Thông tin truyện

Phu quân là thái giám tổng quản

Phu quân là thái giám tổng quản

 Tác giả:

 Thể loại:

Tiên Hiệp, Ngôn Tình

 Tình trạng:

Đang tiến hành 71 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: giả thành thật, số mệnh trời định, oán , HE
Số chương: 196 chính văn + 19 ngoại truyện

Giới thiệu:
Nàng là con gái Hầu gia, thế nhưng hôn sự của nàng lại biến thành trò cười của cả đế đô.
Giả bệnh trong đợt tuyển nàng phạm vào tội khi quân.
“Ngươi đã không muốn tiến cung làm phi, vậy để trẫm chỉ hôn cho ngươi một phu quân trẻ tuổi đầy hứa hẹn vậy.”
Lão hoàng đế phán một câu, nàng gả cho thái giám tổng quản tính cách cổ quái.
Hắn là tâm phúc của hoàng đế, quyền lớn thế béo.
Hắn tàn ác ngoan độc, hỉ nộ vô thường, hạ nhân phủ tổng quản không một ai không khiếp sợ.
Nàng chú ý hầu hạ, mong có thể được bình an……  có một ngày, nàng phát hình thành kín đáo kinh người của hắn – kẻ vào cung tám năm làm tới hoạn quan tổng quản.

Phu quân là thái giám tổng quản

oàn Chính Trung lại lườm hắn một cái, nói:“Ham ăn biếng làm.”

“Nào có, ta là công huân đồng thời cũng ngơi nghỉ.” Liễu Vấn Bạch không phục nói.

Đoàn Chính Trung bất giác cười nhẹ.

Năm năm, hắn vẫn không đổi mới.

Năm mười lăm tuổi, trong một đêm hắn mất tất cả.

Hơn mười năm qua đi, hắn có thê tử hắn yêu nhất, đại trượng phu, nhạc mẫu, còn có bằng hữu chân chính độc nhất này.

Đêm nay, thê tử cùng tỷ muội nàng khe khẽ nói nhỏ, con đã sớm ở trên giường mơ mộng đẹp, anh em quý trọng nhất trong cuộc đời hắn cũng ngồi đối diện hắn trêu đùa không đứng đắn. ngước đầu nhìn bầu trời đêm, phát hiện, ánh trăng đêm nay rất đẹp.

“Đêm nay ta thật sự muốn uống rượu.” Đoàn Chính Trung cúi đầu, nói.

Sáng sớm, nha hoàn nói cho nàng, lão gia cùng Liễu tiên sinh uống rượu cả đêm, canh năm thế hệ đi nghỉ.

Cầu chiêu tập Quân vội đi vào phòng, quả nhiên thấy Đoàn Chính Trung ngủ rất say, ngay cả khi nàng đi vào cũng không tỉnh lại. Vài năm nay hắn không dễ tỉnh giấc giống như trước kia, nhưng thông thường nếu có tiếng động như vậy, hắn vẫn có thể tỉnh giấc.

Nàng nhẹ nhàng ngồi xuống bên giường, nhìn mặt hắn, trong mắt dần dần ướt át.

Hắn từ trước đến nay không nói cho nàng Thích Ngọc Lâm đã chết, từ trước đến nay không nói cho nàng, Thích Ngọc Lâm bởi cứu hắn nhưng đã chết, bởi hạnh phúc của bầy họ nhưng chết. Là nhị người  họ cùng nợ Thích Ngọc Lâm, hắn lại muốn một mình đảm trách.

Luôn như vậy, luôn căm ghét như vậy, hắn cảm thấy mình khả năng lắm sao, lợi hại lắm sao. Hắn đứng phía trước hứng chịu đựng tất cả, khiến cho nàng có thể đứng sau lưng hắn hạnh phúc như con ngốc.

Khó trách hắn muốn trong tên con thêm một chữ “Lâm”, hẳn là cả đời này hắn cũng không quên được chuyện Thích Ngọc Lâm đã chết. Không quên được, vậy từ nay về sau để cho nàng đảm nhận cùng hắn. Cầu mộ Quân cúi người, ôm hắn, nằm trên ngực hắn, nước mắt rơi trên người hắn.

Buổi chiều, Cầu mộ Quân đưa Thích Vi đi ra ngoài thăm thú bao quanhdễ dãi cũng cùng Cầu cu li nhân ra Đoàn phủ.

Đi tới đê, lại ngoài ý muốn nhìn thấy một đám người tập trung bàn thảo cái gì đó.

Nàng hiểu rõ loài người cùng những chuyện ở Thiếu Dương, sợ là xảy ra chuyện gì, nàng liền đi qua.

Chỉ thấy gần như tất cả mọi người ở Thiếu Dương đều giao hội trong này, có dân chúng thông thường, có thương lái nhà giàu, cũng có lão tú tài. Thấy nàng, mọi người đều xoay người lại, khách khí gọi một tiếng Đoàn cu li nhân.

Cầu mộ Quân đi vào nhìn, chỉ thấy giữa bầy họ, có nhì người thợ mộc, đang tính toán, đo đạc.

“Làm gì vậy?” Cầu mộ Quân kỳ lạ hỏi.


Bình luận