Sủng Thê Như Mệnh

Chương 113



Thấy trong mắt Ngũ hoàng tử không hề che giấu ác ý, A Uyển hơi nhíu mày, nhưng rất nhanh liền khôi phục lại bình tĩnhNgũ hoàng tử mang theo kia mấy nam hài vào trong đình ngồi xuống, trò chuyện cùng các tiểu cô nương đang ở trong đình, phong tư thanh nhã làm mê đắm đám tiểu cô nương kia làm các tiểu cô nương không nhịn được tranh nhau cùng hắn nói chuyện. Hắn vốn có dáng dấp tuấn tú nhã nhặn, lại là con người có nội hàm, mới nói mấy câu đã dễ dàng khảm vào trong lòng người khác, chọc đến lòng người đều ngứa, ngay cả Mạnh Tự cũng không nhịn được nghiêng đầu nghe hắn nóiA Uyển không nhịn được liền mà tán thưởng kỹ năng nói chuyện của Ngũ hoàng tử, thật là biết ăn nói, tuổi nhỏ như vậy đã có thể nói được như thế, sau này lớn lên nhất định bất phàmChỉ có Nhị công chúa cùng Tứ công chúa mắt lạnh nhìn đám tiểu cô nương này bị Ngũ hoàng tử câu dẫn đến tâm tư thấp thỏm, trong lòng có chút khinh thường, Tứ công chúa đặc biệt nhìn A Uyển một chút, thấy nàng chẳng qua là lặng yên ngồi ở một chỗ, cũng không thấy bị Ngũ hoàng tử ảnh hưởng, không nhịn được nhíu chân mày lại.Ngũ hoàng tử không tiện ở lâu, ngồi một hồi liền cáo từ rời đi thấy hắn phải rời đi, mọi người cũng lộ ra điểm lưu luyến không rờiA Uyển thấy Mạnh Tự bộ dáng không lỡ, không nhịn được buồn cười nói: “Thế nào, không lỡ như vậy sao?”Mạnh Tự bĩu môi, “Mới không phải đâu.” Nàng tiến đến A Uyển nhỏ giọng bên tai nói: “Muội đây là muốn dò xét tin tức từ chỗ từ Ngũ hoàng tử, nghe kỹ một chút xem hắn có thể tiết lộ những gì, rất nhiều tin đồn chính là xuất phát từ những câu chuyện mọi người nói thường ngày, hắn là hoàng tử trong cung, lại là một nam tử, chuyện biết chắc cũng tương đối nhiều.”A Uyển bật cười, nàng còn tưởng rằng tiểu cô nương này cũng bị Ngũ hoàng tử làm mê mẩn đâu, không nhịn được buồn cười nói: “Vậy từ những lời của hắn nói muội đã tìm ra được gì chưa?” “Cái gì cũng không có.” Mạnh Tự tiếc nuối nói, “Chẳng qua dù gì muội cũng biết hắn là người rất biết lừa gạt các tiểu cô nương, tỷ nhìn những cô nương kia đi gương mặt cô nương nào cũng đỏ, so ra muội không bằng đâu.” Nàng đưa ra một bàn tay nhỏ bé trắng nõn lên, coi như là chỉ chỉ mấy tiểu cô nương gia đình huân quý đang ở trong đình vẫn còn đang nhìn theo phương hướng Ngũ hoàng tử vừa đi.A Uyển không nhịn được mỉm cười, thật ra thì những tiểu cô nương này mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng từ sớm đã được gia tộc dạy dỗ nên hiểu thân phận khác nhau, được sánh cùng với hoàng tử đại biểu cho cái gì. Ngũ hoàng tử còn là con của quý phi, thân phận tôn quý, dáng dấp cũng rất tuấn tú, nếu như có thể nắm tâm của hắn, có cùng với hắn một đoạn tình cảm thanh mai trúc mã, tương lai trở thành hoàng tử phi của hắn, có thể nói là một loại vinh dự vô cùng.Thời đại này đại đa số nữ tử, đối với chuyện nam cưới nữ gả được coi là chuyện đương nhiên, tương lai sau khi lớn lên sẽ tìm được một người người lang quân tôn quý mà lại tuấn tú như ý, Ngũ hoàng tử là người đáp ứng được cả hai mong ước đó.Ngũ hoàng tử đi, Mạnh Tự cùng Tứ công chúa không thèm nói nhiều nửa câu, A Uyển rất ít vào cung, cũng nói với các nàng không được vài câu, ngồi một lúc, cảm thấy nghỉ ngơi đủ rồi, liền tiếp tục đi dạo ngự hoa viên.Hiện tại thời tiết