Thông tin truyện

Quả Ngọt Năm Tháng

Quả Ngọt Năm Tháng

 Tác giả:

 Thể loại:

Tiên Hiệp, Ngôn Tình

 Tình trạng:

Hoàn thành 111 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Độ dài: 85 chương + n ngoại truyện
Dịch: Hoài Dương

Ở mỗi người có những khoảng lưu lại sâu vào tâm trí của nhau đối với Đinh Mật thì hình dạng lúc Lục Thời Miễn hút thuốc, ánh mắt vừa trầm lắng vừa hờ hững.

Cũng chính điều này dã khiến Đinh Mật ra hơn nhị năm ngâm cứu để tới cuối cùng có một ngày không nhịn được bước đến: “Này, cho tớ hút thử với.”

Lục Thời Miễm liếc cô, đưa điếu thuốc qua. Đinh Mật chớp mắt xáp nhanh tới, hôn vội lên môi cậu.

Mặt cô thấm đỏ: “Tớ hút gián tiếp là được rồi.”

~~~

Sau này, Đinh Mật hỏi anh: “Nghe nói năm đó sau khi chúng mình chia tay, anh uống say bí tỉ ở trong phòng thể nghiệm bị chủ nhiệm khoa bắt được, suýt nữa đã bị kỷ luật?”

Lục Thời Miễn cười thoải mái: “Em nhầm rồi, không phải bởi em.”

Thực ra lòng anh hận tới ngứa răng, hừ, đời ai nhưng mà chẳng có vết dơ bẩn.

Có ai  chưa từng điên cuồng.

Trans: Hoài Dương

Quả Ngọt Năm Tháng

Năm ấy, hôm ấy, Đinh Mật 17 tuổi lại thức dậy muộn, ủ ấp cái đầu bờm xờm lao vào nhà vệ sinh, vừa vội vàng chải đầu vừa la: “Mẹ ơi mẹ xỏ dây giày giúp con với, tối qua con quên mất, con sắp không kịp rồi!”

Chu Thanh đáp: “Vẫn còn sớm nhưng mà. Sao con vội vã thế?”

Đinh Mật đang đánh răng, hậu đậu bịa chuyện: “Con phải đi học tiếng Anh sớm! Buổi sáng yên ổn tĩnh dễ học thuộc lòng từ thế hệ ạ.”

Vào sáng thứ nhìtứ, Sáu mỗi tuần, Lục Thời Miễn sẽ đến trường sớm khoảng 40 phút để chơi bóng, cô muốn tới trường cùng cậu, thế nên phải dậy sớm gần một tiếng.  cô thường không dậy nổi, nhất là gần đây trời ngày càng lạnh.

Người béo đương nhiên thích trẻ thơ cần cù tự giác. Chu Thanh xỏ dây giày cho cô, đặt ngay ngắn cạnh cửa. Bữa sáng là bánh bao với sữa đậu nành cũng đã đặt sẵn trên giá gần đó.

Đinh Mật vội vội vã vang đeo cặp, đi giày, thắt nút nơ bướm thật xinh.

“Chào mẹ, con đi học ạ.” Cắn một miếng bánh bao, vừa ngậm ống hút vừa nhảy chân sáo xuống tầng, lấy xe đạp ra khỏi nhà để xe, Đinh Mật lướt đi như một cơn gió.

Đi qua dãy biệt thự san sát, thoáng thấy trong sân của toà nhà nằm ngoài nhất đã không còn bóng chiếc xe đạp, Đinh Mật càng đạp nhanh hơn, thậm chí nhấc mông lên, nghiêng người mượn lực lao về phía trước, thật sự là một cô bé nhỏ như gió.

May là đạp đến giao lộ thì thấy thiếu niên vừa băng qua đường kia, lúc lướt qua cỗ ván rác, cậu nhanh tay chuẩn xác ném tọt vỏ hộp đậu nành vào thùng.

Đinh Mật cắn ống hút đuổi đến, lúc chạy qua thùng rác cũng học theo động tác của Lục Thời Miễn….

Kết quả không trúng!

Vỏ hộp lăn trọc tếch trên đất, sau cuối nằm lẻ loi bên cạnh áo quan rác. Đinh Mật nhìn chiếc xe đạp đã chạy tít xa nọ, buồn bực xuống xe nhặt rác bỏ lại vào thùng.

Lúc Đinh Mật đuổi đến trường, Lục Thời Miễn đã khóa xe kết thúc, cô nhanh nhẹn đẩy xe xông đến. Cánh mũi xinh xắn tinh xảo của phụ nữ bị gió thổi đỏ, nhị má cũng hồng lên, đôi mắt người thương câu nhìn cậu chớp nháy, vừa hít mũi vừa nói: “Lục Thời Miễn, cậu đã thấy tớ nhưng cũng không chờ.”

Lục Thời Miễn khoác cặp lên lưng, kéo khẩu trang đen xuống nhét vào túi đồng phục, nhàn rỗi nhạt liếc cô một cái: “Tóc rối tung kìa.”


Danh sách chương

Bình luận