Nương tử ngốc nghếch (nhị hóa nương tử)

Chương 21:



Vào giờ Tuất, tiệc tối đúng giờ mà tiến hành.

 

Hoàng đế thân mặc một bộ long bào vàng rực ngồi ở vị trí chủ vị, hai bên trái phải là Thái Hậu cùng Hoàng Hậu đều mặc một thân hoa phục, phía dưới Hoàng Hậu còn có vài phi tần đang được sủng ái.

 

Thái Hậu tỏ vẻ vui mừng đối với chuyện mọi người tới yến tiệc sinh thần của bà, sau đó nhạc phường trong cung ở giữa đài của Ngự Hoa Viên bắt đầu biểu diễn ca vũ, tiếng nhạc vang vọng khắp toàn bộ Ngự Hoa Viên.

 

 

Mọi người tuy rằng nhìn như đang xem ca vũ, nhưng tâm tư cũng không đặt lên ca vũ, ánh mắt liên tiếp hướng lên vị trí chủ vị ở phía trên.

 

Buổi tối hôm nay, có thể nói người làm mọi người chú ý nhất là Đại công chúa đỡ Thái Hậu đến đây, sau đó Đại công chúa lại được Thái Hậu cho phép ngồi ở vị trí bên người bà, ân sủng không cần nói cũng biết. Đại công chúa chính trực phương hoa, dung nhan tú lệ, mặc một thân anh sắc cung trang, đoan trang mà ngồi ở chỗ đó, tiếp nhận đánh giá đến từ bốn phương tám hướng trong yến hội, lãnh đạm tự nhiên thong dong mà nhìn ca vũ biểu diễn trên đài cách đó không xa, thể hiện uy nghi của công chúa hoàng gia.

 

Đại công chúa đã đến tuổi hôn phối, lúc trước nghe nói Thái Hậu nương nương nhìn trúng đích tử Ôn Lương của Trấn Quốc Công, muốn hoàng đế chỉ hôn cho hắn cùng đại công chúa, nhưng cuối cùng sự tình lại chuyển biến đến không ngờ được, hôn sự của Đại công chúa cuối cùng vẫn chưa được quyết định. Tuy rằng mọi người không biết trong đó có nội tình thế nào, nhưng mà hiện tại gặp được Đại công chúa, ở đây một ít thế gia công tử chưa lập gia đình lại hy vọng mình có thể cưới được Đại công chúa, thuận tiện cũng đối với Ôn Lương đã bỏ đại công chúa mà chọn một nha hoàn không thân phận không bối cảnh không thế lực cho hắn một ánh mắt khinh bỉ.

 

Đường đường là công chúa hoàng gia thì không cưới mà lại cưới một nữ nhân xuất thân từ nha hoàn, chỉ có nam nhân đầu bị úng nước mới có thể làm loại chuyện này.

 

Trừ lần đó ra, những quan viên cùng các nữ quyến đối với Đại công chúa không có hứng thú chỉ dùng ánh mắt mờ mịt mà di chuyển qua lại giữa Đại công chúa và Ôn Lương, muốn nhìn ra một chút gian tình trong đó.

 

Ôn Lương cười nhạt, làm như không thấy những tầm mắt đánh giá đó, hắn còn phải vội vàng gọt táo cho phu nhân nhà hắn.

 

Nhìn thấy tình cảnh này, ánh mắt các nữ quyến ở đây hơi ảm đạm, so sánh với phu quân nhà mình đang ngồi ngay ngắn uống rượu xem ca vũ bên cạnh, thật là càng nhìn càng sẽ tức chết, quả nhiên là nam nhân nhà mình tốt hay là nam nhân nhà người khác tốt hơn, trong lòng lại một lần nữa hâm mộ đố kị hận đối với người ngốc nghếch nào đó. Dựa vào cái gì mà một nha hoàn xuất thân thấp kém lại có thể được một nam nhân ưu tú tuấn dật săn sóc tốt tỉ mỉ đến như vậy?

