Thông tin truyện

Tân Hôn Không Tình Yêu, Thế Tội Vợ Trước

Tân Hôn Không Tình Yêu, Thế Tội Vợ Trước

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 1374 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Tất cả mọi người, ai cũng cho rằng cô chính là người hại chết em gái mình để cướp chồng bởi vì em gái cô vừa chỉ chết thật ba tháng
Cô đã nhất mực đòi cưới em rể – Sở Luật của Sở Thị
Ngay cả chính người mẹ ruột cũng từ và cho rằng nàng không có đứa con cường bạo như cô…

Tại lễ tân hôn, người chồng thốt lên — cô làm tôi kinh tởm, đừng hôn tôi…

Đèn flash chớp nhoáy liên tiếp ghi lại vừa đủ cảnh cô mắc cỡ

Đêm động phòng anh nhục nhã cô, Hạ Nhược Tâm,
Cô không phải là  bò lên giường của tôi sao? Tôi sẽ khiến cho cô sống không bằng chết.

Sau đó, cô thật sự sống không bằng chết, anh bởi mua sắm đã đưa cô tới trước mặt một người con trai khác, anh bởi vì cho người thanh nữ mình mến mộ danh phận và đưa cô đến trước mặt một đống con trai !
Cái người phụ nữ cực kỳ giống em gái cô gối trên cánh tay anh, nhả khí như lan, “Luật, anh sẽ cưới em sao…?”

Anh xoay cười, cười tàn tệ, “Được, anh ly hôn, cưới uhm”
Anh tái hôn, động phòng đuốc hoa, còn cô ở một kho hàng lạnh băng, sinh một đứa con gái.

Một năm kia, dưới một gốc cây đại thụ, bé nhỏ trai nói, trưởng thành, anh sẽ trở về tìm em, cưới em làm cô thê thiếp nhỏ tuổi.
Anh nhớ kỹ hứa, tìm lầm rồi, cưới đúng rồi, hận sai rồi.

Tân Hôn Không Tình Yêu, Thế Tội Vợ Trước

hiện tại cô ta không có thời kì đứng ở nơi này, thân thể còn muốn chen vào bên trong.

Bảo mẫu dùng cánh tay của mình và cánh cửa, ngăn Sở Tương ở bên ngoài: “Cô Sở Tương, nơi này tải sản  nhân, xin lỗi, cô không thể vào.”

“Đây là nhà tôi.” Sở Tương cao giọng, đây là nhà của cô ta, vì sao cô ta chẳng thể vào?

“Nhà cô?” Bảo mẫu cười lạnh lùng: “Tên của cô đã bị xóa ra khỏi Sở gia rồi, làm sao có thể còn là người Sở gia?”

Khi Sở Tương vừa nghe thấy tin tên của mình bị xóa khỏi Sở gia, trong lòng trở thành bít tất tay, ừ, không được sợ, không được sợ, cô ta không xong an ủi chính mình, cô ta còn có bà nội, vẫn còn bà nội, chỉ cần bà nội nhận cô ta, cho dù có không làm người Sở gia cũng không sao, cô ta chỉ cần bà nội là được rồi.

“Bà nội, con là Hương Hương, con là Hương Hương đây, bà nội…”

Cô ta hét phệ vào phía trong.

“Phu nhân nhà tôi không có ở nhà.” Giọng bảo mẫu đầy khinh thường: “Bà ấy cũng sẽ không muốn thấy cô đâu, thức thời cô nên đi nhanh đi, nếu không chú ý tôi tấn công cô đó.”

Bảo mẫu đều đã xem hết dáng vẻ cao ngạo của Sở Tương, quả thật vẫn tự coi mình là đại tiểu thư Sở gia, lúc vị tiểu thư này còn bé dại còn có thể lễ độ gọi bà một tiếng dì, cũng sẽ tặng tiến thưởng cho bà, huyết tộc quả là huyết thống, thật là không đủ sức, đi ra từ cô nhi viện, cũng không biết là chảy dòng máu của người nào, làm việc thật sự rất nhơ bẩn.

Phịch một tiếng, bảo mẫu chắn trước mặt Sở Tương, không khách khí đóng cửa, cơ thể Sở Tương vốn nghiêng về phía trước, đầu cũng bị đập vào cửa, cô ta vừa thế hệ muốn mở miệng mắng người, kết quả bụng của mình lại tê rần, vết thương thật dài chưa lành, lại buồn bã kịch liệt.

Cô ta chỉ có thể ngồi ở trên bậc thềm, nhẹ nhõm bịt chặt vết thương của mình.

“Bà chờ đó, chờ tôi khỏe mạnh, chờ bà nội tôi trở về, tôi tức khắc để bà cút đi.” Chỉ là cô ta ngồi ở đây chờ một buổi trưa, mãi tới lúc trời tối, mãi tới lúc mặt trời xuống núi vẫn không đợi được Tống Uyển trở về.

Từ rất xa, dưới ánh đèn đường, có nhị cái bóng đi đến, cái bóng bị kéo thật dài dưới ánh đèn…

Tia sáng màu quà ấm áp rơi lên người  họ, cũng mang đến không ít rét mướt.

Mơ đại dươngNgoài ra có thể nhìn thấy, những con bướm nho bé dại bay dưới đèn đường, phịch một tiếng, Ngoài ra va chạm về phía trước, tiếp theo…


Danh sách chương

Bình luận