Thông tin truyện

Phượng Kinh Thiên

Phượng Kinh Thiên

 Tác giả:

 Tình trạng:

Đang tiến hành 531 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thật sự chẳng thể ngờ rằng chỉ là nhắm mở mắt lần nữa đã khiến cho căn số của Lam Vân, Vô Ưu, Nhân Lãnh… đã chuyển dời.

Điều gì sẽ xảy ra nếu một ngày nào đó có một người thiếu phụ đã trưởng thành sau khi mở mắt phát hiện bạn dạng thân đang hữu cơ thể của một đứa trẻ bảy tuổi? Cảm xúc cô sẽ như thế nào khi đón chờ cô không phải thân phận công chúa cao thâm tối cao  là ba chữ Nhân Lãnh cung lạ lẫm, là thánh lệnh kìm hãm cả đời không được miễn xá? Và, câu chuyện sẽ ra sao khi người thiếu nữ ấy không cam tâm chấp nhận cái kết người ta đặt sẵn cho mình?

đau khổ, thù hận đã từng biến một người thanh nữ dịu dàng, nhu mì, cam chịu thành người tâm cơ, âm hiểm. bởi yêu nhưng mà sinh hận, đó là lẽ dĩ nhiên ở đời.

ngoại giả ngược dòng thời kì về hàng trăm năm trước, giữa cung điện nguy nga tráng lệ, giữa lòng Trung cung muôn nghìn gian kế, chữ yêu ấy liệu có phải là tất cả? hòa bình. Ngẫm nghĩ mấy hồi thì máu mủ tình thâm, trung thần chí nghĩa cũng chẳng là gì trước sức mạnh trước mảnh trời xanh ngắt, mênh mông ngoài kia.

Trước là Lam Vân, sau là Vô Ưu, bên cạnh có Cố Thái Phi, Hoài Vương, Ngọc Châu, Ngọc Thúy, Tiểu Hoa Tử, Tiểu Cao Tử và hàng trăm, hàng vạn nhân mạng trong cung cấm này tựa như đều đang vẫy vùng để tìm được nhì chữ độc lập cho riêng mình.

Liệu rằng, với trí tuệ của một người thiếu phụ thông tỏ kinh thư như Lam Vân, với gương mặt kinh diễm khuynh nước khuynh thành của Vô Ưu công chúa, cùng với những gì Lưu Thị Oánh Hoa đã để lại, thế cờ vận mệnh này có được lật lại? Tiếng đàn của Vô Ưu có kinh động được tới Cố Thái Phi? Nhân Lãnh cung rốt cuộc có phải là nơi đã vào thì không thể trở ra?

Vạn sự đều đang khởi đầu…

Phượng Kinh Thiên

Lam Vân cất những cuốn sách trong tay vào tủ giấy tờ. Lúc sơ sểnh, cô ngẩng đầu lên thì chợt nhìn thấy những chiếc lá ngô đồng ngoài cửa sổ đang nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất và có chút ngẩn ngơ:

“Ngô tương đồng diệp lạc, trần thế cộng tri thu.” (Một chiếc lá ngô đồng rụng, cả đất trời vào thu.)

Mùa thu năm nay Dường như tới rất sớm, còn chưa đến giữa thu nhưng mà lá đã mở màn rụng rồi.

đột nhiên có tiếng bước chân vội vã chạy đến, âm thanh trong trẻo cũng theo đó vang lên: “Cô Lam.”

Lam Vân quay đầu. Người gọi nàng là Kim Hân Nhiên – người thế hệ tới làm việc tháng này. Hân Nhiên là một cô gái trẻ vừa mới tốt nghiệp, dễ mang tới cảm giác cởi mở dễ chịu cho người khác. Hân Nhiên cũng là cháu gái của game thủ thân cô – Kim Viên.

“Cô Lam, cô con bảo cô sang phòng làm việc của cô ấy một lát.”

Kim Hân Nhiên Trong khi có điều muốn nói  lại thôi. Dáng vẻ không biết có nên mở lời hay không này đã lọt vào mắt của Lam Vân khiến cô có chút quá bất ngờ, cô nhẹ nhàng hỏi: “Tiểu Hân, con sao vậy?”

Kim Hân Nhiên nghĩ một lát rồi lại lắc đầu nói: “Con không sao.” Sau đó lại giục giã nàng, “Cô Lam, cô con tìm cô gấp lắm.”


Danh sách chương

Bình luận