Nương tử ngốc nghếch (nhị hóa nương tử)

Chương 48:



Theo mùa đông bắt đầu là trận tuyết đầu mùa, thời tiết ở kinh thành càng ngày càng lạnh, Như Thúy cô nương bắt đầu thích không có việc gì ôm hai con tiểu hồ ly ngồi trên giường đất ấm áp làm một số chuyện khác, thoạt nhìn thích ý đến mức làm người ta hâm mộ ghen ghét. 

Ít nhất là Ôn Lương thấy thế thật sự rất hâm mộ, ghen ghét, đối với đám thiếu niên mỗi ngày đều không mời mà đến sau đó chiếm dụng thời gian của hắn bắt đầu không thích, vì thế các thiếu niên bị người nào đó hung tàn mà lăn qua lăn lại, nhanh chóng mà trưởng thành. 

“Ôn đại nhân, nếu chàng ngại phiền toái, liền nhận bọn họ làm đệ tử không phải được rồi sao?” Như Thúy cô nương nói. Như vậy mỗi ngày bọn họ cũng sẽ không phải tới cửa làm phiền. 

Ôn Lương đạp rớt giày, bò lên trên giường đất, sau đó đem hai con hồ ly đẩy ra, chính mình dựa gần vào cả người ấm áp của Như Thúy cô nương ngốc nghếch, thuận tiện đem bàn tay lạnh lẽo trực tiếp tiến vào trong tay áo của nàng, thấy nàng bị lạnh đến mức run lập cập, không khỏi nhếch khóe môi. 

Như Thúy cô nương nhìn hai con tiểu hồ ly giống như hai quả cầu trắng bị đẩy xuống đất, nhanh như chớp mà lăn vài vòng mới dừng lại, đau lòng vô cùng, muốn đem chúng nó ôm lên, lại sợ kế tiếp sẽ bị Ôn đại nhân càng hung tàn mà đối đãi, đành phải tạm thời ủy khuất chúng nó. 

“Quá phiền toái.” Ôn Lương lười biếng mà từ chối,“Trước tiên không nói đến thân phận của bọn họ, nếu hiện tại ta nhận bọn họ làm đệ tử, mấy hoàng tử tuyệt đối sẽ nhịn không được mà ra tay……” Một câu cuối cùng, âm thanh nói rất nhỏ. Các hoàng tử dần dần trưởng thành, vô luận đứng về phía nào, hiện tại đối với hắn không có chỗ tốt. Hắn muốn chính là đến cuối cùng vẫn thắng, mà không phải được ăn cả ngã về không, đem bảo vật áp ở trên người. 

Như Thúy như suy tư cái gì, tiến đến bên tai hắn, nhỏ giọng nói: “Hoàng Thượng chính trực khỏe mạnh, các hoàng tử hẳn là không dám có động tác lớn nào chứ?” 

Đôi mắt đen như mực như ngọc chống lại cặp con ngươi trong suốt thích cười, sau khi đối diện vài giây, Ôn Lương đưa tay lên xoa xoa gương mặt nàng, cười nói: “Nha đầu đừng nghĩ loạn, những tiểu tử đó tuy là chưa làm gì quá đáng, nhưng chuyện tương lai rất khó nói.” Nhéo nhéo mũi nàng, “Sơn trưởng của Thanh Sơn Thư Viện vẫn luôn hy vọng ta khi nhàn rỗi có thể bớt chút thời gian tới đó giảng bài, nhưng ta đã cự tuyệt.” 

Sở dĩ sơn trưởng của Thanh Sơn Thư Viện có ham thích mà mời Ôn Lương có rảnh thì đến thư viện giảng bài như vậy, hoàn toàn là vì nhìn trúng tài hoa cùng thanh danh hiện tại của hắn, nếu Ôn Lương chịu đến thư viện giảng bài cho học sinh, đối với Thanh Sơn Thư Viện rất có lợi, không chỉ có thể làm thanh danh của thư viện thêm vang dội, mà những học sinh được hắn đến chỉ điểm cũng sẽ được lợi không ít, một mũi tên trúng mấy con nhạn. 

“Ôn đại nhân có kế hoạch gì sao?” Như Thúy cô nương hiểu ý hỏi. 

Nam tử tuấn mỹ giống như động vật không xương dựa lên người nàng, cằm cọ cọ trên vai nàng, sau đó một ngón tay thon dài trắng nõn chỉ chỉ quýt đường trên bàn nhỏ đặt trên giường đất, ý bảo Như Thúy cô nương ngốc nghếch lột cho hắn quả quýt. 

