Thông tin truyện

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

 Tác giả:

 Tình trạng:

Đang tiến hành 1574 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: Ngôn tình
“Cái gì? Cởi quần? Ý anh là gì?”“Cố ý làm bác sỹ nam khoa, anh tạo điều kiện cho em tập sự.”“Đây là bệnh viện, anh đừng thế mà! Đợi em về nhà rồi chúng ta…”“Rồi như thế nào?” Anh kéo cô vào trong ngực, cười bất lương “XXOO?”Cô đẩy anh ra rồi kêu lớn: “Mời người kế tiếp”“Lịch hứa hẹn của em hôm nay đều là của anh!”“Được, em thành toàn cho anh, đi theo em!”Cô cười gian trá, đưa anh vào phòng toàn máy móc nhập cảng từ Đức kia… Qúa trình quá kịch liệt, cô không còn mặt mày đi làm ở bệnh viện nữa.“Đừng tức giậnhoàng hậu à. Không phải chỉ là một cái máy sao, anh sẽ đền.” Một tai nạn dẫn đến một ái tình, từ một giám đốc điều hành quyền lực lại trở thành kẻ thê nô. Câu chuyện tình yêu của họ diễn ra như thế nào. Mời Các bạn đón đọc.

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Tiếu Nhiễm mười tám tuổi chưa bao giờ nghĩ đến chính mình và người con trai đáng sợ như Cố Mạc lại có bất kỳ can hệ gì. Cô vẫn cho là mình có một người cha tốt, hết mực thương cảm mình, có một người dì ghẻ tuy chẳng thể gần gụi lại như mẹ cũ của mình, lại có một đứa em gái dễ thương. Tuy đã đeo tang mẹ từ nhỏ tuổinhưng mà so với những nhân loại xấu số khác, cũng coi như đã hạnh phúc. Mãi đến ngày nào đó, những bộc lộ điêu trá của hạnh phúc ấy thế hệ bị hiện thực xé nát một cách tàn khốc…

Cả người Tiếu Nhiễm vô lực để mẹ ghẻ tục tằn ném lên trên giường, đầu do đụng phải một góc giường nhưng âu sầu khiến cô phải hớp một ngụm khí: “Dì….”

Dương Nguyệt Quyên lạnh nhạt nhìn cô một cái: “Công ty của ba cô sắp vỡ nợ, thân làm con gái của ông ấy, dĩ nhiên cô phải giúp ông ấy. Đừng sợ, sẽ không để cô phải chết, chỉ là để cô cho người ta một lớp màng mỏng dính.”

Phá sản?

Cho người ta?

Có ý gì?

Tiếu Nhiễm từ trên giường ngồi xuống, muốn hỏi rõ ràng, lại bởi đầu óc choáng váng nhưng cắm đầu ngã quỵ ở trên giường.

“Qủa nhiên là tuyệt sắc đẹp. Cho dù Cố Mạc là cong, cũng cố định không chịu được thú vị này đâu.”

Dương Nguyệt Quyên nhìn cả người Tiếu Nhiễm bị vùi vào trong chăn mền màu xanh nhưng có chút tị tỵ.

Tiếu Nhiễm có khờ dại thế nào cũng có thể đoán được dì ghẻ muốn làm cái gì, cô tung hoành nhớ tới, lại nhận ra tuỳ thuộc mình mất hết sức lực: “Dì, bởi vì sao?”

“Hiện giờ chỉ có cô có thể cứu ba cô. Chỉ cần đêm nay Cố Mạc muốn cô, cậu ta liền chẳng thể động thủ với ba của cô.” Dương Nguyệt Quyên nói kết thúc, liền đi ra cửa: “Hầu hạ cậu ta cho tốt, cũng đừng khiến tôi phải tiền mất tật mang.”

“Không cần! Dì, nếu ba biết bà kiến tạo như thế để hãm hại tôi, nhất thiết sẽ không miễn thứ cho bà!” Tiếu Nhiễm nóng tính, ba nâng niu cô như thế, vững chắc sẽ không cho phép dì làm tổn thương cô.

“Tiếu Nhiễm, cô sai rồi. Đây là chủ ý của ba cô.” Dương Nguyệt Quyên để lại mấy lời này, rồi đi ra khỏi phòng.

Tiếu Nhiễm không thể tinh được trừng bự mắt, chẳng thể tin được lời dì ghẻ vừa nói. Người ba hiền khô thương cảm cô hết mực trong trí nhớ thực ra lại là chủ mưu của sự việc đêm nay. Cô như thế nào cũng không thể tin được sự thật này.


Danh sách chương

Bình luận