Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Quyển 2 - Chương 71: Má hồng bánh bao nhân đậu đỏ?



Đã tự bởi đội ngũ DocTruyen.O r g

“Đừng để tôi nói lần thứ hai.” Hắc Viêm Triệt không trả lời câu hỏi của cô, chỉ lạnh lùng cảnh cáo.

“Nhưng mà. . . . . . Rất lãng phí.” Viên Cổn Cổn nhìn anh, nhỏ giọng ngập ngừng nói.

Hắc Viêm Triệt đứng dậy đi đến trước mặt cô, một đôi mắt tím lạnh lùng nhìn cô.

Viên Cổn Cổn nuốt nuốt nước miếng, dè dặt cẩn thận đưa hoa cho anh.

Hắc Viêm Triệt giật lấy bó hoa, nhìn cũng không nhìn mà tiện tay ném một cái, bó hoa xẹt qua phóng theo một đường trên không trung, sau đó im lặng ‘nằm’ ở trong thùng rác..

Viên Cổn Cổn hơi không muốn nhìn thùng rác một chút, không nói gì.

“Hôm nay em sẽ không có bánh ngọt.” Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói.

“Vì sao? !” Viên Cổn Cổn bất mãn nhìn anh.

Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nhìn cô một cái, xoay người ngồi lại trên ghế xoay.

Viên Cổn Cổn không cam lòng đi theo phía sau anh, “Anh không nói lý lẽ!”

“Ngày mai cũng không có.” Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nói.

“Anh. . . . . . Anh. . . . . .” Viên Cổn Cổn nhìn anh, tức đến đỏ mặt.

“Sao hả?” Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm, nhàn nhạt nói.

Viên Cổn Cổn thở phì phì nói anh nửa ngày, cuối cùng giậm giậm chân, ngồi lại vị trí của mình.

Hắc Viêm Triệt hừ lạnh một tiếng, không để ý cô.

10 giờ tối, phòng sách.

“Chủ nhân, đây là tài liệu của Ninh Trí Viễn.” Á Tư để một túi giấy màu vàng lên trên bàn.

Hắc Viêm Triệt mở ra, nhìn nhìn, một lúc sau, “Ngày mai điều cậu ta đến Canberra*.”

*Canberra: Thủ đô nước Úc..

“Chức vụ gì ạ?” Á Tư nhẹ giọng hỏi.

“Thăng một cấp, tăng lương năm vạn.” Hắc Viêm Triệt buông tài liệu ra, đứng dậy rời đi.

Á Tư cầm lấy tư liệu nhìn nhìn, nhỏ giọng nói “Đúng là người có tài, chủ nhân thật đúng là ‘thưởng phạt rõ ràng’, tuy rằng ghen nhưng cũng không mù quáng, tôi còn cho rằng ngài ấy sẽ xé xác cậu ta.”

Nhã Tư giật giật khóe miệng, không nói gì.

Phòng ngủ chính..Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

Viên Cổn Cổn rầu rĩ không vui xem TV, tai nhọn nghe được tiếng mở cửa, nhìn nhìn người đàn ông xinh đẹp đang đi tới, giận dỗi xoay lưng lại, dùng chăn mỏng che đầu.

Hắc Viêm Triệt không để ý đến hành động trẻ con của cô, đi thẳng vào phòng tắm.

Sau đó không lâu, không còn tiếng trong TV, ánh sáng xung quanh cũng không có, giường lớn mềm mại rõ ràng là đã lún xuống một chút, Viên Cổn Cổn tức giận di chuyển đến mép giường, buồn bực không hé răng.

“Muốn bị tôi đá xuống?” Giọng nói lạnh lùng của Hắc Viêm Triệt truyền đến, trong bóng đêm có vẻ rất trong trẻo lạnh lùng .

Viên Cổn Cổn chép chép miệng, không tình nguyện xê dịch vào bên trong.

Hắc Viêm Triệt duỗi cánh tay ra, cô liền bị kéo vào trong lòng anh, “Dám bộc phát tính cách tiểu thư với tôi hả ?”

Viên Cổn Cổn sửng sốt, không nói gì.

“Câm rồi hả ?”Hắc Viêm Triệt không vui lạnh giọng nói.

Viên Cổn Cổn vẫn không hé răng.

Hắc Viêm Triệt kìm chặt cái ót của cô, hôn lên môi đỏ mọng của cô.

“Ưm. . . . .” Viên Cổn Cổn vùng vẫy, liền nhanh chóng xụi lơ ở trong lòng anh.