Đối với sự lười nhác của hắn Như Thúy cô nương ngốc nghếch sớm đã có chuẩn bị, thấy hắn không có hình tượng mà co thành một đoàn dựa vào chính mình, chẳng khác gì một tiểu hài nhi, làm gì có dáng vẻ tiêu sái phong lưu trước mặt người ngoài, tự tin chỉ điểm giang sơn, trong lòng vừa buồn cười lại mềm mại, cam tâm tình nguyện mà cầm trái quýt đường lột tốt, tinh tế đem lớp vỏ quýt lột sạch, mới đem tới cho hắn. 

“Hiện tại thời tiết lạnh, ta không nghĩ sẽ leo lên đỉnh núi tuyết chịu tội, chờ sang năm đầu xuân thời tiết ấm lại, đến lúc đó sẽ suy xét lại việc tiếp nhận chuyện Sơn trưởng của Thanh Sơn Thư Viện nhờ.” Ôn Lương híp mắt, một bên hưởng thụ sự chua ngọt ngon miệng của quýt đường một bên tính toán, “Hơn nữa,《 Đồng Thành binh pháp 》của ta đã gần kết thúc, Hoàng Thượng hy vọng ta đem binh pháp ra, đến lúc đó thu nhận đến Tàng Thư Các của hoàng gia để sử dụng.” 

Nghe vậy, vẻ mặt Như Thúy cô nương kinh hỉ, đem một múi quýt đường còn dư lại trong tay nhét vào trong miệng hắn, xoay người lại ôm cổ hắn, hỏi: “Thật sự? Kia còn ra sách sao?” 

Như Thúy cô nương rất kinh hỉ, nhưng Ôn đại nhân đáng thương đột nhiên nhét một miếng quýt đường thật lớn thiếu chút nữa bị nghẹn đến chết khiếp. Như Thúy cô nương có chút chột dạ, vội vàng vỗ vỗ lưng cho hắn, giúp hắn thuận thuận khí.

Thấy nàng cười đến mi mắt cong cong, tâm tình Ôn Lương bỗng nhiên rất tốt: “Còn không biết, do Hoàng Thượng định đoạt đi.” 

Tự đáy lòng của Như Thúy cô nương vì hắn mà cảm thấy cao hứng, còn gì có thể cao hứng hơn khi thành quả của phu quân nhà mình vất vả nỗ lực lại được người ta chú trọng chứ? Sờ sờ khuôn mặt tuấn mỹ đến mức làm người ta tự ti của hắn, Như Thúy cô nương đặc biệt ôn nhu mà nói: “Ôn đại nhân vất vả, hôm nay ta tự mình xuống bếp, làm cừu nước cùng sườn heo chua ngọt mà chàng thích ăn, được không?” 

Ôn Lương âm thầm bật cười, món ngon đã dâng tới tận cửa lại đẩy ra chính là đồ ngốc, hắn đương nhiên đồng ý.

Khi hai phu thê đang dính lấy nhau, ngoài cửa vang lên âm thanh của nha hoàn, nói vài vị công tử đã tới, muốn bái kiến Ôn Lương. 

Mặt Ôn Lương vốn vui vẻ lập tức đen lại, dưới ánh mất buồn cười của Như Thúy cô nương, không tình nguyện mà đứng dậy, đi lăn lộn những thiếu niên tự đưa tới cửa. 

Ôn Lương đi rồi, Như Thúy cô nương đem hai con tiểu hồ ly đáng thương bị đá xuống giường đất ôm lại lên trên giường đất, cầm lấy một kiện áo choàng chưa hoàn thành ở bên cạnh, bắt đầu thêu lên vạt áo của áo choàng một cây trúc. 

Lúc này, Thanh Y bưng trà nóng đi vào, nhìn thấy kiện áo choàng kiểu nam trên tay Như Thúy cô nương, che miệng ái muội mà cười một tiếng, nói: “Phu nhân, bên ngoài lại bắt đầu có tuyết rơi, có cần phải đóng cửa sổ lại không?” 

Như Thúy cô nương theo bản năng mà nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa lúc nhìn thấy trên cây đại thụ trong viện đã rụng lá treo đầy hoa tuyết, sắc trời xám xịt, nhỏ vụn hoa tuyết từ trên bầu trời rơi lả tả xuống đất. 

“Không cần, tuyết này nhìn khá đẹp, nhìn muốn ngủ.” Như Thúy cô nương tùy ý nói, trên tay vẫn không ngừng.

“……” 

Khóe miệng Thanh Y run rẩy, quay đầu nhìn tuyết ngoài cửa sổ, vì sao nàng chỉ cảm thấy lạnh mà không có cảm giác muốn ngủ chứ?

