Nữ Phụ Trùng Sinh (Trùng Sinh Nữ Phụ)

Chương 95: Liễu Yên



Trong đó có một thiếu nữ chừng đôi mươi ăn mặc đặc biệt hoàn toàn khác với đám người kia, thiếu nữ mặc áo lót kiểu Lace không bâu* màu trắng ngà bên trong, bên ngoài là chiếc áo lông rộng thùng thình màu hồng nhạt, phía dưới mặc váy trắng ngà cùng màu và quần lụa mỏng, chân mang đôi giày màu nâu đơn giản.

Tóc thiếu nữ nhuộm màu chocolate khi ánh nắng chiếu vào làm nổi bật lên gương mặt ngọt ngào và có chút đáng yêu, tóc cắt ngang trước trán vừa đủ che đi đôi lông mày, phía dưới là đôi mắt to long lanh, trên mặt chỉ đánh một lớp phấn mỏng, nhẹ nhàng nổi bật, đứng trong đám côn đồ thiếu nam thiếu nữ, có vẻ đặc biệt xuất chúng.

Lúc này thiếu nữ kinh ngạc che miệng ngây người trong chốc lát, nhìn thấy Ninh Vân Hoan tát Lâm Xuyến một bạt tai, thiếu nữ mới phản ứng lại như bình thường, vội vàng la to: “Dừng tay, cô muốn làm gì? Vừa nãy Xuyến Xuyến cũng không phải cố ý, sao cô có thể tùy tiện đánh người như vậy?”

Thanh âm đáng yêu đầy sợ hãi, gấp đến độ sắc mặt đã đỏ bừng, khiến cho gương mặt nhỏ nhắn của thiếu nữ trở nên vô cùng chói lọi, sau khi mở miệng, các thiếu nam thiếu nữ đang kinh ngạc đến ngây người đều khôi phục tỉnh táo, vẻ mặt không tốt nhìn chằm chằm Ninh Vân Hoan: “Cô là ai, dám chạy đến đây, cô có biết đây là khu vực tư nhân hay không? Cô dám đánh Lâm nhị tiểu thư, cô chắc là không muốn sống rồi hả?”

Đám người này vừa nhìn đã biết xuất thân xa xỉ, một đám được cưng chiều nên không biết trời cao đất rộng là gì, Ninh Vân Hoan quay đầu xem thường, nhịn không được bật cười: “Đây là nhà tôi! Tôi mới là người nên nói lời này mới đúng chứ, đây là nhà tôi, ai mời các cô cậu đến đây? Chạy đến nhà tôi, còn dám chỉnh con tôi, tôi nghĩ các người mới là không muốn sống rồi đó!”

“Nhà của cô?” Vẻ mặt cô gái kia lúc nãy còn dịu dàng nhưng nghe nói như thế, nhịn không được cao giọng, tuy rằng miễn cưỡng duy trì ý cười trên khuôn mặt, nhưng lúc này trong giọng nói nghe ra một chút địch ý: “Chị gái này, đây chính là nơi ở tư nhân của Lan gia, chị không đi nhầm đường đó chứ?”

Cô gái này khi nói chuyện giọng nói nhỏ nhẹ thể hiện chút tức giận nhưng không hề có dáng vẻ chanh chua. Tuy ngữ điệu nhẹ nhàng nhưng cũng khiến vài người xung quanh theo đó ‘Phốc’ một tiếng nở nụ cười.

Tuy rằng Ninh Vân Hoan đã sinh con, có lẽ bởi vì có con sớm, hơn nữa sau khi sinh điều dưỡng tốt, nên lúc này thoạt nhìn cô cũng mới chỉ 17, 18 tuổi, nhìn cô gái kia mang đồ trang sức trang nhã, tuy rằng ăn mặc theo kiểu thục nữ, nhưng rõ ràng cũng đã chừng 20 tuổi. Ninh Vân Hoan nhịn không được cũng cười theo:

“Chị gái? Cô nói tôi sao? Nhìn cô chắc cũng lớn hơn tôi vài tuổi, cô không soi gương hả, cho rằng cô nhỏ tuổi hơn tôi à?”

Cô vốn không muốn đấu võ mồm xem ai lợi hại hơn với những người này. Nhưng đám người này lại dám chạy đến nhà cô khi dễ con trai cô, Ninh Vân Hoan tất nhiên sẽ không khách khí đối với những loại người như vậy. Nhìn thấy cô gái kia đã bị mình nói đến sắc mặt liên tục thay đổi hết trắng lại xanh, Ninh Vân Hoan lại nói tiếp: “Huống hồ cô cũng biết đây là sản nghiệp Lan gia, ngay cả Lan gia có những ai cũng không tìm hiểu rõ ràng, liền tưởng mình là chủ nhân mà giáo huấn người khác. Xin hỏi cô là ai vậy?”

