Thông tin truyện

Sủng Hậu Tìm Chết Hàng Ngày

Sủng Hậu Tìm Chết Hàng Ngày

 Tình trạng:

Hoàn thành 184 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: cổ truyền, trùng sinh
Editor và Betaer: heavydizzy
Số chương: 157 (cả phiên ngoại)

Trạm Vương ủ ấp lấy A nghiên, giọng khàn khàn lên tiếng: vì sao nàng toàn thân lại run rẩy?

A Nghiên run rẩy trả lời: bởi ta sợ…

Trạm Vương nhìn nàng mỉm cười sủng ái: Nàng sợ cái Nghiên chân đều run đáp:…sợ ngươi

Trạm Vương nhướn mày: Sợ ta? Sợ gì ta?

A Nghiên nước mắt cũng muốn rơi ra đáp: Sợ ngươi…giết ta..

Trạm Vương rành rành mặt A Nghiên: Ngoan ngoãn, chỉ cần nàng yêu ta, ta sẽ không thịt nàng.

A Nghiên trở tay ôm chặt lấy cánh tay Trạm Vương: Ta yêu ngươi, yêu ngươi, yêu chết ngươi! Chỉ cần ta sống ta sẽ yêu ngươi! Sống một ngày yêu một ngày!

Trạm vương cúi đầu hôn nhẹ lên gò má của nàng nói: Là yêu một ngày, sống một ngày.

PS: Kỳ thật đây là chuyện về thê thiếp một trời mỹ thực ~~~

Nội dung nhãn hiệu: Cung đình hầu tước trùng sinh loài người sắt đá nhu tình ngọt văn

nhân vật chính: A Nghiên┃ vai phụ: ┃ khác:

Giới thiệu của chỉnh sửa viên: A Nghiên trải qua chín kiếp, mỗi lần đều chết rất bi lụy nên nàng vô cùng thống hận Tiêu Đặc. Kiếp này lại chạm chánmục đích độc nhất là giết thịt chết đối phương, trốn trốn trốn. nhưng một chuyện xảy ra, Tiêu Đặc yêu nàng, vồ cập để mắt. Nàng bối rối giữa yêu và hận, hay là quyết định trốn trốn, trốn. một đôi oán ngẫu ra đời.

Truyện này văn viết trôi chảy, ngôn từ tục tĩu, hình tượng sinh động, nam chủ phúc hắc bạo lực nhưng mà đối với nữ chủ tình hữu độc bình thường, câu truyện xinh tươi, giữa giới tính thân mật thiên nhiên, người đọc không thể không cảm thấy ấm áp.

Quăng trước văn án để đặt gặch. Truyện này tác giả cũng mới viết xong xuôi năm trước, ta cũng chưa đọc hết. Làm đến đâu đăng đến đấy. Mong mọi người ủng hộ và đừng hỏi trước truyện thế nào, chỉ biết là happy ending và sủng ngọt nhé. Sẽ post dần vào lúc nào thấy thích.

Thêm vài câu lảm nhảm nữa, truyện này game thủ nữ chính hơi đơ đơ (có nguyên nhân) nhưng ko tiểu bạch thỏ nhé, ý chí sinh tồn rất là mạnh. Ngoài ra game thủ ý nấu ăn rất giỏi, đây là điểm trước tiên thu hút game thủ nam chính. Trong truyện có nhắc tới nhiều món ăn. Các món ăn TQ tên gọi thôi đã thường rất cầu kỳ và khó hiểu. Chỗ nào giảng giải được ta sẽ cố gắng giải thích, có những đoạn ta lười tra thì ta sẽ chém. Bù lại, lúc nào sung sướng và nhàn nhã sẽ post thêm ảnh minh họa.

Sủng Hậu Tìm Chết Hàng Ngày

Đại Bạch Thúc trừng mắt nhìn A Nghiên kia mắt mập trong suốt, còn có khuôn mặt thanh thoả nhỏ nhắn.

Rõ ràng là nha đầu cơ trí, vì sao đầu óc như là thật tốt nhưng mà lại có chút vấn đề đâu?

Đại Bạch Thúc nhớ tới lời đường chất nữ nhà mình nói.

Bất quá nghĩ tới hèo của Cửu gia nhà hắn, hắn vẫn nhịn xuống nghi hoặc

trong lòng, tận lực biểu đạt lót dạ ngày đó: “Xem có chút giống bánh

ngọt mãnh sư, trên mặt có màu xanh đỏ, còn rắc hoa nhỏ dại, mang hương cúc

thư thả nhạt, nhớ được sao?”

A Nghiên nhíu mày nghĩ một phen, cuối cùng bừng tỉnh giấc đại ngộ: “Ta biết rồi, đó là ta làm bánh mãnh sư cúc dại a!”

Đại Bạch Thúc sau cùng thở phào nhẹ nhàngdò xét hỏi: “Tốt, vậy ngươi làm lại một phần?”

A Nghiên sử dụng sức gật đầu: “Không thành vấn đề a!”

Đại Bạch Thúc cùng Hà Tiểu Khởi bên cạnh mày mặt tràn đầy khinh bỉ liếc nhau một cái, lặng lẽ gật đầu.

A Nghiên đâu, nhìn nhìn vật liệu nấu ăn bên cạnh, mới phát hiện

những thứ vật liệu nấu ăn kia đều đặt trong đĩa nhỏ tuổi bằng sứ trắng,

các loại nguyên liệu nấu ăn đều sắp xếp rất chỉnh tề, nàng nhìn Đại Bạch Thúc: “Còn thiếu chút cúc dại.”

Đại Bạch Thúc mau lẹ phân phó Hà Tiểu Khởi: “Đi!”

Hà Tiểu Khởi nhíu mày, bất quá vẫn đi ra ngoài.

Ai biết A Nghiên lại  sung thêm với hắn: “không được quá già, không

được quá non, phải là loại bữa qua thế hệ nở, không lớn không nhỏ tuổi.”

Hà Tiểu Khởi không nghĩ đến nha đầu nông thôn này dám sai sử mình

thuận tay như thế, lườm nàng một cái, bất quá tới cùng vẫn đi.

Hắn trái lại tốc độ cực kỳ nhanh, chưa đến 1 khắc thời gian, đã mang 1 sọt cúc dại tới.

A Nghiên có tí đỉnh kinh ngạc: “Nhanh như thế?”

Hà Tiểu Khởi hơi có chút đắc ý: “Trong phòng bếp của ta muốn dùng cái gì, ai dám thất lễ?”

Những chuyện này ai dám làm phiền hắn tự thân động thủ, đương nhiên có thị vệ làm giúp, những thị vệ kia khinh công giỏi, động tác mau, không

mất bao lâu mang về một sọt.


Danh sách chương

Bình luận