Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Quyển 2 - Chương 194: Hếch mũi lên mặt!



Hắc Viêm Triệt lẳng lặng nghe, bộ dáng hơi ngu ngơ.

“Xin mời đi theo tôi.” Nhã Tư nhìn nhìn bộ dáng Hắc Viêm Triệt, đi tới bên người bác sĩ nữ vươn tay làm tư thế mời.

Bác sĩ buồn cười nhìn bộ dáng sửng sốt của người cha tiêu chuẩn nào đó, đi theo Nhã Tư ra ngoài, lại là một sinh mạng nhỏ tràn đầy sức sống xem ra sẽ là một đứa bé hạnh phúc.

“Chủ nhân chủ nhân?” Á Tư gọi Hắc Viêm Triệt hi vọng có thể gọi hồn anh trở về, từ lúc quen Cổn Cổn anh liền trở nên thích bay bổng không động đi vào cõi thần tiên nhưng bộ dáng ngu ngơ vẫn là lần đầu tiên gặp, quả nhiên chỉ cần có Cổn Cổn thì bọn họ có thể nhìn vẻ mặt tương đối giống người của Hắc Viêm Triệt.

Hắc Viêm Triệt nhìn anh ta, không nói gì.

“Chủ nhân cũng nghe được Cổn Cổn đã mang thai rồi, cảm xúc của phụ nữ có thai nếu không ổn định thì đối với cơ thể mẹ và đứa nhỏ đều không tốt cho nên chủ nhân ngài liền nhân nhượng Cổn Cổn một chút đi, đừng phát cáu với cô ấy nửa.” Á Tư nhẹ giọng nói.

“Luôn là cô ấy phát cáu với tôi.” Hắc Viêm Triệt nhíu mày tức giận nói.

“Chủ nhân, thật vất vả Cổn Cổn mới trở về bên cạnh ngài ngài thật sự không sợ lại mất đi sao?” Á Tư thở dài nhìn Viên Cổn Cổn mê man

“Nếu cô ấy dám tôi liền đánh gãy hai cái chân ngắn kia để cô ấy không chạy được.” Hắc Viêm Triệt hừ lạnh một tiếng, nghĩ một đằng nói một nẻo.

Á Tư nhìn nhìn anh không nói gì, anh ở trên thương trường lật tay làm gió úp tay làm mưa, anh ở trong tộc Báo nói một không ai dám nói hai vô cùng tôn quý, mãnh mẽ và lý trí của anh khi đối mặt với Viên Cổn Cổn thì tất cả đều biến mất, một người đàn ông lạnh lùng tàn nhẫn lại trở nên giống như bé con ngây thơ, tình yêu thật sự làm cho người ta nhìn không rõ nghĩ không thấu.

“Á Tư.”

“Dạ? Chủ nhân.”

Đột nhiên bị gọi đến tên, Á Tư hơi ngây người.

“Anh nói xem phải làm thế nào cô ấy mới có thể vui vẻ?” Hắc Viêm Triệt quay lưng lại che giấu bản vẻ mặt uốn éo xấu hổ của mình.

Á Tư cười khẽ một tiếng, xem ra tình yêu không chỉ làm cho người ta trở nên ngây thơ còn làm cho người ta trở nên kém thông minh.

“Đầu tiên nói cho cố ấy biết mình có thai, hơn nữa hủy bỏ lệnh không cho cô ấy và tiểu thiếu gia gặp mặt, nói lời nhỏ nhẹ xin lỗi dụ dỗi cô ấy để cô ấy biết ngài rất quan tâm cô ấy, đúng rồi tôi nhớ trước kia Cổn Cổn từng nói rất thích chủ nhân biến thành bộ dáng báo con luôn luôn nói thầm ngài không chịu biến cho cô ấy xem cho nên nếu chủ nhân đồng ý biến thân dụ dỗ cô ấy vui nhất định làm ít lời nhiều.”

“Tình cảm của anh và cô ấy thật sự là không tệ, cái gì cô ấy cũng nói với anh.” Lời nói lạnh như băng của Hắc Viêm Triệt từ môi mỏng phun ra, giống như một trận gió lạnh làm cho Á Tư cảm giác lạnh lẽo.

“Ha ha thật ra Nhã Tư cũng biết.” Mặc kệ thế nào nhưng trước tiên kéo thêm một tên chết cùng cũng không tệ.