Nói xong lời này, Ninh Vân Hoan cũng không còn nhìn thấy sắc mặt cô ta đỏ bừng như lúc nãy, lúc này ánh mắt khẽ liếc qua cô ta, nét mặt hơi khó coi quay đầu nhìn chằm chằm bảo mẫu: “Các cô trông Lan Ý kiểu gì vậy? Nếu không được, cứ việc nói thẳng, tôi sẽ đề nghị Lan tiên sinh đổi người khác.”

Bảo mẫu bị lời nói của Ninh Vân Hoan làm cho gấp đến độ sắp khóc, lắp bắp nói: “Phu nhân, không phải như thế, bọn họ là họ hàng của lão phu nhân.”

Ninh Vân Hoan cười lạnh. Cô không để ý đến thái độ của cô gái kia, hiện tại so với bị tát bạt tay còn làm cho cô gái kia khó chịu hơn, cô ta cố nén khó chịu trong lòng, đưa tay về phía Ninh Vân Hoan:

“Vừa rồi là chúng tôi sai, cũng không biết cô là vị phu nhân nào của Lan gia…”

“Liễu Yên, không cần nói chuyện với cô ta, tiện nhân kia là…” Vừa rồi hai tay Lâm Xuyến bị bắt chéo ra sau thấy cô gái kia chủ động vươn tay về phía Ninh Vân Hoan, hận đến cắn răng, hai mắt đỏ ngầu vừa mở miệng muốn nói thì nghe xa xa vang lên âm thanh của ô tô, mọi người đều theo bản năng quay đầu nhìn xem, xe ngừng lại chỗ xe của Ninh Vân Hoan đậu, vệ sĩ mở cửa sau, một người mặc tây trang vàng nhạt được cắt may tinh tế, Lan Lăng Yến một tay đút túi quần, một tay nâng mắt kiếng xuống xe đi đến chỗ bọn họ.

Gương mặt cô gái vừa chủ động đưa tay về phía Ninh Vân Hoan bất giác đỏ lên, hai tay để ở eo thon khẽ xoắn, xoay người chạy đến chỗ Lan Lăng Yến.

Lan Lăng Yến mặc một thân tây trang màu nhạt khí vũ hiên ngang, vốn màu sắc mặc trên người anh không chỉ không thể hiện sự quê mùa, ngược lại màu sắc này khiến anh trở nên nho nhã đầy khí chất.

Ninh Vân Hoan nhìn dáng vẻ cô gái kia, mới vừa nãy nghe Lâm Xuyến gọi là Liễu Yên, nhớ lại lần trước cô đến công ty Lan Lăng Yến gặp Lâm Xuyến ả có nhắc đến Liễu Yên, trong lòng mơ hồ không thoải mái, nhưng cũng không thể hiện ra ngoài.

“Lan Cửu ca.” Ngoài tưởng tượng của Ninh Vân Hoan, tuy rằng cô gái tên Liễu Yên này nhìn Lan Lăng Yến giống như cách Cố Doanh Tích nhìn anh, nhưng ánh mắt cô ta không nhìn chằm chằm Lan Lăng Yến, chỉ chạy chậm vài bước, cách anh một khoảng, sau mới cúi đầu nhỏ giọng gọi anh.

Bước chân Lan Lăng Yến không hề dừng lại, mà ngay cả ánh mắt cũng không thèm nhìn cô ta, lập tức lướt nhanh qua người cô ta.

Đôi tay nhỏ bé của Liễu Yên để ngay thắt lưng đột nhiên cứng đờ, Ninh Vân Hoan nhìn thấy ngay cả lưng cô ta cũng đã cứng lại, nhưng rất nhanh thả lỏng, lúc này ngẩng đầu đều là dáng vẻ dịu dàng động lòng người, không có nửa điểm xấu hổ khó chịu khi bị người ta bỏ qua, ngược lại dáng vẻ cười đến thấu hiểu lòng người.

“Làm sao thế?” Lan Lăng Yến đang cao hứng vì lần đầu tiên nghe Ninh Vân Hoan gọi anh là ông xã, bỏ lại mọi việc khẩn cấp chạy về, về đến nhà nhìn thấy một đám người lạ hoắc, hơn nữa dáng vẻ bà xã mình hình như không dễ chịu.

“Lâm Xuyến nhéo mũi con em, làm mũi bé đỏ cả lên!” Ninh Vân Hoan nói đến đây, trong lòng lại muốn nổi giận, hận không thể tát Lâm Xuyến thêm hai bạt tay nữa, sắc mặt khó coi nói: “Em có đánh cô ta một chút.”

