Ông Xã Em Là Thú Nhân

Chương 58: Cứu mạng



Cao trào qua đi, Mộ Sa mềm nhũn nằm thở dốc trên người Chelsea.

hoa huy*t của cô vốn đã chặt, khi lên đỉnh càng chặt hơn, còn trào ra từng dòng nước nóng tưới lên gậy th*t cứng như sắt của Chelsea, cơ thịt run rẩy vẫn trói quanh hắn, như có hàng ngàn cái miệng nhỏ đang không ngừng mút. Lòng Chelsea ngứa ngáy khó nhịn, hận không thể đè cô ra, ra sức đâm vào, đâm đến hư hỏng.

Nhưng bây giờ hắn không làm gì được, gậy th*t bị cô mút chặt cũng bắt đầu sưng đau.

“Ứ ứ…” Chelsea thúc giục cô mau di chuyển, hắn chưa ra được lần nào, căng sắp nổ tung rồi.

Nhưng Mộ Sa mệt đến mức không muốn động đậy, nhỏm eo lên để gậy th*t tuột ra, rồi kéo cánh tay hắn, nằm lên khuỷu tay tìm vị trí thoải mái nhất, ngọ nguậy rồi nhắm mắt ngủ.

“Ay… ay… ư ư…” Chelsea thấy cô bỏ mặc hắn, kích động phát ra âm mũi ư ử.

“Ngoan, đừng ồn.” Mộ Sa nhắm mắt vỗ lên ngực hắn an ủi, than thở: “Mệt chết đi được, để em nghỉ đã rồi chút làm tiếp.” Nói rồi liền ngủ.

“Ứm ứm…” Nghe tiếng cô hít thở đều đều, biết cô đã ngủ, Chelsea quả thật khóc không ra nước mắt, cô ấy cố ý mà, cố ý trừng trị hắn, trời ạ, hắn khó chịu gần chết còn cô sung sướng rồi lại vứt hắn mà ngủ.

Vật nhỏ, em đợi đó, đợi anh động đậy được rồi xem anh trị em thế nào. Chelsea oán hận thề thầm chờ hắn cục cựa được rồi sẽ dày vò cô ba ngày ba đêm cho coi.

Hắn mờ to cặp mắt đỏ hồng, giữ nguyên tư thế với vật sưng cứng như thế không nhúc nhích đến gần hừng đông.

“Ưm…” Mộ Sa ngủ một giấc no mắt, vươn vai tỉnh dậy, đột nhiên cánh tay giang thẳng bị trúng một vật thể không rõ. Mộ Sa quay lại nhìn, là Chelsea, thế là tình hình tối hôm qua chậm rãi quay về. Nhìn vật cứng vẫn đứng thẳng giữa háng cùng cặp mắt đỏ ngầu của hắn, thầm kêu nguy to, tối qua cô chưa thoả mãn hắn đã ngủ mất tiêu, đêm qua hắn chắc chắn khó chịu chết được, ư ư… Không biết nếu hắn nhúc nhích được rồi có bóp chết cô không nữa.

Càng nghĩ càng sợ, Mộ Sa đứng phắt dậy, vơ đại quần áo mặc vào, mang giày da thú, chạy trốn nhanh như chớp.

“Ivey, cứu tôi, cứu tôi.” Mộ Sa kêu lớn vọt vào nhà Ivey, vừa lúc thấy Ivey và Sander hai người đang bối rối quấn da thú lại.

Đoán ra mình đã cắt ngang chuyện tốt của người ta, Mộ Sa đỏ mặt, quay người định đi ra lại, nhưng vừa đi mấy bước thì bị Ivey kéo giật lại, tò mò hỏi: “Cô bị sao mà kêu cứu.”

“Là… ừm…” Mộ Sa không biết làm sao để nói, tối qua cô làm chuyện hoang đường thế kia thật sự không thể nào mở miệng được, vừa rồi do sợ hãi không kịp suy nghĩ đã chạy đến tìm Ivey, nhưng rốt cuộc phải nói sao với cậu ta đây.

“Aiz, cô nói thật đi, làm tôi lo chết mất.” Ivey thấy cô bắt đầu ấp a ấp úng thì lo lắng không thôi.

“Là, là… Chelsea muốn giết tôi, có chỗ nào cho tôi trốn trước không.” Mộ Sa ‘là’ cả buổi, cuối cùng nặn ra một câu không đầu không đuôi.

“Hả?” Ivey với Sander đều hoảng hồn, không tin nổi liếc nhau. Thầm nói: rốt cuộc cô ta làm gì mà khiến Chelsea lại muốn giết người, chẳng lẽ cô ta thật sự…

“Mau lên, mau lên.” Mộ Sa thấy hai người ngây ngốc không nói tiếng nào, lòng nóng như lửa đốt, Ma tê tán của Kreider chỉ có tác dụng đến sáng nay thôi, mà trời sáng nãy giờ rồi, tác dụng không biết đã hết từ lúc nào, chỉ cần Chelsea có thế đi lại được, cô nhất định phải khổ.

“Được, được, cô đừng lo quá, để tôi nghĩ đã.” Ivey thấy cô gấp gáp quá độ, vỗ vai cô an ủi, rồi nhăn mày suy nghĩ nơi Chelsea không tìm ra được, nhưng khứu giác thú nhân rất nhạy, Chelsea mà dốc lòng tìm người thì làm gì có chỗ nào hắn không tìm ra được, trừ khi giấu ở tộc khác, có điều vậy thì nguy hiểm quá, Mộ Sa là giống cái mà, bất cứ lúc nào cũng bị ăn sạch sành sanh…

Ivey suy nghĩ một hồi mà không nghĩ ra chỗ nào để trốn, Mộ Sa gấp đến độ chạy lòng vòng quanh phòng, Sander nãy giờ nín thinh, đột nhiên ôm chầm Ivey nói: “Không cần nghĩ nữa, không kịp nữa rồi.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.