Thông tin truyện

Phượng Nghiên Trấn Quốc

Phượng Nghiên Trấn Quốc

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 71 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: Ngôn tình, cổ kính, trọng sinh, Trung văn, sạch-sủng, 1-1, HE.
nhân vật chính: Trầm Thư Kính – Trác Thiếu Hằng.
phối hợp diễn: Trầm Ngôn, Tô Tịch, Trác Thiếu Khanh, Hỷ Tình,…

Văn án:

_ Kiếp trước, cõi tục truyền nhau Trầm quốc công phủ Tam tiểu thư Trầm Thư Kính là sửu nữ*, chẳng những vậy tính tình lại ác độc quỷ quyệt. So với tứ tiểu thư Trầm Ánh Nguyệt mỹ giả mạo thoát tụctính tình nhã nhặn quả là hai cực đối nghịch.

*Sửu nữ: nữ nhân xấu.

Kiếp này, nhân gian lại truyền tụng Trầm quốc công phủ có Tam tiểu thư Trầm Thư Kính chính là tiên tử hạ phàm, so với ai trong phủ cũng đều hơn nhiều, không hổ danh “Tứ đại mỹ nhân” Bình Tây quốc.

_Kiếp trước, Trầm Thư mến yêu Trác Thiếu Kình tới chết đi sống lại, tới sẵn sàng bởi y nhưng hứng chịu thiên đao vạn quả.

Kiếp này, Trầm Thư Kính chính là tự tay đẩy Trác Thiếu Kình vào chảo lửa, cười đẹp tới vô tâm vô phế nhìn y lăn lộn bên trong bởi mình nhưng mà không chút chạnh lòng.

_Kiếp trước, đại nha hoàn Hỷ Tình bên cạnh Trầm Thư Kính do đòi công đạo cho nàng nhưng mà mai táng thân dưới mũi kiếm Trác Thiếu Kình, chết không nhắm mắt xuôi tay.

Kiếp này, Trầm Thư Kính chẳng những bảo hộ nàng thật tốt nhưng còn giúp nàng chiêu mộ đặc ân bự.

_Kiếp trước, Trác Thiếu Hằng ôm Trầm Thư Kính khi chỉ còn là một cái xác, đau đớn bởi vì nàng nhưng mà giả mạo phạm Trác Thiếu Kình, bị y thừa cơ tước đoạt tước vị vương gia, biếm làm dân đen rồi lại chết dưới cơn mưa giết hại của y.

Kiếp này, Trác Thiếu Hằng ủ ấp mỹ nhân Trầm Thư Kính trong ngực lúc nàng còn sống rất tốt, cùng nàng dựng lên cơ đồ, phò tá huynh trưởng kế thừa hoàng vị, báo oán Trác Thiếu Kình.

khái quát, “Phượng Nghiên Trấn Quốc” chính là câu chuyện một lần nữa có được hạnh phúc của Trầm Thư Kính, là câu chuyện một lần nữa có được mọi thứ vốn thuộc về nàng nhưng nàng đã không thu được ở đời trước. Từ ân sủng, quyền lực, gia đình cho tới ái tình, Trầm Thư Kính đời này chính là được ông trời ưu ái.

Phượng Nghiên Trấn Quốc

Trải qua tất cả một trăm sớm hôm chịu đau buồn khủng khiếp tra tấn, đến ngày cuối cùng Trầm Thư Kính cảm giác phiên bản thân nếu còn sống thì có nhẽ đến cả sức để thở cũng chẳng còn.

Nàng tơ tưởng nghe tiếng Mạnh Bà vọng lại từ xa: “Trầm Thư Kính, thời hạn ngươi phải chịu khổ đã hết.

Nay ngươi có thể bước đến cánh cổng trùng sinh.

Chỉ là ta khuyên ngươi, trở về tốt nhất đừng quá trầm luân vào thù hận, nếu có thể hãy sống  mình,  những người nhưng mà ngươi yêu mến nhiều hơn.

Được rồi, đi đi”

xong lời Mạnh Bà phất tay, ống tay áo màu xích thố không có gió vẫn bay lên, cơ thể Trầm Thư Kính theo đó bị hút vào một cánh cổng.

tinh thần cũng tức khắc mất đi.. Có tiếng khóc rấm rức bên tai nàng vang vọng.

Đó là ai? vì sao lại khóc? Trầm Thư Kính khó chịu chau lại hai hàng chân màylông mi như cánh bướm chậm rãi run rẩy.

Nàng nghe ra rồi, đó là Hỷ Tình, là đại nha hoàn đáng thương của nàng.

Không được, nàng phải mau thức giấckhông thể để người khác hiếp đáp Hỷ Tình của nàng.

Trầm Thư Kính, mau thức giấc lại. Trầm Thư Kính nỗ lực sử dụng sức, nhì mí mắt nặng trịch như đeo chì từng chút một mở ra.

Nàng Trong khi đã lâu chưa nhìn thấy ánh sáng nên khi tia sáng trước tiên chiếu vào, đôi mắt nàng có chút đau như bị kim châm.

Đôi mắt âu sầu nhắm chặt lại, đau khổ rơi ra nhị giọt lệ, Trầm Thư Kính lại lần nữa cố gắng mở mắt ra.

Lần này nàng không những mở được mắt nhưng còn khẽ chớp vài cái, nhị giọt lệ kia tựa như tẩy rửa đi bụi bẩn trong mắt, trả lại cho nàng chính là đôi đồng tử trong sáng đến lạ kì. Đỉnh giường làm bằng gỗ Tử bầy quý giá khắc hoạ tiết kĩ càng đập vào mắt Trầm Thư Kính. Một con phượng hoàng miệng ngậm Huyết minh châu, lông toàn thân ánh lên nhan sắc tiến thưởng, đôi cánh hùng vĩ vươn dài.

Dưới chân nó là một hồ lửa, lửa cháy cao tới đốt trụi cả đỉnh núi nhưng mà lại chẳng mảy may tổn thương được tới phụng hoàng. Trầm Thư Kính biết, đây là phượng hoàng niết bàn.

Là hoạ tiết trên đỉnh giường của nàng lúc còn ở chốn khuê phòng. Đôi mắt theo đó đi xuống, màn che bao quanh  phía màu lam trong veo như thuỷ mặc làm từ gấm An Châu đắt đỏ càng khiến Trầm Thư Kính tin nàng đã quay về khuê phòng của mình. Bên cạnh Trầm Thư Kính, Hỷ Tình ngồi bệch xuống sàn bó tay giữ chặt bàn tay nàng, cúi thấp đầu nức nở khóc. Trầm Thư Kính đau lòng vươn tay trâm đầu nàng.


Danh sách chương

Bình luận