Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Quyển 2 - Chương 126: Thiên vị!



Hắc Viêm Triệt tiếp tục vung roi dài trên tay, hai tay của Á Tư đã nắm thành quyền, ngay cả khớp ngón tay cũng hơi hơi trắng bệch, đau đớn khiến cho mồ hôi lạnh của anh ta chảy ròng, lại cắn chặt răng không phát ra tiếng gì.

Viên Cổn Cổn phản ứng kịp, vội vàng kéo lấy tay của Hắc Viêm Triệt, khóc nói “Đừng đánh, Triệt…”

Hắc Viêm Triệt cho cô một cái mắt lạnh, bỏ tay cô ra tiếp tục động tác vừa rồi.

Viên Cổn Cổn quỳ gối bên chân anh, ôm chân dài thon dài của anh lớn tiếng cầu xin “Đừng đánh, anh sẽ đánh chết anh Á, van xin anh…”

Hắc Viêm Triệt dừng tay, lạnh lùng nói “Tránh ra, đợi lát liền đến lượt em.”

Viên Cổn Cổn ngẩn người, ngơ ngác nhìn anh.

Hắc Viêm Triệt lại nâng tay lên lần nửa, roi dài lại vẽ ra độ cong sắc bén giữa không trung.

Viên Cổn Cổn nhìn sống lưng loang lỗ đầy vết máu của Á Tư và roi dài không ngừng vung lên kia, cắn cắn môi dưới nhắm mắt lại chắn đến sau lưng Á Tư, mắt thấy roi sẽ vung đến, Á Tư nhanh nhẹn kéo cô vào lồng ngực, cánh tay chặn lấy một roi này.

Hắc Viêm Triệt nhìn bọn họ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng lại làm người xung quanh cực kỳ lo lắng.

“Hu hu… Đừng đánh, đừng…” Viên Cổn Cổn vùng ra khỏi ngực Á Tư, che chắn sau lưng anh ta.

“Thế nào? Em ngứa da rồi?” Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói.

Viên Cổn Cổn khóc lắc đầu, khóc không thành tiếng.

“Thiếu gia…” Quản gia Bạch nhìn roi dài trong tay anh, nhỏ giọng gọi, sợ anh sẽ ra tay thật.

Hắc Viêm Triệt vung roi, Viên Cổn Cổn liền hoảng sợ, chỉ có thể che mặt và đợi đau đớn đến, chỉ là đau đớn mong đợi kia cũng không đến, cô chỉ cảm thấy đến có cái gì đó làm toàn thân của cô, cúi đầu nhìn nhìn đều quay tròn, thì ra là cây roi, không biết anh dùng cách gì mà có thể làm cho roi quấn quanh người cô mà cô không cảm thấy đau đớn, ngẩng đầu nhìn anh, có chút ủy khuất.

Hắc Viêm Triệt đi qua khiêng cô lên trên vai, không nói một câu liền đi lên lầu.

Quản gia Bạch thở dài nhẹ nhõm một hơi, cuối cùng anh cũng thương tiếc cô.

“Anh cảm giác thế nào?” Nhã Tư đi đến bên cạnh Á Tư, đỡ anh ta lên.

“một chữ, thích…” Á Tư cười cười, lập tức nhíu mày.

Nhã Tư nhìn nhìn anh ta, lựa chọn không để ý anh ta nữa.

“Thiếu gia xuống tay thật độc ác, mau đi bôi thuốc đi.” Quản gia Bạch nhàn nhạt nói.

“Cũng không phải là mỗi roi đều ác độc, một roi lúc Cổn Cổn chạy đến gần như là gãi ngứa, thật thiên vị.” Á Tư cười lắc lắc đầu…

“Lời thừa…” Mọi người trăm miệng một lời nói, có thể không thiên vị sao…

Phòng ngủ chính nhà họ Hắc…

“Hu hu… Em sợ rồi, thiếu gia, ông xã, Triệt, anh đừng đánh em…” Viên Cổn Cổn bị roi dài trói thành bánh chưng rồi bị ném lên giường, đáng thương tội nghiệp khóc.

“Tốc độ nhận sai rất nhanh, tốc độ phạm sai còn nhanh hơn.” Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nói.

