Ông Xã Em Là Thú Nhân

Chương 91: Bạo ngược



“Không có, anh đừng lo, em thật sự khoẻ lắm.” Mộ Sa không hiểu chuyện gì chỉ nghĩ hắn đang lo lắng cho sức khoẻ của mình.

“Ừ…” Ryan nghẹn lời, không có cách nào chứng minh cô có mang thai thật hay không, sợ cô phát hiện nên không dám hỏi kỹ.

Đột nhiên hắn nảy ra một ý tưởng hoang đường, nếu bây giờ hắn gieo giống cho cô, mà cô mang thai, vậy có thể nói là con của hắn, hắn sẽ giữ được cô ở bên mình vĩnh viễn.

Ryan lập tức nhớ lại dáng vẻ cô ở dưới người hắn rên rỉ trong giấc mộng xuân hàng đêm, nửa thân dưới ngay lập tức nổi phản ứng, hơi thở cũng trở nên dồn dập.

Mộ Sa cảm giác ánh mắt Ryan nhìn mình càng ngày càng nóng, điều này làm cô không được tự nhiên, vội đứng lên vừa xoay đi vừa xấu hổ nói: “Em quên mất, còn có canh thịt nữa, em múc một chén… A…”

Mộ Sa chưa nói xong đã bị Ryan từ đằng sau bế ngang, Mộ Sa bị động tác bất ngờ của hắn làm cho hoảng sợ, không khỏi hét ầm lên.

“Ryan, anh làm gì vậy, thả em xuống, thả em xuống.”

Ryan không để ý tới sự giãy dụa của cô, ôm cô tới nơi sâu nhất của hang động, dùng cỏ khô trải thành giường, động tác cũng nhẹ nhàng hơn đặt cô lên trên, thấy cô vẫn còn đang giãy dụa, hắn liền áp chặt cô dưới thân, duỗi tay ra bắt hai tay cô đang đấm đá lung tung, ngăn chặn mọi hành động của cô.

‘Roẹt’. Tay kia xé y phục cô ném qua một bên, cúi đầu hôn cổ của cô, hơi thở dồn dập: “Mộ Sa, cho anh, cho anh, Mộ Sa, anh muốn em, anh muốn em.”

Động tác của hắn rất liền mạch khiến Mộ Sa chưa kịp có phản ứng gì đã bị lột sạch quần áo.

“A… Ryan, anh tỉnh lại đi, đừng, đừng mà, anh dừng tay, dừng tay…” Mộ Sa lúc này mới phát hiện ra ý đồ của hắn, bắt đầu kịch liệt giãy dụa. Nhưng dù sao cô cũng không tin nổi Ryan lại có thể làm thế với mình, cô thậm chí còn nghi ngờ hắn trúng xuân dược linh tinh gì đó, cho nên đầu óc không rõ ràng lắm.

“Em ngoan một chút, anh sẽ rất nhẹ nhàng, nhẹ nhàng yêu em.” Ryan dường như sợ cô làm ồn, ngẩng lên hôn cô.

“Ưm…” Mộ Sa mở to hai mắt, hắn hôn cô, điều này sao có thể, cô mím chặt môi, không cho hắn đưa lưỡi vào, đầu lắc trái lắc phải né tránh, hai tay cô bị giữ chặt trên đỉnh đầu, hai đùi cũng bị hắn áp dưới thân, không ngừng vặn vẹo eo nhỏ, muốn đẩy thân mình hắn xuống.

Chỉ là sức lực yếu ớt của cô không thể địch lại với thân hình vĩ đại của Ryan, ngược lại bầu ngực mềm mại của cô bởi vì không ngừng vặn vẹo mà cọ vào lồng ngực hắn, châm ngòi dục hỏa hắn càng lớn hơn, hắn duỗi một tay mạnh mẽ bắt lấy một bên xoa nắn.