Lúc này, Lam Y vén rèm tiến vào, nói: “Phu nhân, Tôn ma ma của Trấn Quốc Công phủ đến thỉnh an người.”

Nghe được lời này, Như Thúy cô nương liền biết phỏng chừng là có chuyện gì, bên ngoài quá lạnh, lười đứng dậy, liền để Lam Y mang Tôn ma ma tiến vào.

Chỉ chốc lát sau, màn lại một lần nữa vén lên, Lam Y tiến vào, đi theo phía sau nàng là một vị ma ma không mấy xa lạ, nhìn thấy một nữ tử mặc một thân y phục lông cừu đỏ rực thần sắc lười biếng mà nằm trên giường đất, xem thường trong mắt thế nào cũng không thể áp chế được. 

Nhưng mà bởi vì lúc trước Như Thúy cô nương quá hung tàn, cho nên bất kể trong lòng Tôn ma ma nghĩ như thế nào cũng không thể hiện ra trên mặt mà cung kính thỉnh an.

“Tôn ma ma vất vả rồi, mau pha trà mời Tôn ma ma.” Như Thúy buông xuống áo choàng đã thêu được không sai biệt lắm, cười mời Tôn ma ma ngồi xuống.

“Không biết Tôn ma ma hôm nay đến đây là có chuyện gì? Có phải thân thể nương không được thoải mái hay không? Hay là tứ muội muội lại cáu kỉnh ? Hoặc là đại tẩu lại ăn không muốn ta trở về nhìn một cái?”

Như Thúy cô nương một hơi nói vài lý do mà Trấn Quốc Công phủ muốn nàng hồi Trấn Quốc công phủ nói qua một lần, nghe như thế Thanh Y và Lam Y mặt đầy hắc tuyến nhìn sang Tôn ma ma, biểu tình của Tôn ma ma đờ đẫn. 

Ngươi không nói hai câu sẽ chết sao! Hơn nữa biểu tình của ngươi có phải tùy thời sẽ chuẩn bị đứng dậy về đó hay không? Xác định không phải ở trong lòng đang nguyền rủa các nàng chứ?

“… Không có, tam thiếu phu nhân hiểu lầm rồi.” Ma ma cương mặt trả lời, trong lòng một hơi ngạnh cực kỳ khó chịu. Tam thiếu phu nhân này thực sự là… Làm cho người ta không thể chịu nổi.

“Phải không? Vậy thì tốt!” Như Thúy cô nương vỗ ngực nói: “Ngươi biết đó, gần đây loại chuyện này phát sinh nhiều lắm, ta cũng thường xuyên trở lại nhìn hai người, rất nhiều lần vì cha và nương mà lo lắng, nhà trạch không được yên, là tổn thương lớn a. Lần trước lúc ta trở về, tứ muội muội chẳng biết tại sao tính tình đột nhiên nháo lên, đến cơm cũng không ăn còn đập đông tây, ta thật đau lòng cho nàng, nếu như ảnh hưởng tới thân thể thì làm sao bây giờ? Dễ dàng tức giận như vậy như vậy, đối với thanh danh của tứ muội muội cũng không tốt sẽ truyền ra bên ngoài, người ngoài nói tứ muội muội vui giận bất thường, không phải sẽ dọa những công tử trẻ tuổi sao? Ngươi nói đúng không?”

“…”

Biểu tình của ma ma càng lúc càng cứng ngắc, trong lòng nói chỉ cần khi ngươi trở về đừng chọc giận các nàng, các nàng đều sẽ rất tốt. Hơn nữa tứ tiểu thư bộc phát tính tình lớn đến như vậy, còn không phải do ngươi chọc tức sao.

Hiện tại hạ nhân của Trấn Quốc công phủ đều biết chuyện phu nhân, đại thiếu phu nhân, tứ tiểu thư và tam thiếu phu nhân không hợp nhau, nhưng mỗi lần phu nhân có dùng loại lý do nào gọi tam thiếu phu nhân trở về hầu hạ, kết quả đều là tan rã trong không vui, không nói đến chuyện không thu thập được người, vốn phu nhân không bệnh cũng sẽ bị tam thiếu phu nhân nghẹn ra bệnh, tứ tiểu thư tuổi còn quá nhỏ, căn bản cũng chỉ có bị tức đến mức nhảy dựng, chỉ có vị Tam thiếu phu nhân này vẫn bình tĩnh như lúc ban đầu. Mà loại bộ dáng bình tĩnh này, càng là làm cho người ta tức chết.

