Thông tin truyện

Sủng Phi Thượng Vị Ký

Sủng Phi Thượng Vị Ký

 Tình trạng:

Hoàn thành 159 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: cổ kính, trùng sinh
Convert: Anrea96

Tại thời điểm kiếp trước, bởi vì bản chất thiện lương không tranh giành một lòng  Tiêu Dục  Cố Vân yên nàng vừa mất con vừa ôm ấp hận  chết.

May mắn được ông trời thương xót cho sống lại, nàng nhất mực đem những nhân đã làm thương tổn nàng giẫm nát dưới chân.

Nàng phải trở thành nữ tử tôn quý nhất thế gian, từ nay về sau không còn người có thể hiếp nàng.

Sủng Phi Thượng Vị Ký

Dưới tàng cây liễu

hậu viện Cố gia, Cố Vân yên ổn ngạc nhiên nhìn tơ liễu rũ xuống, ánh nắng

rơi ở trên mặt non nớt của nàng, làm cho nàng muốn rơi lệ. Ngày nhàn nhã

nhưng tốt đẹp như vậy, đã bao lâu nàng không có thí nghiệm qua?

Cố

Vân yên bỗng nhiên nhớ đến kiếp trước, bản thân ấp ủ thân thể đàn ông

không còn hô hấp, dần dần lạnh như băng, khóc đến ruột gan đứt từng

khúc, còn có bác mẹ tuổi già phải kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanhbởi vì

huynh trưởng bị người ta vu vạ hãm hại  chết! Còn có bạn dạng thân ở trước cửa Thừa Càn cung quỳ một ngày một đêm cầu xin Tiêu Dục một lần nữa tra rõ vụ án của huynh trưởng, thẳng tới thân thể lỏng lẻo mất đi tinh thầncuối cùng bất tỉnh nhân sự, lại vẫn như cũ chẳng thể đổi lấy một phần thương tiếc

của đế vương.

Hận! Nàng hận! Hận ý xâm nhập toàn thân Cố Vân im, điên cuồng lan tràn, nàng đột cảm thấy chính mình thật lạnh,

liền ngay cả thái dương cực nóng, lúc này cũng không sưởi ấm được tâm

nàng lạnh như băng.

“Tiểu thư, ngài sao tới đây, phu nhân cho gọi ngài đi qua đấy” Tiếng Thị Thư truyền đếntấn công gãy suy nghĩ của Cố Vân im.

“Đã biết, ta liền đi qua.” Cố Vân yên cúi đầu, không cho Thị Thư thấy khuôn mặt đã đầy nước mắt của mình.

“Ta! Cố Vân lặng xin thề! nhất mực phải bảo trụ toàn gia, tuyệt không để thảm kịch kiếp trước lại lần nữa lặp lại!” Hạ kiên tâm, Cố Vân yên lau khô

nước mắt, mới hướng Phù Cúc viện  đi.

“Yên nhi mau tới đây cho

nương nhìn xem, Phật tổ phù phòng thân mình con ta sau cuối đã tốt hơn,

trước đó vài ngày ngươi triền miên trên giường bệnh, khiến nương sầu

hỏng rồi. Nương đã sẵn sàng nước canh bổ dưỡng, mau thừa dịp còn nóng

uống hết đi, sớm ngày dưỡng hảo thân mình.” Nhìn Cố Vân lặng gầy yếu,

gương mặt nhỏ nhắn, Triệu thị đau lòng không thôi.

“Nương!” Cố

Vân yên ổn bửa nhào vào trong lòng Triệu thị, nghe những lời mang hương vị

khác biệt của thân mẫu, nàng mới thật xác nhận mình đang ở nhà mẹ đẻ.


Bình luận