Tài Năng Tuyệt Sắc

Quyển 1 - Chương 22: Đi tới Công Hội Ma Pháp



Lời nói của Khắc Lôi Nhã vừa rơi xuống, sắc mặt Tẫn Diêm liền thay đổi. Nhưng cũng chỉ nháy mắt sau, hắn lại bình thường như cũ.

“Đêm qua nhị hoàng tử điện hạ bị đâm. Cũng may lúc ấy đoàn trưởng Đoàn Kỵ Sĩ ở đấy cho nên thích khách không đắc thủ. Đoàn trưởng kỵ sĩ khiến thích khách bị thương nặng, bản thân mình cũng bị thương không nhẹ.” Tẫn Diêm trầm giọng nói, ánh mắt không dời gương mặt của Khắc Lôi Nhã, hình như muốn tìm được biểu hiện gì đó từ nét mặt của nàng. Nhưng Khắc Lôi Nhã đã khiến hắn thất vọng.

“Đây là chuyện cơ mật phải không?” Khắc Lôi Nhã lại nhàn nhạt phun ra một câu. Tẫn Diêm không nói gì, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

“Vậy vì sao ngươi lại nói cho ta biết?” Khóe miệng Khắc Lôi Nhã hiện lên một nụ cười châm chọc nhàn nhạt. Cổ Đốn cũng không nói chuyện này cho nàng biết. Một là vì không hy vọng chuyện nhị hoàng tử bị đâm truyền ra ngoài. Hai là không muốn Khắc Lôi Nhã bị cuốn vào. Nhưng Tẫn Diêm lại nói cho nàng nghe, rốt cuộc là có ý gì đây?

“Ngươi không phải Khắc Lôi Nhã trước kia.” Giọng nói Tẫn Diêm thật thấp nhưng cũng đầy khẳng định.

“Hừ!”, Khắc Lôi Nhã nhẹ nhàng cười lạnh một tiếng. Nàng ngẩn đầu lên miệt thị nói: “Lôi Mông Tẫn Diêm! Ta chính là Hi Nhĩ Khắc Lôi Nhã! Là người ngươi thề cả đời này vĩnh viễn bảo hộ!”

“Vâng.” Tẫn Diêm cúi đầu, tay phải nắm thành quyền. Trong ngực như bị giáng một búa nặng nề, hành lễ tiêu chuẩn nhất của một kỵ sĩ, trong mắt không có sự mơ hồ nào. 

“Nói đi. Ngươi cho ta biết chuyện này để làm gì?”. Trong lòng Khắc Lôi Nhã đã có đáp án, nhưng vẫn hỏi.

“Muốn nhìn thái độ của tiểu thư.”, Tẫn Diêm cũng không che giấu thái độ của mình. “Ngươi và gia gia đều ủng hộ nhị hoàng tử. Mặc dù ngoài mặt người không tỏ thái độ gì nhưng lại phái ngươi âm thầm trợ giúp. Ngoài là kỵ sĩ của ta, ngươi còn có thân phận gì?”, Khắc Lôi Nhã hài hước nhìn sắc mặt Tẫn Diêm biến hóa, hỏi. Trong hoàng thất, người thừa kế là đại hoàng tử, nhưng sự thật hình như không phải thế.

“Tiểu thư, sự sáng suốt của người vượt qua Công Tước Cổ Đốn.” Giờ phút này trên mặt Tẫn Diêm một mảnh nặng nề, nói thật lòng mình.

“Ta không cần ngươi nịnh nọt.” Khắc Lôi Nhã lạnh lùng nói, mặc dù Tẫn Diêm không có ý này.

Trong mắt Tẫn Diêm lóe lên tia khó xử. Hắn biết Khắc Lôi Nhã muốn hỏi gì, nhưng bây giờ không phải lúc.

“Tiểu thư, thân phận khác của ta không tiện nói ra. Hy vọng người có thể tha thứ. Đến lúc cần thiết người sẽ biết. Chỉ là hiện tại thời cơ chưa tới!” Tẫn Diêm nghiêm túc nói.

“Được. Có cơ hội sẽ biết thôi.” Khắc Lôi Nhã không dây dưa vấn đề này. Nàng có thể xác định thân phận Tẫn Diêm tuyệt đối không đơn giản như vậy.

Tẫn Diêm nhìn đôi mắt sáng ngời của thiếu nữ trước mặt mà lòng đầy phức tạp. Người thiếu nữ này mình đã thề thủ hộ cả đời. Nàng một lần lại một lần khiến hắn thay đổi ấn tượng. Trong thân thể nho nhỏ lại có một lực lượng vô tận. Nàng sáng suốt, có dũng khí lâm nguy không sợ hãi, tốc độ phát triển kinh người, còn có hậu thuẫn lớn phía sau. Thật không dám tưởng tượng nàng sẽ trở thành người như thế nào. Càng không cách nào tưởng tượng nổi kết cục của kẻ địch của nàng. Cũng may nàng không phải ai khác, mà là cháu gái bảo bối của Cổ Đốn Công Tước.