“Đi ra ngoài.” Hắc Viêm Triệt cũng không quay đầu lại nói.

“Dạ.” Á Tư cung kính khom lưng xoay người cười đi ra khỏi phòng, chủ nhân của anh ta thật sự là một thùng dấm chua lớn.

Hắc Viêm Triệt ngồi ở bên giường nhẹ nhàng vỗ về tóc dài của Viên Cổn Cổn, cứ lẳng lặng nhìn chờ cô tỉnh lại.

– – – – – – – – – –

Lúc Viên Cổn Cổn tỉnh lại đã là chuyện của ba tiếng sau, chỉ thấy cô hừ hừ hai tiếng dùng tay nhỏ bé dụi dụi mắt mơ mơ màng màng mở mắt, hoàn toàn là bộ dáng ngốc nghếch vừa mới tỉnh ngủ không hề có một dấu hiệu choáng váng tức giận nào.

“Tỉnh?” Hắc Viêm Triệt sờ sờ đầu cô, phát hiện mình cũng có thói quen nói nhảm.

Viên Cổn Cổn ngốc ngốc nhìn anh một chút lại nhìn nhìn mình, sửng sốt một chút lập tức xoay người đưa lưng về phía anh để xem thường anh.

Hắc Viêm Triệt cố ý chen lách nằm một chỗ với cô, ôm cô từ phía sau lưng.

“Tiểu Bàn, chúng ta ngừng chiến không náo loạn nửa được không?”

Viên Cổn Cổn không để ý anh vẫn coi anh là trong suốt, kiên quyết thực hiên phương châm không nhìn không nghe không nói .

“Em mang thai, bây giờ ở đây có một đứa bé của anh và em.” Hắc Viêm Triệt vươn tay khẽ vuốt bụng của cô, giọng nhẹ nhàng là một trời một vực với bộ dáng hung ác mấy tiếng trước.

Viên Cổn Cổn cứng đờ lập tức nói châm chọc sắc bén ” Ở đâu? Hách Hách là con của tôi và anh Duệ , cha đứa bé là anh ấy không phải Hắc tiên sinh.”

Hắc Viêm Triệt nghe vậy không vui lại muốn nổi giận nhưng nghĩ tới lời cảu bác sĩ, cứng rắn đè nén tính khí của mình dùng sức ôm chặt cô.

“Đừng nói những lời này nửa.”

“Vốn là vậy.”

“Viên Cổn Cổn, em đừng hếch mũi lên mặt.”

“Tôi liền lên mặt, anh có bản lĩnh thì đánh tôi đi hay là ép buộc tôi giống như lúc nảy, tốt là tôi làm cho đứa nhỏ biến thành không thấy, hai người chúng tôi liền tan biến.” Viên Cổn Cổn cọ người một chút xoay người lại đối mặt với anh, vẻ mặt không phục.

“Anh cũng xin lỗi em rồi em còn muốn thế nào? !” Hắc Viêm Triệt không nhịn được lớn tiếng nói.

“Cái này gọi là xin lỗi sao?!” Viên Cổn Cổn cũng không yếu thế so giọng với anh.

Hai người rống lên giống như hai đứa trẻ vì tranh giành đồ chơi mà ầm ĩ.

Hắc Viêm Triệt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn Viên Cổn Cổn vì rống to mà hơi hồng, đột nhiên cảm thấy bộ dáng này của cô thật đáng yêu, mắt to sáng lấp lánh vì lửa giận mà sáng láng, khác xa với bộ dáng con thỏ nhỏ mặc cho người ta khi dễ thường ngày.

Viên Cổn Cổn thở phì phò, cô chưa bao giờ rống to như vậy, bây giờ cô mới phát hiện thì rống người ta cũng là một việc tốn, hơi không cao mà rống thì thật sự rất mệt.

Hai người mắt tím trừng mắt đen mắt đen trừng mắt tím so kỹ thuật trừng mắt kỹ, cuối cùng Viên Cổn Cổn bỗng khóc lên Hắc Viêm Triệt lấy được quyết định thắng lợi.

Hắc Viêm Triệt nhìn Viên Cổn Cổn bỗng nhếch miệng khóc lớn, không rõ sao cô có thể trở nên thay đổi nét mặt nhanh như vậy. nói đổi liền đổi, sao trước kia anh lại không phát hiện cô có bản lĩnh này.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.