rất đẹp, A Uyển khó có dịp vào cung, Mạnh Tự dĩ nhiên là muốn chiếu cố nàng, nàng cho là ra ngoài nhiều đi dạo nhiều một chút sẽ tốt đối với thân thể của nàng, cho nên rất hăng hái tiếp tục đi dạo ngự hoa viên, thêm nữa là ngự hoa viên hôm nay nơi nơi đều là hoa, hoàn cảnh cũng quả thật không tệ, A Uyển cũng khó tới hăng hái, Mạnh Tự càng tích cựcKhông chỉ có các nàng, cũng có rất nhiều tiểu cô nương không thể ngồi yên ở bữa tiệc nên cũng chạy tới chơi, thường xuyên có thể bắt gặp một số tiểu thư gia đình huân quý đi dạo ngự hoa viên, khiến cho nhân khí ở ngự hoa viên hôm nay thật thịnh vượngĐi một hồi, A Uyển đột nhiên níu Mạnh Tự đang đi phía trước lại, Mạnh Tự không kịp chuẩn tinh thần bị thiếu chút nữa ngã về phía trước, không hiểu được liền quay đầu nhìn về phía A Uyển. A Uyển ý bảo đám người Ngũ công chúa bên cạnh không lên tiếng, sau đó hất cằm lên, dùng ngón tay chỉ trước mặtPhía trước có cái gì?Mạnh Tự đi phía trước quay mặt nhìn một chút, vẫn thấy không hiểu, cho đến khi phát hiện trong bụi hoa rậm rạp lộ ra một góc vải, tiểu cô nương nhất thời hiểu. Nàng là người có gan lớn, liền lập tức vén tay áo lên, đang chuẩn bị bẻ một cành hoa nhỏ thọt người đang núp ở bên trong, đột nhiên từ đàng xa truyền tới một trận ồn ào.Rất nhanh liền thấy mấy nam hài nghịch ngợm đang đùa giỡn vọt tới hướng này, hết sức mạo hiểmA Uyển trước tiên liền lôi kéo Mạnh Tự nhích về một bụi hoa ngọc lan cao lớn ở bên cạnh, chẳng qua lúc nàng thấy đám nam hài đang đùa giỡn kia đang lao về hướng bản thân, liền hiểu, lập tức liền xoay người chạy, không cho bọn hắn có cơ hội tới gần người.Hoa ngọc lan mọc bên cạnh bích hồ ở ngự hoa viên, nước trong hồ lành lạnh, trong hồ còn trồng những bông hoa súng lớn, có thể thấy được những chú các đủ màu sắc đang nhàn nhã bơi qua bơi lại trong hồ. Nhưng A Uyển lại đặc biệt chọn phương hướng cách xa hồ mà chạy, mặc dù chạy không bao xa liền bị đuổi kịp, nhưng cũng cách bờ hồ một khoảng cách coi như là xa.Mặc dù hiện tại thời tiết ấm lên một ít, nhưng vẫn mang theo hơi hướng lạnh lẽo của mùa xuân, nếu như rơi xuống nước, tự bản thân nàng biết thân thể nhỏ bé của nàng có thể không chịu nổi giày vò.”Các ngươi muốn làm gì?”Mạnh Tự rốt cuộc phát hiện điểm không đúng, nhất thời nổi giận, vén tay áo lên liền xông lại.Mấy nam hài tầm tám chín tuổi kia cười hì hì xông lại, nhìn bộ dáng giống như là đang gây lộn, lén lút vây quanh A Uyển không dấu vết đem đẩy về hướng bờ hồ, lúc A Uyển thiết chút nữa ngã nhào, liền được người trong bóng tối kéo một cái, còn chưa phản ứng kịp, liền thấy nam hài lúc trước đẩy mình một cái đột nhiên té ngã, sau đó những nam hài khác cũng ngã theo.A Uyển mới đầu còn có chút kinh ngạc, đúng lúc tình cờ cúi đầu, mới phát hiện nguyên nhân khiến cho bọn họ ngã xuống, căn bản là do một nam hài cùng với bọn họ giả vờ đùa giỡn liền âm thầm dùng sức ra tay, thần không biết quỷ không hay liền khiến cho bọn họ té ngã, động tác mờ ám láy cá bực này làm thật thuần thục.A Uyển theo bản năng nhìn, rất nhanh thấy rõ ràng nam hài không dấu vết dùng một động tác nhỏ hại đồng bạn té chính là một người dáng dấp rất bình thường, khi hắn không dấu vết nhìn nàng một cái lúc, nàng phát hiện ánh mắt của hắn hẹp dài, nhìn có chút tà khí, khi trưởng bối nhìn sẽ cảm