“A…” Bầu ngực mềm mại đột nhiên bị nắn bóp khiến Mộ Sa kêu lên sợ hãi, nhưng cô vừa mới há miệng, Ryan liền nhân cơ hội đưa lưỡi vào, không ngừng càn quét cái miệng nhỏ của cô.

Mộ Sa chỉ cảm thấy có cái gì đó nhơ nhớp đang chui trong miệng cô, cô đương nhiên biết là lưỡi của Ryan, đây không phải mùi hương của Chelsea, thật khiến cô buồn nôn, cô muốn cắn nó nhưng lại bị hắn nhanh nhẹn trốn thoát, Mộ Sa lè lưỡi đẩy ra lại bị hắn ôm lấy, kéo vào miệng mạnh mẽ mút lấy.

Mộ Sa muốn rụt lưỡi lại nhưng bị hắn hút chặt khiến cô không thể rút ra, lưỡi bị hắn mút đến độ run lên, Mộ Sa sợ hãi rơi nước mắt.

Ham muốn tăng vọt không thể tự khống chế, Ryan không để ý tới sự giãy dụa cùng nước mắt của Mộ Sa, cảm giác đàn hồi mềm mại dưới tay, mùi vị ngọt ngào của cô cũng làm cho hắn điên cuồng không thôi. Có trời mới biết hắn chờ đợi thời khắc này đến tim cũng đau, bây giờ hắn đạt được ước muốn, sao có hắn có thể không điên cuồng cho được.

Bàn tay đang xoa nắn trên vú cô dần dần lần mò tìm kiếm xuống phía dưới, cứng rắn chen vào giữa hai chân cô lục lọi nơi thần bí khiến hắn ngày nhớ đêm mong.

Đồng thời hắn nhả cái miệng nhỏ nhắn sưng đỏ của cô, thuận theo môi cô hôn xuống phía dưới, cắn cắn hai cái trên xương quai xanh rồi mới hôn xuống ngực cô, kìm lòng không được ngậm lấy điểm hồng hồng trước ngực cô, cẩn thận liếm mút.

“Không được, Ryan, anh tỉnh lại đi, buông ra, buông ra…” Môi vừa được thả ra thì cô kêu gào.

Nam nhân trên người cô nằm im không nhúc nhích, bàn tay to cuối cùng cũng chen vào giữa hai đùi cô mò tới cửa hoa huy*t, hắn hưng phấn chen một ngón tay thô dài vào trong.

“A…” Bị cường bạo nhục nhã làm cho Mộ Sa không thể bị kích thích, hoa huy*t vẫn còn khô khốc, hắn ngang ngược đi vào như vậy khiến Mộ Sa đau đớn kêu lên.

“Không được, Ryan, không được… Hu hu… Chelsea, cứu em, cứu em…” hoa huy*t không ngừng bị ngón tay Ryan tàn sát bừa bãi, tuy rằng lý trí cực kỳ bài xích hắn tiến vào nhưng hoa huy*t lại không tự chủ tiết ra mật dịch để thích ứng với dị vật xâm lấn.

Bầu ngực mềm mại bị hắn cắn không ngừng dâng lên cảm giác tê dại cùng đau nhức, trên người cũng dần dần mất đi khí lực giãy dụa, Mộ Sa cảm giác mình sắp không chống đỡ được, bất lực kêu gào khẩn cầu Chelsea có thể xuất hiện đột ngột cứu cô.

“Chelsea, cứu em, cứu em… Huhuu…” Tại sao, tại sao chuyện này lại biến thành như vậy, Ryan dịu dàng nhất, Ryan biết cách chăm sóc nhất, tại sao lại làm ra chuyện như vậy với cô, giờ phút này nam nhân cường bạo cô là Ryan sao, Mộ Sa vẫn không thể chấp nhận được.

Chelsea vẫn không thấy xuất hiện, Ryan lại rút ngón tay đang ở trong hoa huy*t của cô ra, kéo tấm da thú dưới thân, để vật đã sớm cứng rắn như gậy sắt to lớn hướng vào hoa huy*t của cô.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.