“Ngươi còn ngẩn ra đó làm gì? Chuẩn bị xe ngựa. Buổi chiều ta muốn tới cửa hàng trang sức. Ta nghỉ ngơi trước.” Giọng nói lạnh lùng của Khắc Lôi Nhã gọi thần trí Tẫn Diêm trở về.

Tẫn Diêm khẽ gật đầu đồng ý. Hắn biết Khắc Lôi Nhã muốn dùng ma hạch làm nhẫn cho mẫu thân. Nhìn bóng dáng nàng biến mất ở cửa, trong lòng hắn hết sức phức tạp. Hắn hối hận! Đúng vậy, hắn hối hận thật sâu. Hối hận rằng đêm đó ở học viện đã không bảo vệ cho nàng, khiến nàng mất đi tin tưởng với mình.

Cửa đóng lại, Khắc Lôi Nhã lật người trên giường. Trong đầu đột nhiên vang lên giọng nói đáng ghét của Ngõa Nhĩ Đa: “Ngươi không thấy ngươi đối với kỵ sĩ của mình quá lạnh lùng sao? Ta thấy hắn rất trung thành với ngươi.”

“Vậy ngươi muốn ta phải làm thế nào? Chẳng lẽ dùng khuôn mặt tươi cười chào đón nói với hắn rằng kỵ sĩ của ta, ngươi chuẩn bị xe ngựa nha, ta muốn đi ra ngoài sao?” Khắc Lôi Nhã châm chọc đáp trả. Để cho Tẫn Diêm ở lại bên người đã phá vỡ nguyên tắc của nàng rồi. Một lần bất trung, cả đời không cần. Nhưng ở thế giới này, nàng thực sự quá nhỏ bé.

Ngõa Nhĩ Đa rùng mình một cái. Thật không dám tưởng tượng bộ dáng làm nũng của tiểu ác ma này. Nước đổi dòng chảy, bầu trời sụp đổ cũng chưa chắc thấy được nàng làm nũng. Nàng mà làm như vậy đối với ai, đảm bảo người kia còn thê thảm hơn sa vào địa ngục gấp trăm nghìn lần! 

Ngõa Nhĩ Đa trầm mặc. Mặc dù không biết người kỵ sĩ đó đã làm gì đối với Khắc Lôi Nhã nhưng hắn có thể cảm thấy nàng không thích người đó.

“Ngủ. Ngươi mà còn nói nhảm, ta liền cho ngươi tắm nước nóng trong nồi.” Một câu uy hiếp hời hợt của Khắc Lôi Nhã khiến Ngõa Nhĩ Đa bỏ ngay ý niệm nói tiếp trong đầu.

Buổi chiều, Khắc Lôi Nhã và Tẫn Diêm đi tới cửa hàng trang sức.

Biển hiệu đơn giản lại có ý vị của cửa hàng khiến nàng thưởng thức. Ký hiệu cổ xưa thể hiện niên đại lâu đời của nó.

Xe ngựa vừa dừng lại liền có người ra ngoài nghênh đón. Trong đế đô này đều biết dấu hiệu Hoa Sắc Vi là của nhà quý tộc nào.

“Tiểu thư Khắc Lôi Nhã, đã lâu không gặp.” Nhân viên phục vụ chào đón mang ý cười dào dạt của con buôn. Hoa si Hi Nhĩ Khắc Lôi Nhã là khách quen của tiệm này nhưng đã lâu không thấy xuất hiện.

Khắc Lôi Nhã chỉ nhàn nhạt gật đầu, không nói gì. Mặt nhân viên phục vụ kia có chút co quắp. Nếu là trước kia, nàng đã không kịp chờ mà hỏi có kiểu dáng mới gì không. Hôm nay thật là kỳ quái. Mặc dù như vậy, nhân viên này vẫn ân cần dẫn Khắc Lôi Nhã vào tiệm. Khắc Lôi Nhã nói ra ý định của mình, nhân viên phục vụ liền dẫn nàng lên phòng khách quý ở lầu hai, rồi an bài sư phụ chế tạo châu báu nói chuyện với nàng. Thế nhưng, vừa bước lên cầu thang lại gặp được người khiến cho Tẫn Diêm kinh ngạc.

“Đại hoàng tử điện hạ…” Tẫn Diêm nhỏ giọng hành lễ.

“Không cần khách sáo như thế. Ta cũng chỉ là khách mà thôi.” Đại hoàng tử điện hạ mỉm cười ngăn Tẫn Diêm hành lễ. Ánh mắt ngạc nhiên rơi xuống trên người Khắc Lôi Nhã.

“Đại hoàng tử điện hạ.” Khắc Lôi Nhã khẽ hành lễ, không nói gì thêm. Trong trí nhớ mơ hồ của nàng, ấn tượng đối với đại hoàng tử ngoài anh tuấn ra thì không còn gì nữa. Đúng là nam tử trước mắt và Nam Hi cùng có dung nhan tuấn mĩ, chỉ là có vẻ thành thục hơn. Ánh mắt cũng không giống với Nam Hi ngang ngạnh. Vừa nhìn liền biết là người bình tĩnh.