thấy đây không phải là một đứa bé ngoan, nam hài kia lúc đồng bạn của hắn té ngã cũng rất nhanh liền ngã theo, rất chật vật ngã xuống trên người một người trong số đám bạn kia, dường như cũng là bị người khác đẩy té ngã, ngã thật là tự nhiên.”Vệ Quyết, ngươi đè chết ta, cút đứng lên!””A A A, thật xin lỗi, đường ca, đệ không phải cố ý “Nam hài được kêu là vệ Quyết kia vội vàng bò dậy, thấp giọng nói: “Đường ca, Thọ An quận chúa thật cơ trí, chúng ta mau chạy mau đi, tránh cho nàng thấy rõ bộ dáng của chúng ta.”Một đám nam hài không có thể nhân cơ hội đem người đụng xuống hồ, dĩ nhiên là phải thừa dịp đối phương không thấy rõ bản thân mà chạy, vì vậy đợi đến lúc Mạnh Tự xông lại, liền vội vàng bò dậy chạy mất như một làn khói, coi như là bị nhìn thấy được, cũng có thể nói là lúc trước đang đùa giỡn nên không chú ý, cũng không phải cố ý —— ngay cả cớ để biện hộ cũng nghĩ xong.Mạnh Tự khẩn trương chạy tới kéo A Uyển, hỏi: “Có sao không?”A Uyển lắc đầu, đang chuẩn bị nói, đột nhiên nghe được xa xa truyền tới một tiếng “Ôi!” Mạnh Tự vừa nghe tiếng kêu, cho là đám nam hài vừa nãy đùa giỡn quay lại, vội vàng lôi kéo A Uyển như trước, vòng qua đám kia tìm một cây hoa ngọc lan lớn hơn ngồi xuống, đi được một đoạn đường, rất nhanh liền thấy dưới một bụi hoa bên đường nhỏ, một đám con trai đang đánh nhau. Một người trong đó mặc một bộ quần áo màu đỏ là nổi bật nhất, đang đánh một nam hài cao hơn hắn, lúc đem hắn đánh té xuống đất, lại nhào qua đạp lên người hắn, rồi tiếp tục đánh nam hài tầm mười một tuổi bên cạnh, đám nam tử xoay qua đánh nhau thành một đoàn, ngươi đánh ta một quyền, ta đá ngươi một cước, dây dưa chung một chỗ.Đây rõ ràng là kéo bè kéo lũ đánh nhau đi!Đám cô nương nghe được tiếng động chạy tới xem xét cũng bị dọa tới hai mắt trợn to, có chút không dám tin, cho đến khi thấy rõ mặt nam hài bị áp trên mặt đất đánh, mới có người kêu: “Không được đánh!”Đám nam hài căn bản không có ai để ý đám tiểu cô nương vây xem, đánh nhau đang nhiệt huyết đây, ai còn để ý các nàng!A Uyển đứng cách một khoảng quan sát, cũng không sợ hãi giống đám người chung quanh, nàng nhìn chằm chằm vẻ mặt hung thần tàn bạo của Vệ Huyên, thấy hắn giơ nắm đấm đánh Ngũ hoàng tử chứ không có bị đánh, trong lòng liền thở phào nhẹ nhõm xoay chuyển ánh mắt, lại chuyển đến trên người nam hài đã để cho nàng khắc sâu ấn tượng lúc trước, chỉ thấy hắn người một quyền ta một cước đánh nhau, mặc dù đánh cũng rất náo nhiệt, nhưng nhìn thế nào cũng có cảm giác hắn thừa nước đục thả câu, người chung quanh đều bị hấp dẫn lực chú ý, nên cũng không có chú ý tới tiểu động tác của hắn.Tiểu tử này rốt cuộc thuộc bên nào?Rất nhanh liền có người tới ngăn cản bọn họ, mà người ngăn cản chính là mấy thị vệ được thái tử dẫn theo tới.Bọn thị vệ dễ dàng đem đám nam hài đang hung hăng đánh nhau tách ra, lúc này bọn họ đã mặt mũi bầm dập, người người đều tả tơi, chỉ có Vệ Huyên cùng Ngũ hoàng tử nhìn là coi như không tệ, nhưng nhìn bộ dáng Ngũ hoàng tử thỉnh thoảng cau mày, có thể biết những chỗ khác trên thân thể hắn nhất định bị đánh rất đau.”Các ngươi đang làm gì?” Thái tử mang một dáng vẻ hoàn toàn khác bộ dáng ôn như nhã nhặn lúc trước, thần sắc lạnh lùng, không giận tự uy


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.