Thông tin truyện

Tam Giác Mùa Hè (Liệt Đồ)

Tam Giác Mùa Hè (Liệt Đồ)

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 62 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: tân tiếnthành phố, nữ chính 19 tuổi, nam chính 31 tuổi, tình yêu độc nhất vô nhị cả đời
Chuyển ngữ: Tũn Còi
Độ dài: 56 chương + 5 phiên ngoại
anh hùng chính: Tần Liệt, Từ Đồ

Từ Đồ đã gây ra họa khiến cho Từ Việt Hải ném cô vào nơi thâm cùng cốc, mong có người khuyên bảo đưa cô về với chính đạo.

Từ Đồ cô vốn dĩ không sợ trời cũng chẳng sợ đất…mãi cho đến lúc cô gặp mặt Tần Liệt.

Về tên truyện:
Tên gốc của truyện là ‘Liệt Đồ’ như cái tên thuở đầu mình để. nhưng bởi đã có nhà edit trước nên mình đổi lại một tẹo.
Tam giác mùa hè (Liệt Đồ).

‘Tam giác mùa hè’ là một tam giác mường tưởng của bầu trời đêm, với các đỉnh là sao Ngưu Lang, sao Deneb và sao Chức Nữ. hai đỉnh Ngưu Lang, Chức Nữ là hai ngôi sao nằm ở nhị bên bờ của ngoài trái đất. Đỉnh còn lại sao Deneb là chiếc cầu ô thước thông suốt đôi bờ Chức Nữ Ngưu Lang mãi mãi không rời.

Cũng như Tần Liệt và Từ Đồ, Niễn Đạo Câu hoang vu heo hút đã làm chiếc cầu đưa họ tới bên nhau trong những ngày mùa hè quà rơm nắng.

Editor:
Văn án vậy thôi, chứ nữ chính rất dễ thương, hiểu chuyện đúng lứa tuổi của mình, dễ thương lắm. (Mình thường chọn những truyện nữ chính hiểu chuyện).

Truyện nhẹ nhõm với cảnh núi đồi biêng biếc, với thôn quê nghèo  ấm áp tình người, nơi đó có những đứa bé xíu mất phụ vương mất mẹ khi đất đá đổ sụp xuống, tình thương là thứ bầy chúng luôn khao khát kiếm tìm; nơi nhưng mà chiếc bút màu là báu vật quý giá, gian truân túng thiếu nhưng mà trái tim đầy dũng mãnh trong sạch.

Truyện không phải là quá trình nam chính tập huấn nữ chính gì gớm ghê nữ chính vốn cũng chẳng hư hỏng gì, cô chỉ sử dụng cái vỏ nhím để bao bọc trái tim thỏ. Đó chỉ là quá trình anh giúp cô mạnh khỏe vượt qua nỗi lo ngại quá khứ.

Với cảnh núi đồi hoang vắng ngày mưa, ăn súp thịt nóng không còn gì thích bằng.

Truyện hay, làm thịt ngon.

Tam Giác Mùa Hè (Liệt Đồ)

Rời khỏi Hồng Dương ba năm, khi lần nữa đặt chân quay về mảnh đất này, Tần Liệt đã cởi bỏ dáng vẻ hào nhoáng xa hoa ngày nào. Anh mặc chiếc quần Jean và chiếc áo thun T-shirt giản dị, mưa nắng đã khiến cho vai áo phai màu, dưới chân là đôi giày leo núi màu đen, tuy là mẫu mã của nhiều năm về trước,  khi khoác trên người anh, vẫn chẳng thể nào trói buộc được nét tự do phóng khoáng đầy mạnh khỏe của người đàn ông này.

Anh đứng ở lối ra sân ga, híp mắt ngấc đầu nhìn lên trời, mây xám ngắt một màu bàng bạc, không có ánh mặt trời, chẳng thể nào so được với cái ngăn ngắt xanh trong veo của núi đồi. Tần Liệt móc từ trong túi quần ra một gói bé dại, nhón tay lấy quả táo tàu khô ném vào miệng, má trái phồng lên, có thể thấy rõ động tác đang nhai. Anh đứng đó một lúc, lạnh lùng lật qua lật lại cái gói trên tay, rồi đút lại vào túi quần.

Hồng Dương đã đổi khác rất nhiều, những mái nhà lợp tôn cũ kỹ đối diện nhà ga trước kia đã được thay bằng những tòa nhà cao tầng nối tiếp nhau san sát, làn đường mở rộng, đã sớm không còn dáng vẻ của năm đó.

Tần Liệt băng qua đường, đi dọc con phố nhì vòng thế hệ tìm thấy một bốt máy tính bảng công cộng, anh nhét nhị đồng xu vào rồi ấn một dãy số.

Không lâu sau, điện thoại được kết nối, anh cất giọng trầm ổn: “Từ tổng, tôi đến rồi.”

Bên kia nghe thấy giọng nói của anh, cười sang sảng niềm nở: “Chờ tôi, tôi sẽ cho người qua đón cậu.”

Một tháng trước, nhị người họ đã liên lạc với nhau, Từ Việt Hải biết mục tiêu chuyến tới thăm lần này của Tần Liệt. Trước đây, Tần Liệt và ông ta thường làm việc với nhau, anh đã giúp ông ta giành được không ít dự án khó nhằn, Từ Việt Hải rất tán dương khả năng của anh, ngoài quan hệ khách hàng đối tác, nhiều khi còn uống với nhau vài chén, cũng có thể xem như game thủ cũ. Mấy năm trước, ba Tần Liệt tắt thở, anh nói phải trở về quê, Từ Việt Hải vô cùng tiếc nuối nhưng cũng chỉ có thể tôn trọng quyết định của anh.


Bình luận