dưới hay ghế lô cũng đều đi ra, trong đại sảnh chật như nêm cối, nhưng lầu nhì, ngoại trừ Lệ Thiếu vẫn còn tĩnh tâm như trước thì tất cả mấy người cũng đều đi ra hết. Anh ta dằn giọng, khó đè nén được kích động: “Các người đẹp, xin mời ngẩng đầu lên!”

Người thứ nhất ngước đầu lên, nghe nói là sinh viên của một trường đại học danh tiếng, học khoa thanh nhạc. Đồ trang sức trang nhã không hề phô trương, mặc chiếc váy liền áo màu trắng dài tới mắt cá chân, nỗi sốt ruột trong ánh mắt cô làm những vị công tử ăn chơi trác chôn cất ở đây thấy lôi cuốn, không đợi giới thiệu chấm dứt, cũng đã có người ra giá: “Tôi trả mười vạn!”

“Tôi trả mười lăm vạn!”

Nữ sinh viên kia sợ tới nỗi khóc toáng lên: “Tôi không muốn ở đây, tôi phải đi về…”


Danh sách chương

Bình luận