“Nhưng em cũng không biết hôm nay mẹ sẽ đến đây dẫn em đi ra ngoài mà.” Viên Cổn Cổn dè dặt cẩn thận nhìn anh, nhẹ giọng nói thầm.

“nói như vậy là anh hiểu lầm em hả?”

“Em không có ý này, em muốn nói là em không phải cố ý.”

“không có lần nào là em cố ý, nhưng mỗi một lần em đều coi lời của anh như gió thổi bên tai.” Hắc Viêm Triệt đi đến bên giường, kéo roi dài trên người cô ra.

“không phải, thật sự là em không muốn đi ra ngoài, em thấy bộ dáng của mẹ hình như là không vui nên mới đi ra ngoài với mẹ, thật sự.” Có được tự do, Viên Cổn Cổn ngồi xổm ở trên giường giải thích.

“Cho nên em liền tự ý đi ra ngoài, xem lời nói của anh như đánh rắm?” Hắc Viêm Triệt cười lạnh một chút, trên mặt hoàn mỹ tràn đầy tức giận.

Viên Cổn Cổn ngẩn người, không dám nói lời nào, ngay cả lời như đánh rắm anh cũng nói ra, liền chứng minh anh bị tức không nhẹ.

“Nếu như hôm nay em không gặp được Long Tịch Bảo thì em định làm sao? Bị bọn họ bắt đi sẽ kết cục gì, em biết không? Anh từng nói với em bao nhiêu lần rồi, không thông minh cũng không quan trọng, nhưng phải an phận, không thông minh cũng không cần nhanh nhưng phải nghe lời, em có từng để ở trong lòng không? Có phải chỉ cần là anh nói không được thì em liền muốn đi làm không? Muốn khiêu chiến giới hạn của anh có phải hay không?” Hắc Viêm Triệt hơi kích động vung tay lên, “Bốp” một tiếng rơi xuống trên chăn cách Viên Cổn Cổn mấy milimet, gần như là lập tức, chăn bị thủng một vết rách thật dài, lông chim bên trong bay xuống theo roi.

Viên Cổn Cổn liền hoảng sợ, “bịch” liền nhảy xuống giường, trốn vào trong tủ treo quần áo, hu hu thút thít.

“đi ra.” Hắc Viêm Triệt nhìn động tác buồn cười của cô, lạnh nhạt nói.

“Hu hu, em đã biết sai rồi, anh đừng đánh em.” Viên Cổn Cổn truyền ra tiếng khóc nức nở từ trong tủ quần áo.

“đi ra, đừng để anh nói lần thứ ba.” Giọng điệu của Hắc Viêm Triệt vẫn lạnh nhạt.

Viên Cổn Cổn đẩy cửa tủ quần áo ra, núp ở một góc dùng quần áo che mình lại, hai mắt trắng đen rõ ràng ướt đẫm nước mắt, sợ hãi nhìn ông xã của mình nổi cơn thịnh nộ.

Hắc Viêm Triệt vứt bỏ roi trên tay, kéo cô ra ngoài, nhàn nhạt nói: “Em nhớ kỹ, Á Tư là vì em mới bị phạt, nếu không muốn bởi vì mình mà làm cho người bên cạnh gặp chuyện thì ngoan một chút, đã hiểu?”

Viên Cổn Cổn dùng sức gật đầu, trên mắt tất cả đều là nước mắt.

Hắc Viêm Triệt lau vết nước trên mặt cô, mắt tím không chớp nhìn cô, hơi bất đắc dĩ.

“thật ra… Anh Á không có sai, đều là em không tốt, là em nói muốn ăn bánh ngọt, anh ấy mới đi mua cho em, trước khi đi anh ấy có nói với em không thể đi ra ngoài, là em không nghe lời, em nghĩ, dù sao chỉ là đi ăn cơm trưa, sẽ trở lại rất nhanh, em không biết… không biết sẽ xảy ra chuyện như vậy… Hu hu… Bọn họ giữ tay em và mẹ không buông, còn đánh em, em rất sợ… Hu hu… Em còn chưa muốn chết, em còn muốn sinh cục cưng nhỏ đấy…” Viên Cổn Cổn ôm cổ anh lớn tiếng khóc lên.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.