 

Mà Đại công chúa hiển nhiên cũng chú ý tới một màn này ở phía dưới, ánh mắt hơi ảm đạm, nhưng lại không có đem loại cảm xúc mất mát ảm đạm này biểu lộ ra trước mặt người khác, trong lòng khổ sở chỉ có chính mình mới biết được. Đám người Thái Hậu Hoàng Đế đương nhiên cũng phát hiện ra cử chỉ không e dè gì mà gọt quả táo của Ôn Lương cho thê tử của mình, bất động thanh sắc mà liếc mắt nhìn Đại công chúa một cái, thấy nàng vẫn đoan trang ngồi thưởng thức ca vũ, không khỏi vừa lòng thêm vài phần.

 

Thái Hậu nương nương vỗ vỗ tay Đại công chúa, từ ái mà nói: “Dao Nhi, trên thế gian này nam nhân tốt không phải chỉ có một mình Ôn Tử Tu. Con nhìn ở đây đi, trong kinh còn có đông đảo thanh niên tài tuấn đầy hứa hẹn, con cẩn thận nhìn một chút, nếu nhìn trúng người nào Hoàng tổ mẫu sẽ làm chủ cho con.”

 

Nghe vậy Đại công chúa rũ lông mi xuống, bộ dáng tiểu nữ nhi đầy ngượng ngùng, hờn dỗi nói: “Hoàng tổ mẫu, Dao Nhi còn nhỏ muốn bồi Hoàng tổ mẫu thêm mấy năm nữa……”

 

Thái Hậu bị nàng làm nũng quấn quýt si mê đến mức a a cười liên tục, lại nhìn về phía hai người chọc người ở phía dưới, lại thấy nam nhân phong hoa vô biên khi tự mình gọt tốt quả táo rồi đưa cho nữ tử ngồi bên cạnh, mà nàng kia cười nói câu nói gì đó, tiếp nhận dao gọt hoa quả tinh xảo đem quả táo kia cắt thành hai nửa, sau đó lấy một xiên tre cắm vào một nửa quả táo rồi đưa cho hắn.

 

Thật là ân ái làm mù người đôi mắt người ta, thấy một màn như vậy người người đều nguyền rủa bọn họ cả đời không được hạnh phúc.

Như Thúy gặm quả táo, nói với Ôn Lương: “Ôn đại nhân, ta cảm thấy bọn họ giống như vẫn luôn nhìn chúng ta. Chẳng lẽ chúng ta so với ca vũ trên đài còn xinh đẹp hơn sao?” Nói xong, không cẩn thận cắn vào quả táo một miếng to, một khuôn mặt thanh lệ xinh đẹp lập tức thay đổi hình dạng, hai bên má hơi phồng lên, thoạt nhìn buồn cười cực kỳ.

 

Mọi người còn đang nhìn hai người lại phát hiện người nào đó dũng cảm cắn một miếng lớn như vậy, nhất thời sửng sốt.

 

Ăn thật tốt, thật quá hung tàn a!

 

Ôn Lương nhàn nhạt mà nhìn xung quanh mình liếc mắt một cái, sau đó cũng nhìn đến người nào đó có động tác hung tàn như vậy, suy yếu nói: “Xác thật là so với ca vũ còn xinh đẹp hơn đi.”

 

“A?”

 

Như Thúy hiển nhiên cũng chú ý tới động tác không văn nhã của chính mình ở hiện tại, thật nhanh chóng giơ tay áo lên che lại nửa bên mặt, thật vất vả mà đem miếng táo khi một ngụm nuốt xuống, Như Thúy nghiêm túc đối với trượng phu đang không biết nói gì của mình mà bảo đảm nói: “Vừa rồi chỉ là không cẩn thận, về sau sẽ chú ý.”

 

Ôn Lương cười cười cũng không có quá để ý, khi cung nữ hầu hạ ở phía sau chuẩn bị rót rượu cho hắn, Ôn Lương cười ngăn trở. Tuy rằng rượu ngon, nhưng không ở địa bàn của mình, hắn đều sẽ không chạm vào rượu, miễn cho uống rượu vào rồi hỏng việc.

 

Cung nữ kia theo bản năng mà nhìn về phía Như Thúy đang ở một bên ăn quả nho, Như Thúy không thể hiểu được mà nhìn lại nàng, thấy nàng đang trừng mắt nhìn mình, nhướng nhướng mày, hỏi: “Đôi mắt của ngươi trừng to đến mức giống trái dưa hấu, có chút xấu đó, là không thoải mái sao?”