“Khụ, đã phiền Tam thiếu phu nhân quan tâm, phu nhân cùng tiểu thư tất cả đều bình an, lão nô hôm nay tới là muốn nói cho Tam thiếu phu nhân biết ba ngày sau là sinh thần năm mươi tuổi của lão gia, phu nhân kêu lão nô tới nói cho ngài một tiếng, thỉnh ngài cùng tam thiếu gia trở về chúc thọ cho lão gia.”

Như Thúy cô nương kinh ngạc, lập tức chững chạc đàng hoàng nói: “Đây là đương nhiên, Tôn ma ma về phủ nói với cha mẹ, đến lúc đó ta cùng phu quân nhất định sẽ trở về!”

Ma ma thoạt nhìn thở phào nhẹ nhõm, khuôn mặt căng thẳng lúc đầu cuối cùng cũng thả lỏng mấy phần, rốt cuộc cũng có tâm tình ứng phó một ít vấn đề làm người ta đau đầu của Tam thiếu phu nhân.

Lại nói chuyện một lúc, ma ma uống xong bình trà nóng rốt cuộc cũng cáo từ rời đi .

Một lúc sau khi ma ma rời đi, nha hoàn Thanh Y nhấp môi, hỏi: “Phu nhân, việc này chưa hỏi qua đại nhân, ngài sơ xuất mà đáp ứng như vậy có chút không ổn hay không?”

“Vì sao không ổn?” Như Thúy cô nương lại không cảm thấy có vấn đề gì, bình tĩnh nói: “Là con cái, dù đã dọn r ngoài, nếu như ngay cả sinh thần của phụ thân cũng không quay về, mới là rất rất không ổn đó, người bên ngoài biết chuyện còn không biết sẽ nói như thế nào về Ôn đại nhân đâu.”

Khóe miệng Thanh Y ngập ngừng, nhìn phu nhân nhỏ giọng nói: “Phu nhân, ta nghe nói, đã mười mấy năm nay đại nhân chưa từng trở về phủ chúc thọ cho Trấn Quốc công, ngoại trừ ở biên cảnh mấy năm, hằng năm đều sẽ vì ngoài ý muốn mà không có cách hồi phủ tham dự sinh thần của Trấn Quốc công.”

Như Thúy cô nương gật gật đầu, vẫn là phi thường bình tĩnh, “Cho nên năm nay Ôn đại nhân chàng đã ở trong kinh, lại không có chiến sự, không có lý do gì không quay về, phải không?”

Thanh Y cùng Lam Y đưa mắt nhìn nhau, đột nhiên cảm thấy loại bộ dáng giả ngu này của phu nhân nhà mình làm cho người ta không thể tránh được.

Quên đi, chuyện này để phu nhân nhà mình nói với đại nhân đi, các nàng này làm tốt bổn phận của một hạ nhân là bảo vệ tốt phu nhân nhà mình là được.

Buổi tối, phu thê “Đánh nhau” xong, Ôn Lương ôm người nào đó toàn thân mềm nhũn bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, trước kia nàng luôn đi vào giấc ngủ sớm hơn so với hắn nay lại ghé vào bên tai hắn nhẹ giọng nói: “Ôn đại nhân, hôm nay Tôn ma ma trong Trấn Quốc Công phủ tới đây, nói ba ngày sau chính là sinh thần năm mươi tuổi của cha, mời chúng ta trở về chúc thọ cho cha, ta đã đáp ứng.”

Trong nháy mắt, Như Thúy có thể cảm giác được người bên cạnh cứng ngắc, hơn nữa cứng ngắc rất lâu mới chậm rãi thả lỏng ra.

Ngoài cửa sổ gió tuyết gào thét ở trong đêm khuya đặc biệt vang dội, cửa sổ không đóng chặt nên thỉnh thoảng bị gió thổi bung ra, phát ra tiếng vang bạch bạch.

Ôn Lương đột nhiên không báo trước mà đứng dậy.

Nhấc chăn lên, không khí lạnh lẽo thoáng cái xông vào, lạnh đến mức làm nàng run lập cập.

“Ôn đại nhân.” Nàng nằm thẳng nửa người, nhịn không được kêu một tiếng.

Nam tử ngồi ở bên giường đưa lưng về phía nàng, sau khi mang giày xong, mới đạm thanh nói: “Ta đi thư phòng, nàng ngủ trước đi.”

Nhìn hắn đến đèn cũng không cầm liền sờ soạng mà ra cửa, Như Thúy cô nương đảo về lại trên giường, ngơ ngác nhìn bóng đêm, sau đó xoay người đem mặt áp vào trong giường, ép mình đi vào giấc ngủ.

Lật qua lật lại được hai khắc sau, Như Thúy cô nương chán nản phát hiện mình rõ ràng rất mệt, lại ngủ không được. 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.