Kết thúc nụ hôn, Hắc Viêm Triệt còn chưa thỏa mãn cắn cắn môi của cô, nhàn nhạt nói “Không cho nhận hoa của người khác.”.

Viên Cổn Cổn thở hổn hển nhìn anh, không nói gì.

“Đã hiểu?” Hắc Viêm Triệt há mồm cắn lên cổ của cô.

“Dạ. . . . . .” Viên Cổn Cổn rụt rụt cổ, nhỏ giọng trả lời.

Hắc Viêm Triệt để lại dấu vết trên gáy trắng nõn của cô.

“Vậy bánh ngọt của tôi đâu?” Viên Cổn Cổn nhỏ giọng meo meo.

“Muốn ăn?” Hắc Viêm Triệt nhìn cô, kéo khóe miệng lên.

“Đương nhiên muốn.” Viên Cổn Cổn ai oán nói.

Đột nhiên Hắc Viêm Triệt vươn tay nắm giữ nơi mềm mại của cô, nhẹ giọng nói ” ‘Bánh bao’ nhân ‘đậu đỏ’, em cúi đầu là có thể ăn.”

Viên Cổn Cổn giật mình kêu lên một tiếng, phản ứng kịp thì mặt đỏ bừng.

“Kỳ lạ, sao trên ‘bánh bao’ còn có một chút ‘má hồng’? Ai thoa lên vậy?” Hắc Viêm Triệt cười khẽ hiếm thấy, bàn tay to tà ác bóp bóp bên trái, xoa xoa bên phải, đối với hai cái bánh bao’ béo mập này là yêu đến không muốn buông tay.

Viên Cổn Cổn vặn vẹo không yên, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng như quả cà chua, “Không muốn. . . . . .”

“Không mốn cái gì? Không muốn ăn bánh ngọt?” Hắc Viêm Triệt kéo khóe miệng lên, ngắm nhìn vẻ mặt đáng yêu của cô trong bóng tối.

Viên Cổn Cổn muốn kéo tay anh ra, lại bị anh gắt gao kìm chặt, không cách nào nhúc nhích, vẻ mặt sốt ruột.

“Tiểu Bàn, tôi đói bụng phải làm sao bây giờ?” Giọng nói từ tính của Hắc Viêm Triệt mang theo sức quyến rũ lòng người.

Viên Cổn Cổn tránh không thoát, hơi xấu hổ và giận dữ nói “Vậy anh cúi người, ăn ‘xúc xích’ của anh đấy!”.Mời các bạn sang web Doc Truyen . o ,r, g đọc nhé

Hắc Viêm Triệt ngẩn người, hơi không dám tin những lời này là từ miệng của cô nói ra, buông nơi mềm mại của cô ra, véo một cái lên mông nhỏ của cô, “Ai dạy em?”

Viên Cổn Cổn bị đau kêu lên một tiếng, đỏ mặt meo meo nói “Cái này cũng cần dạy à, cho dù tôi ngốc, tôi cũng biết rõ cấu tạo giữa nam và nữ, biết cái gì gọi là hôn môi, cái gì gọi là yêu, tôi còn biết mỗi buổi sáng cái cứng rắn của anh gọi là phản ứng cương cứng.”

Hắc Viêm Triệt cười lên tiếng, hôn một cái lên khuôn mặt non nót của cô, “Cũng không ngu ngốc.”

Viên Cổn Cổn vươn tay ôm mặt mình, tự động cho rằng những lời này là khích lệ, nhỏ giọng nói, “Thiếu gia, ngày mai muốn ăn bánh ngọt.”

“Không cho.” Hắc Viêm Triệt lại hôn một cái lên mặt cô.

“Vì sao?” Viên Cổn Cổn không vui bĩu môi.

“Không vì sao.”. Mời các bạn sang web Doc Truyen . o r g đọc nhé

“Vậy ngày mốt?” Viên Cổn Cổn thất vọng meo meo.

“Nói sau.” Hắc Viêm Triệt buộc chặt cánh tay, để cô càng gần sát anh hơn.

Viên Cổn Cổn nói thầm vài câu, ở trong lòng anh giật giật vài cái, tìm một vị trí thoải mái nhất, thỏa mãn ngủ thiếp đi.

Hắc Viêm Triệt nhìn khuôn mặt ngủ say của cô, trên mặt là dịu dàng hiếm thấy.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.