Đại hoàng tử Vưu Lý Tư ngạc nhiên nhìn thiếu nữ trước mắt. Đây là Khắc Lôi Nhã hoa si lại ngu ngốc trong ấn tượng của mình đó sao? Mới không gặp nàng một thời gian, không nghĩ tới nàng sẽ cho mình cảm giác hoàn toàn bất đồng. Ánh mắt lạnh lùng, từ chối người ngoài ngàn dặm làm cho người ta có cảm giác không dám có ý đồ xấu.

“A! Tiểu thư Khắc Lôi Nhã, ta không quấy rầy ngươi nữa.” Vưu Lý Tư mỉm cười nhường đường cho nàng.

Khắc Lôi Nhã ưu nhã hành lễ, rời đi. Tẫn Diêm theo sau.

Vưu Lý Tư nhìn theo bóng lưng nàng, nhíu nhíu mày đầy nghi ngờ nhưng cũng không suy nghĩ gì thêm rồi rời đi.

Khắc Lôi Nhã ngồi lẳng lặng trong phòng khách quý. Trên bàn Hoa Trà tỏa ra mùi hương thơm ngát. Tẫn Diêm đứng sau không nói gì. Hình như hắn đang suy tư.

“Tuần sau là sinh nhật của công chúa Mã Lệ Ti. Đại hoàng tử tới là đặt quà cho nàng mà thôi.” Một câu nói nhàn nhạt của Khắc Lôi Nhã đã chỉ ra suy nghĩ của Tẫn Diêm. Đồng thời nàng cũng có chút khổ não. Tặng quà gì cho công chúa Mã Lệ Ti đây?

Thợ kim hoàn thu chút tiền đặt cọc chế tạo chiếc nhẫn, hẹn Khắc Lôi Nhã ba ngày sau đến lấy. Nàng liền cùng Tẫn Diêm rời đi.

Đi tới cửa, Khắc Lôi Nhã chợt nhớ tới mình quên mất một người. Đó là Thánh Ma Đạo Sư Khắc Lý Phu. Đi tìm hắn vậy.

“Đi Công Hội Ma Pháp!” Khắc Lôi Nhã nhàn nhạt nói với phu xe.

Cửa chính hùng vĩ của Công Hội Ma Pháp chỉ có hai Ma Pháp Học Đồ trực.

Khi bọn hắn thấy Khắc Lôi Nhã quần áo chỉnh tề đi tới thì sắc mặt chưa tính là cung kính, nhưng cũng tương đối khách khí. Ma Pháp Học Đồ không được coi là Ma Pháp Sư chân chính, không có tư cách cao ngạo khi đối mặt với quý tộc.

“Xin hỏi vị tiểu thư này có chuyện gì không ạ?” một người hỏi. “Ta tìm Khắc Lý Phu.” Khắc Lôi Nhã nhàn nhạt đáp.

Lời của nàng làm cho hai Ma Pháp Học Đồ nhíu mày. Thánh Ma Đạo Sư Khắc Lý Phu có thể nói tìm là được sao. Thiếu nữ trước mắt chắc là tiểu thư nhà quý tộc nào đó, vì để thỏa mãn lòng hiếu kỳ mà tới chiêm ngưỡng phong thái đại sư Khắc Lý Phu mà thôi. Bọn họ hoàn toàn không chú ý rằng thiếu nữ trước mắt gọi thẳng tên của đại sư. Hơn nữa giọng nói không hề có chút tôn kính nào.

Nghĩ tới đây, hai Ma Pháp Học Đồ nhịn không được, vẻ mặt kiêu ngạo, tự chủ trương nói: “Đại sư Khắc Lý Phu không có ở đây. Mời đi ra ngoài cho.”

Khắc Lôi Nhã sao không hiểu ý nghĩ của hai người kia. Vì vậy nói một câu với thái độ không thèm quan tâm: “Được. Nếu hắn biết các ngươi ngăn ta ở bên ngoài, hậu quả các ngươi tự gánh chịu.”

Hai người sửng sốt, nhìn nhau một cái. Chúng cảm thấy thiếu nữ nói chuyện có điểm gì đó là lạ. Ngộ nhỡ là khách quý của đại sư Khắc Lý Phu thật, mà lại bị ngăn bên ngoài, nếu để đại sư biết thì họ liền xong đời. Ai mà chịu nổi lửa giận của đại sư chứ!

“Ngươi chờ một chút. Ta đi thông báo.” Rốt cuộc, một người có vẻ cơ trí hơn nói, rồi chạy vào trong.

Khắc Lôi Nhã cũng không nói gì, chỉ đứng lẳng lặng ở đó.

Sau lưng nàng vang lên tiếng bước chân, hình như có mấy người đang đi lại đây.

“Sao ngươi lại tới đây?” Một giọng nói mang theo ý chán ghét nồng đậm vang lên sau lưng Khắc Lôi Nhã.

Là giọng của Lạp Tây Á.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.