Nữ Phụ Trùng Sinh (Trùng Sinh Nữ Phụ)

Chương 42: Trút giận



Điều đáng chú ý là

khung cửa sổ sát đất, cao khoảng một mét sáu, xuyên qua khung cửa có thể nhìn thấy dòng người đông đúc đang đi lại dưới đường phố, ánh nắng sau

buổi trưa nhàn nhạt chiếu lên thủy tinh, làm cho người ta cảm thấy thư

dãn và thoải mái.

Vốn dĩ nên tắm một cái, gột rửa những mệt mỏi

trong người rồi mới ngồi xuống ăn cơm là tốt nhất, nhưng vào thời khắc

này, không biết Ninh Vân Hoan đang nghĩ gì, động một chút cũng không

động, cô híp mắt dựa vào lòng Lan Lăng Yến, được ánh nắng chiếu vào, cô

có một loại xúc động muốn nằm ngủ ở nơi này một lát.

“Trước tiên

ăn cơm ở đây đã, đợi lát nữa ra ngoài đi dạo?” Lan Lăng Yến nhìn thấy cô gái trong lòng giống như con mèo lười biếng, theo bản năng nhẹ giọng dỗ cô.

Vừa rồi vốn dĩ muốn đưa cô ra ngoài đi dạo, nhưng nửa đường

không kiềm chế được, đem người ta ăn mất, bây giờ vừa đúng lúc mặt trời

sau trưa chiếu xuống, dù sao thì buổi chiều cô cũng cúp tiết, hình như

sau khi anh về nước ba tháng qua đều rất bận rộn, cũng không có thời

gian thư giãn, vừa đúng lúc chiều nay đi cùng cô, dù sao những người yêu nhau trong thời gian gặp gỡ, hình như không có ai giống hai người họ

cả.

Ninh Vân Hoan không muốn đi, nhưng không biết làm gì để cự tuyệt lời đề nghị của Lan Lăng Yến, chỉ có thể buồn bực gật gật đầu.

Đang lúc hai người im lặng không nói gì, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng

chuông gõ cửa, cũng không biết Lan Lăng Yến ấn vào đâu, trong phòng đột

nhiên vang lên giọng nói cung kính của một người đàn ông: “Chủ tử, đồ đã lấy được rồi.”

Trong thời đại này mà vẫn có người gọi là chủ tử

vốn đã làm cho người ta cảm thấy kinh ngạc, nhưng trong những ngày gần

đây Ninh Vân Hoan ở cùng Lan Lăng Yến không biết đã nghe qua bao nhiêu

lần, nghe nhiều rồi cũng không cảm thấy kỳ quái nữa. Lan Lăng Yến bảo

người bên ngoài đi vào, lát sau vang lên tiếng mở khóa, sau đó cửa bị

đẩy ra, một người cao lớn cường tráng ra kéo cửa, thấp giọng cung kính

hô một tiếng, lúc này cánh cửa mới hoàn toàn mở ra.

Người đàn ông vạm vỡ hình như cầm trong tay chiếc máy tính, đưa tới cho Lan Lăng Yến, thấy Lan Lăng Yến gật đầu rồi mới lui ra ngoài. Bọn họ ở trong căn

phòng mở cửa đối diện, để có thể vừa dễ dàng bảo vệ Lan Lăng Yến, vừa

không quấy rầy hứng thú của anh.

Người đàn ông vạm vỡ vừa đi,

liền vang lên tiếng khóa cửa, lúc này Lan Lăng Yến mới vẫy tay gọi Ninh

Vân Hoan tới, còn anh ở bên này mở máy tính lên. Anh dơ ngón tay thon

dài gạt gạt mấy cái trên màn hình, không lâu sau đột nhiên có thanh âm

vang lên.

“Hu hu, tôi rốt cuộc làm gì sai, tại sao anh ấy lại đối xử với tôi như vậy…” tiếng khóc của Cố Doanh Tích vang lên trong

không trung, Ninh Vân Hoan vừa nghe thấy tiếng khóc của cô ta, đã dựng

hết tóc gáy, thần thái lười biếng uể oải vừa rồi cũng mất tăm mất tích,

biểu tình có chút cảnh giác: “Tại sao cô ta…”

Bình thường Lan

Lăng Yến không có cơ hội lấy lòng người khác, lúc này trong lòng có chút cứng nhắc, nhưng không lộ ra bên ngoài, nhướn mày nói: “Không phải em

muốn gặp cô ta sao, anh cho người cài một vài thiết bị lên người cô

ta…”

Cố Doanh Tích ở trong máy tính khóc thút tha thút thít,

giọng nói của Tống Thanh Vân cũng vang lên theo, dịu dàng động viên cô

ta: “Doanh Nhi đừng khóc, trên đời này luôn có người đứng ra lấy lại

công đạo, trừng phạt cô gái làm bộ làm tịch kia.” Ông ta nói tới đây thì dừng một chút, sắc mặt của Ninh Vân Hoan xanh mét, tên đàn ông cặn bã

kia lại vừa thương tiếc vừa đau lòng gian nan nói tiếp: “Rồi sẽ có một

ngày, người trong lòng của em sẽ biết được những điểm tốt của em.”