Liễu Yên đứng một bên nghe Lan Lăng Yến chủ động hỏi han Ninh Vân Hoan, ý cười trên mặt nhanh chóng bị kiềm hãm, hai tay để sau lưng, hung hăng nắm thành quyền, đến khi cảm giác đầu ngón tay đâm vào da thịt đau đớn, mới dần bình tĩnh lại.

Cô gái kia thở sâu một hơi, nhìn Lan Lăng Yến cười nói: “Chúng em không biết đứa bé này là con trai của tiểu thư đây, Cửu ca cũng biết tính cách của Xuyến Xuyến rồi đó, chỉ là một đứa bé thôi mà, cô ấy cũng không phải cố ý đâu…” Giọng nói cô ta dịu dàng, giải thích thay Lâm Xuyến, vẫn đang muốn nói tiếp, Lan Lăng Yến đã đưa tay ôm lấy đứa bé từ tay vệ sĩ, ý cười trên mặt Liễu Yên cứng đờ, cô ta nhanh chóng hít một ngụm khí lạnh, rồi nói tiếp:

“Cửu ca…”

“Nó còn làm gì nữa?” Giọng nói Lan Lăng Yến không chút để ý, nhưng ánh mắt dần trở nên nguy hiểm, anh hoàn toàn không để lời nói của Liễu Yên vào tai, Ninh Vân Hoan nhìn dáng vẻ Liễu Yên như muốn khóc đến nơi, mí mắt cúi xuống, trong lòng cười lạnh, nói: “Em không biết nữa, khi vừa trở về thì thấy Lan Ý đã bị người ta nhéo mũi đến mức như vậy rồi.”

“Anh họ…” Lâm Xuyến hiểu rõ tính cách của Lan Lăng Yến, hiện tại nghe giọng điệu của anh như vậy, biết bản thân xong rồi, chắc chắn không thể tố cáo việc Ninh Vân Hoan đã đánh mình cho anh biết, cô ả nên nghĩ biện pháp thoát thân trước đã, sau đó lại tìm bác giúp đỡ, ý nghĩ này vừa xuất hiện, Lâm Xuyến cũng không nghĩ muốn tố cáo Ninh Vân Hoan, chỉ giải thích: “Em không biết đứa bé kia là con của anh họ, hơn nữa…” Lúc cô ta nói ra Lan Ý là con trai của Lan Lăng Yến, Liễu Yên ăn mặc vô cùng thục nữ đứng ở một bên bỗng tối lại, ý cười trên mặt chợt tắt, ánh mắt Ninh Vân Hoan dừng trên người cô ta, thấy cả người cô ta run rẩy.

Hôm nay đã vào tháng mười một, thời tiết trong thành phố khá lạnh, buổi tối trong nhà luôn phải mở hệ thống sưởi, trên người Ninh Vân Hoan mặc áo lông vẫn còn cảm thấy như muốn đông cứng rồi, mà cô ta chỉ mặc một bộ quần áo mỏng mà thôi, nhìn đúng là xinh đẹp thật, nhưng chắc chắn rất lạnh đó, vừa nhìn thấy sắc mặt của cô ta, mọi người đều ấn tượng đây là cô gái mảnh mai, nhưng Ninh Vân Hoan nhìn thấy phấn lót của cô ta cũng bắt đầu tái xanh giống với màu da bên ngoài thì bỗng nổi da gà, chỉ biết cô ta nhất định rất lạnh.

“Không biết là con tôi? Hiện tại tôi cũng không biết cô là ai.” Lan Lăng Yến nhìn thấy con trai trong lòng mình khóc không ra hơi, cau mày, lấy áo khoác choàng lên người bé rồi mới ôm ở trước ngực, tay vỗ to, ánh mắt sắc bén: “Dẫn biểu tiểu thư đi, khiến nó vui vẻ một chút.”

Giọng điệu anh trầm thấp, khiến Lâm Xuyến bị dọa, Liễu Yên vừa muốn nói chuyện thì Lâm Xuyến đã bị người ta che miệng dẫn đi rồi.

“Khoan đã, giao chìa khóa ra đây.” Nếu muốn vào biệt thự trên núi của Lan gia, không những trên người có một cái chìa khóa đặc biệt, còn có thể tránh được kiểm tra, mà chiếc chìa khóa này còn tương đương cho thân phận, trong ấn tượng của Lan Lăng Yến, ngoài bản thân anh và Ninh Vân Hoan có chìa khóa, anh không nghĩ ra còn ai khác ngoài ba mẹ anh có loại chìa khóa này.

Ánh mắt Lâm Xuyến có chút hoảng loạn, mắt loạn chuyển, sắc mặt Lan Lăng Yến chìm xuống: “Giao ra đây, đừng trách tôi lục soát người cô.”

“Em…” Khi Lâm Xuyến đang do dự, Lan Lăng Yến không muốn ở đây chờ ả ta mò mẫm, lạnh giọng quát: “Giao ra đây!”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.