Ông Xã Em Là Thú Nhân

Chương 51: Ngu ngốc



Thú nhân đó lúc đầu là sửng sờ, sau mới thân mật mỉm cười với Mộ Sa, “Xin chào, cô chắc là bạn đời của Chelsea rồi, tôi là Philo đến từ Hồ tộc, mùa đông năm trước đều ở thôn này.” Rồi khẽ liếc qua nhìn Chelsea, có chút ngượng ngùng nói: “Nhờ Chelsea chăm sóc, hôm nay mang trái cây đến cảm ơn hắn.” Philo vừa nói vừa giơ giơ hoa quả trên tay.

Rồi lại ấm ức nói tiếp: “Nhưng nói gì hắn cũng không chịu nhận, Mộ Sa cô nhận thay hắn được không?” Vừa nói vừa đưa đến trước mặt Mộ Sa.

“A, cám ơn.” Mộ Sa thuận tay nhận lấy.

Thấy Mộ Sa nhận, Philo cười vui vẻ, Chelsea thì hung hăng trợn mắt liếc cô một cái, rồi hậm hực quay đi.

Mộ Sa bị hắn trừng mà không hiểu chuyện gì, không phải là trái cây à, người ta có ý tốt đưa đến thì nhận thôi, có phải thứ quý giá gì đâu.

Đang ngẫm nghĩ, Philo liền bước tới, lấy một quả trong rổ ra nói với Mộ Sa: “Mộ Sa, cô nếm thử đi, ngon lắm đó.”

“Ừm, được, cám ơn.” Mộ Sa không khách sáo cầm lấy, chùi chùi lên áo rồi cắn một cái. Đến dị giới này lâu thế rồi, cũng bị ảnh hưởng của các thú nhân không còn câu nệ mấy việc vặt vãnh, dù sao ở đây cũng chả có thuốc trừ sâu, trái cây không cần rửa cũng không sao.

“Ừm, thật sự rất ngon, Philo cám ơn nhé.” Trái đó thật sự hơi khác mấy trái cô đã ăn, nước rất nhiều, hơn nữa còn chua chua ngọt ngọt, Mộ Sa ăn một hơi, còn khen ngon.

Sau khi nói xong mới phát hiện vẻ mặt Philo cứng ngắc, Mộ Sa nhìn nhìn cái trái trong tay, chẳng lẽ không phải ăn như thế? Nhưng vỏ thứ quả này rất mỏng, không giống loại phải lột vỏ mà.

Hơi khó hiểu nhìn Philo hỏi: “Có chuyện gì à? Có gì không đúng sao?”

Philo cố ý đưa Mộ Sa thứ này, vì đây là thứ vô cùng khó hái, nhưng hái được nó lại là vinh dự đối với giống cái, tưởng đâu cô ta sẽ giật mình, không ngờ cô ta không nói hai lời đã ăn luôn, trong khoảnh khắc không phản ứng kịp nên cứng người, nghe Mộ Sa hỏi, có chút xấu hổ nên lắc đầu: “Không có gì, không sao, vậy, tôi cũng phải về rồi, bằng không mọi người sẽ lo lắng, Mộ Sa, Chelsea, ngày mai gặp lại.” Nói xong bước nhanh ra ngoài.

“Ngày mai gặp.” Mộ Sa vẫy vẫy tay với bóng lưng cậu, thấy cậu tự nhiên như chạy trốn thì thấy khó hiểu, chẳng lẽ cô đã làm gì hù doạ cậu ta sao?”

Đang trầm ngâm, thì nghe Chelsea nói nhỏ: “Ngu ngốc.”

Mộ Sa ngẩng lên trừng mắt liếc hắn, rồi ôm chặt cái giỏ trái cây vào phòng mình, đóng cửa phòng cái rầm trước mặt hắn, rồi dựa vào cửa, nhìn giỏ trái cây mắng thầm: “Anh mới ngu ngốc đó, Chelsea là đại ngu ngốc, đại lưu manh.”

Ngoài cửa, Chelsea nhìn chòng chọc cánh cửa, hận không thể đốt thủng một lỗ trên nó. Hắn cũng rất muốn kéo cô nàng bên trong cánh cửa làm hắn cả ngày tâm thần không yên ra ngoài, lay thật mạnh cô, hỏi cô rốt cuộc là muốn thế nào.

Mới bước lên hai bước, lại ép mình ngừng lại, tự nói với mình phải dằn xuống, không thể phát cáu với cô, không thể nổi giận với cô, cô đã nói hắn không được dịu dàng như Ryan, không được săn sóc như Ryan, nếu hắn còn nổi giận với cô, thì cô sẽ thật sự không cần hắn, mà chạy đến tìm Ryan, tuy rằng trong tộc chưa có tiền lệ, nhưng khi thấy trưởng lão xem trọng cô, nếu cô đưa ra ý muốn đổi bạn đời, các trưởng lão không muốn cũng sẽ đồng ý.

Chelsea vừa nghĩ đến Mộ Sa toàn thân trần trụi bị Ryan đè xuống đâm vào rút ra còn rên rỉ kêu gào là ý muốn giết người đã hừng hực bốc lên. Không, hắn không thể cho phép Mộ Sa thuộc về thú nhân khác, ai cũng không được, nên hắn phải nghĩ cách mau chóng làm Mộ Sa thay đổi cái nhìn về hắn mới được.

Không phải là dịu dàng chăm sóc sao, hừ, hắn không tin hắn không bằng Ryan.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.