 

“…… Không có.” Cung nữ kia cắn răng miễn cưỡng cười nói.

 

Ở hai bên trái phải có hai quan viên đang ngồi trên ghế uống rượu, nghe được lời nàng nói thì phụt một tiếng phun rượu ra, vội vàng dùng tay áo che miệng lại ho khụ khụ. Phu nhân ngồi ở bên người bọn họ thần sắc nôn nóng mà vỗ vỗ ngực cho bọn họ, lại cho người châm thêm trà, một đống rối ren, khiến cho mọi người chung quanh đều nhìn lại đây.

 

Hai vị quan viên kia thật là bối rối đến muốn chết, chỉ có thể xấu hổ mà nhìn mọi người cười cười, thân thể cẩn thận mà xê dịch qua bên cạnh, sợ mình lại nghe được lời nói của vị Ôn phu nhân kia lại khống chế không được mình. Có điều bởi vì hôm nay là sinh thần của Thái Hậu, cơ hồ các quan viên có phẩm cấp đều tới, yến hội hơn trăm người, bọn họ muốn dịch xa một chút cũng không dịch được bao nhiêu, rõ ràng là không muốn nghe, nhưng lỗ tai lại không nghe lời mà dựng lên.

 

“Hai vị đại nhân kia làm sao vậy?” Như Thúy cô nương kinh ngạc hỏi.

 

Ôn Lương bình tĩnh nói: “Chẳng qua là bọn họ nhất thời không cẩn thận uống rượu bị sặc thôi.”

 

Như Thúy liếc mắt nhìn bọn họ một cái, hiểu biết nói: “Quả nhiên là uống rượu hỏng việc. Chàng nhìn xem, mặt đều hồng như trái dưa hấu…… Đúng rồi, Ôn đại nhân ăn dưa hấu đi.” Nói rồi cầm lấy một miếng dưa hấu đưa tới trước mặt Ôn Lương.

 

Khóe mắt Ôn Lương run rẩy, nàng đây là có ý tứ gì?

 

Hai vị quan viên bị nói thành “Mặt đỏ như trái dưa hấu” kia cũng đồng thời run rẩy, thân thể đều có chút phát run, trong lúc nhất thời không biết nên phản ứng như thế nào. Nhưng thật ra phu nhân của bọn họ từng người  nhìn thoáng qua, sau đó che miệng cười rộ lên, cảm thấy Ôn phu nhân này thật ra thú vị vô cùng.

 

Như Thúy lại ngẩng đầu nhìn về phía ca vũ đang biểu diễn trên đài, không ngoài ý muốn mà bắt gặp một đôi mắt lạnh lùng xinh đẹp cao quý đầy khinh thường trào phúng, đôi mắt này từ khi tiệc tối bắt đầu vẫn luôn trừng mắt nhìn mình, muốn làm bộ không nhìn thấy, nhưng ghế ngồi của bọn họ đối diện nhau, muốn làm bộ nhìn không thấy cũng khó.

 

“Nha đầu, đó là Tả thị lang phu nhân.” Ôn Lương nói: “Nàng suốt một buổi tối đều nhìn nàng, có phải nàng không cẩn thận gây chuyện với nàng ta hay không?”

“Ta biết rồi!” Như Thúy bình tĩnh nhàn nhã mà nói, “Nhất định là nàng còn để ý đến chuyện lúc trước ở Trọng Hoa Cung không cẩn thận bị té ngã một cái, thật là một phu nhân nhu nhược. Nàng dẫm lên váy của ta, ta không có té ngã mà ngược lại là chính nàng té ngã, thật đáng thương đó.”

 

“Sao lại thế này?” Ôn Lương kinh ngạc.

Tiếp theo Như Thúy liền đem chuyện phát sinh khi đi Trọng Hoa Cung bái kiến Thái Hậu cùng hắn nói qua một lần, sau khi Ôn Lương nghe xong như suy tư gì đó, biết chuyện này chắc chắn không được đơn giản tự nhiên giống lời kể của Như Thúy, sợ là người ta sớm đã có ý muốn làm nàng xấu mặt trước mặt các mệnh phụ phu nhân, chỉ tiếc là Như Thúy phản ứng quá nhanh chóng, không có làm nàng bị xấu mặt ngược lại tự làm xấu mặt mình.

