Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Quyển 2 - Chương 121: Em chính là một người biến dạng!



Viên Cổn Cổn ngẩn người, thành thật lắc đầu.

Hắc Viêm Triệt trừng mắt nhìn cô, cố gắng khống chế bản thân không đánh cô một trận nửa.

“Em… Em thật sự không biết…” Viên Cổn Cổn bị anh nhìn làm cho trong lòng sợ hãi, nghẹn ngào nói.

Hắc Viêm Triệt chỉ nhìn cô mà không nói gì, nhưng cả người phát ra tức giận làm cho người nào đó cực kỳ khẩn trương.

“Hu hu… Em thật sự không biết, em cũng chưa từng có cục cưng, nếu em biết thì tuyệt đối sẽ không uống thuốc lung tung… Hu hu… Người ta cũng muốn có cục cưng mà…” Viên Cổn Cổn lấy mu bàn tay che mắt khóc lớn.

“Khóc cái gì mà khóc!” Hắc Viêm Triệt kéo tay cô ra, nóng nảy quát.

“Làm sao bây giờ… Cục cưng của em…” Viên Cổn Cổn đau lòng nhìn anh.

“Cục cái đầu em, em là đại ngu ngốc, ngoại trừ khóc thì còn biết cái gì!”

“Hu hu… Có phải cục cưng của em sẽ bị biến dạng hay không?” Vẻ mặt ngày tận thế của Viên Cổn Cổn làm cho cơn tức của người nào đó giảm đi một nửa.

“Em chính là một người biến dạng, não biến dạng.” Hắc Viêm Triệt lau nước mắt của cô, cúi đầu hung hăng cắn lên môi của cô.

“Đau…” Viên Cổn Cổn nhăn mày nhỏ giọng thì thào.

“Ngu ngốc.” Hắc Viêm Triệt nhìn bộ dáng ngây ngô của cô, không rống to nửa.

“Cục cưng của em…”

“Em không có mang thai.” Hắc Viêm Triệt tức giận nói.

“Làm sao anh biết?” Viên Cổn Cổn khịt khịt mũi còn hơi lo lắng.

Hắc Viêm Triệt hít sâu một hơi, nói với chính mình là phải bình tĩnh, “Thời gian kinh nguyệt của em vừa mới kết thúc.”

“Hả? Đúng rồi…” Người nào đó nghĩ nghĩ, nghiêm túc gật gật đầu.

“Đúng cái đầu em!” Hắc Viêm Triệt hung hăng cắn một cái lên mặt cô.

“Ưm…Đừng…” Viên Cổn Cổn vươn tay đẩy anh.

Hắc ViêmTtriệt bắt lấy tay cô, hôn lên môi cô.

“Triệt…” Viên Cổn Cổn hơi đỏ mặt thì thào.

Hắc Viêm Triệt vươn tay kéo váy ngủ của cô, bàn tay to dao động trên làn da non mềm của cô.

“Ưm… Hôm nay đừng…” Viên Cổn Cổn hơi vặn vẹo thân thể không yên.

Hắc Viêm Triệt không để ý đến cô, môi mỏng khêu gợi để lại dấu ấn trên cổ trắng nõn của cô.

“Đừng để lại dấu… Đừng…” Viên Cổn Cổn rụt rụt cổ, hai mắt mờ mịt.

Hắc Viêm Triệt phủ tay lên mềm mại đầy đặn, nhẹ nhàng xoa nắn.

“Đừng… Hôm nay đừng…” Viên Cổn Cổn lắc lắc đầu, nói lớn tiếng.

“Đừng ồn ào!” Hắc Viêm Triệt ngẩng đầu hét lớn, con ngươi màu tím nhạt chứa đựng không vui và tình dục dày đặc.

Viên Cổn Cổn bị anh làm cho giật mình, ủy khuất dẹp miệng xuống, nước mắt vừa mới dừng lại bắt đầu tích tụ.

“Cảnh cáo em tốt nhất đừng khóc, kiên nhẫn của anh luôn luôn có hạn.” Giọng của Hắc Viêm Triệt khàn khàn, nhíu mày.

Cái gì có hạn… Căn bản là không có… Viên Cổn Cổn khịt khịt mũi nhìn anh, “Mông đau quá.”

“Đáng đời.” Hắc Viêm Triệt không có đồng tình lại phun ra hai chữ, cúi đầu tiếp tục công thành đoạt chiếm đất.

Vì thế, độ nóng liền tăng cao, lửa giận của người nào đó trực tiếp chuyển thành lửa dục, trong phòng nhanh chóng truyền ra tiếng thút thít và tiếng ngâm mềm mại uốn khúc…

“A… Đau… Hu hu… Nhẹ chút…”

“Đừng ở đó… Hu hu…Đừng mà…”

“Đau…Ư… A… Triệt…”

“Hu hu… Đừng… A…”

Tình cảm mãnh liệt qua đi, Viên Cổn Cổn nằm sấp ở trên giường thở phì phò.

Hắc Viêm Triệt khẽ vuốt mông nhỏ vẫn sưng như cũ, lên tiếng “Mấy ngày nay em ở nhà, không cho phép đi đâu.”

“Vì sao?” Viên Cổn Cổn không hiểu nhìn anh.

“Không vì sao.”

“Vậy còn anh?”

“Có việc thì gọi cho anh.” Hắc Viêm Triệt không trực tiếp trả lời câu hỏi của cô.

“Anh muốn đi đâu?” Viên Cổn Cổn bĩu môi hơi không vui.

Hắc Viêm Triệt vươn tay vuốt nhẹ tóc ướt mồ hôi của cô, “Đi công ty.”

“Vì sao em không thể đi?”

“Em muốn đi như vậy?”

Hắc Viêm Triệt hơi dùng sức ở trên mông nhỏ người nào đó liền kêu đau.

“A… Đau…” Viên Cổn Cổn nhăn mày nghiêng người né tránh tàn phá của anh.

Hắc Viêm Triệt thu tay, nằm ở trên giường nhắm mắt tím lại, loại phụ nữ ngốc nghếch này, cho dù đối xử tốt với cô cô cũng không biết, cũng không nhận ra được, anh đau lòng là dư thừa…

“Vậy chừng nào thì anh trở về?” Viên Cổn Cổn nhích nhích tiến vào trong lòng anh, tìm kiếm nhiệt độ cơ thể của anh.

“Trước giờ cơm chiều.” Hắc Viêm Triệt vươn tay ôm lấy thân thể mềm mại của cô, rất hài lòng động tác này của cô.

“Vậy em có thể dẫn đám bảo bối đi dạo không?”

“Lỗ tai em có vấn đề? Hay là xem lời của anh như gió thổi bên tai?” Hắc Viêm Triệt không vui nhếch mày kiếm, níu lỗ tai của cô lên.

“Đau…” Viên Cổn Cổn giữ chặt tay anh, đau nhăn mày lại.

“Chỗ nào cũng không cho đi, ngoan ngoãn ở nhà.” Hắc Viêm Triệt nới tay ra khỏi lỗ tai cô, lớn tiếng nói.

“Dạ…” Viên Cổn Cổn xoa xoa lỗ tai ngoan ngoãn gật gật đầu.

“Không cho ăn vụng thức ăn vặt.”

“Dạ…”

“Không cho dẫn bọn nó vào phòng.”

“Dạ…”

“Không cho vào phòng bếp.”

“Dạ…”

“Trở về sẽ ăn cơm chiều với em.”

“Được.”

“Buổi tối xem tivi với em.”

“Được.”

“Anh còn muốn.”

“Được… Hả? A…Đừng…Ưm…Chỗ đó không được…”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.