 

“Xác thật không phải nàng sai, đừng để ý đến nàng ta!” Ôn Lương trấn an nói, trong lòng có chút đau lòng.

 

Như Thúy nhe răng cười, dùng sức gật đầu: “Ân, ta không để ý đến nàng, người không liên quan ta cũng không đặt ở trong lòng. Ôn đại nhân, ta rất độ lượng.”

Ôn Lương cười rộ lên, nha đầu được điểm này là tốt, chuyện gì rối rắm cũng sẽ không để trong lòng quá lâu.

 

Tiếp theo, hai phu thê vừa nói chuyện phiếm vừa ăn đồ ăn thưởng thức ca vũ trong cung, trong lúc vô tình mà ân ân ái ái, quả thực là làm mù mắt người khác mà. Đến nỗi hai người nào đó bị đối thoại của hai người làm cho phun rượu, nhìn ghế ngồi hai bên trái phải sắc mặt các nữ quyến của quan viên đều thay đổi thất thường liền biết bọn họ kỳ thật cũng không quá dễ chịu.

 

Tiệc tối ở ngay giữa một mảnh náo nhiệt mà kết thúc.

 

Thái Hậu tuổi tác cũng đã lớn, khi tiệc tối gần kết thúc, liền được Đại công chúa cùng Hoàng Hậu đỡ rời khỏi Ngự Hoa Viên hồi Trọng Hoa Cung nghỉ ngơi, Hoàng đế cũng chỉ ngồi thêm một lát, liền tuyên bố tiệc tối kết thúc.

 

Tiệc tối kết thúc, các vị quan viên cũng dẫn nữ quyến nhà mình sôi nổi rời khỏi Ngự Hoa Viên hồi phủ nghỉ ngơi.

Ôn Lương cùng Như Thúy vừa ra khỏi Ngự Hoa Viên không lâu, đã bị tiểu thái giám bên người Đại hoàng tử ngăn cản lại.

 

“Ôn đại nhân, trì hoãn thời gian của ngài một chút, Đại hoàng tử của chúng ta thỉnh ngài đến Tường An Điện một chuyến.” Thái giám kia cung kính mà nói.

Ôn Lương kinh ngạc nói: “Đã khuya rồi, không biết Đại hoàng tử có chuyện gì?” Nhìn nhìn sắc trời, còn có hơn một canh giờ nữa cửa hoàng cung phải khóa lại rồi.

 

Tiểu thái giám lắc đầu chỉ nói không biết.

 

Nghĩ nghĩ, Ôn Lương xoay người đối với Như Thúy nói: “Nha đầu, nàng lên trên xe trước chờ ta, ta đi gặp Đại hoàng tử sau đó liền cùng nàng trở về.” Thấy Như Thúy gật đầu, liền cùng tiểu thái giám hướng về Tường An Điện của Đại hoàng tử mà đi.

 

Thấy bọn họ đi rồi, thái giám dẫn đường ở một bên vội nói: “Ôn phu nhân, thỉnh đi bên này, để nô tài mang ngài ra khỏi cung.”

 

Như Thúy nói một câu “Làm phiền”, liền mang theo Thanh Y cùng tiểu thái giám kia rời đi.

 

Ánh trăng mông lung, hai bên hành lang của cung điện cao cao, dưới mái hiên có treo đèn cung đình tỏa ra ánh sáng mỏng manh, hoa ở ven đường đã không còn mỹ lệ như ban ngày, ngược lại lại có vẻ có chút âm trầm khủng bố.

Như Thúy cảm thấy con đường này càng đi càng thanh u, ngay cả thị vệ canh gác đều không thấy, không khỏi dừng bước chân lại.

 

“Uy, tiểu thái giám, có phải đi nhầm rồi hay không?” Như Thúy kêu lên, dừng bước chân.

 

Ai ngờ tiểu thái giám dẫn đường kia lại cứ cắm đầu mà đi thẳng về phía trước, chỉ chốc lát sau thân ảnh của hắn liền biến mất ở chỗ rẽ chỗ phía trước.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.