Tống Thanh Vân dỗ dành xong, Cố Doanh Tích lại càng khóc to hơn nữa, khuôn

mặt của Tống Thanh Vân trên màn hình ngày càng dựa sát vào, sau cùng

chỉ nhìn thấy cằm của ông ta, Cố Doanh Tích thở gấp hai tiếng, hình như

mơ hồ kêu lên: “đừng…”

Mặc dù Lan Lăng Yến liệu sự như thần

cũng không thể ngờ tới Cố Doanh Tích này mới hai ngày trước còn phóng

đãng với người khác trong vườn trường, lúc này vừa mới gặp người đàn ông trung niên kia lần đầu, cũng có thể phát triển tới bước cuối cùng. Trên màn hình truyền ra tiếng hôn hít và tiếng thở gấp của người đàn ông,

trong đó còn có lẫn tiếng thút thít và tiếng cầu xin yếu ớt của Cố Doanh Tích, tiếng nức nở của cô ta không những không làm cho người đàn ông

đụng chạm vào cô ta dừng tay, ngược lại làm cho Tống Thanh Vân càng thêm kích động, hình ảnh ở trên màn hình nhoáng lên một cái, hình như Cố

Doanh Tích bị người ta đè dưới thân.

Biểu tình của Ninh Vân Hoan

trở nên cứng ngắc, cô biết rằng Cố Doanh Tích là nữ chủ, xác thực là lúc đầu đọc truyện, cô thấy cuốn thịt văn kia luôn triển khai theo hướng

lấy cảnh h của Cố Doanh Tích và các nam chủ làm chủ đạo, nhưng có thể

đừng để cô mọi lúc mọi nơi chứng kiến xuân cung đồ sống động của Cố

Doanh Tích có được không?

Theo lý mà nói chiếc máy tính này là do Lan Lăng Yến mang tới, việc này hẳn là không liên quan đến cô, nhưng

Ninh Vân Hoan nghĩ đến hai lần cô bắt gặp chuyện tốt của Cố Doanh Tích,

trong lòng bất giác hoài nghi có phải bởi vì nguyên nhân cô ở cùng một

chỗ với Lan Lăng Yến, mới có thể lần thứ hai xem truyền hình trực tiếp

của Cố Doanh Tích, hơn nữa còn là các nam chủ khác nhau…

Đang

trong thời khắc then chốt, đột nhiên nghe thấy tiếng còi hú “Wu Wu” của

xe cảnh sát, hình như là từ trong màn hình máy tính truyền tới, sau một

lát, trong màn hình máy tính hình như truyền ra giọng nói kinh hoảng của Tống Thanh Vân: “Các người là ai? Các người muốn làm gì?”

“Hừ,

buôn bán mại dâm còn có thể buôn bán ở trên xe ô tô, chẳng trách bên kia không bắt được các người! Cô gái nhỏ này tuổi tác không lớn, có gì khó

khăn đến mức phải làm cái nghề này chứ!” giọng nói vang dội của người

đàn ông vang lên, sau khi nói xong, không để cho hai người kia kịp thời

phản kháng đã cao giọng nói: “Đem đôi nam nữ này giải về đồn, lần lượt

gọi điện cho người thân của bọn họ!”

Sau khi nói xong, thanh âm trong màn hình truyền ra mới dần dần trở nên ồn ào.

Một ngón tay thon dài không vội không vàng nhấn tắt màn truyền hình trực tiếp kia, trong phòng lại trở nên yên tĩnh.

Đầu tiên hai má của Ninh Vân Hoan có chút đỏ ửng, nhưng sau khi nghe thấy

Cố Doanh Tích và Tống Thanh Vân bị cảnh sát đưa đi, biểu tình của cô trở nên cứng ngắc, cả người giống như hóa đá, ấp a ấp úng nói: “Đây, đây,

đây, đây là xảy ra chuyện gì vậy?”

Biểu tình của Lan Lăng Yến

lạnh nhạt, nhưng tích cách lại thích phá hư: “Vừa rồi khi gắn thiết bị

lên người cô ta, anh cho người gọi điện thoại tới cục cảnh sát, nói cô

ta đang làm chút buôn bán.” Làm buôn bán gì, vừa rồi Ninh Vân Hoan đã

biết rõ thông qua lời nói của người cảnh sát kia rồi, đơn giản chính là

bán thân, Lan Lăng Yến lại có thể chỉnh cô ta như vậy, xác thực vô cùng

tàn nhẫn và chuẩn xác, gần như Ninh Vân Hoan không cần đặc biệt đến xem

cũng có thể khẳng định, tin tức Cố Doanh Tích bán thân không đến nửa

ngày sẽ lan truyền khắp trường học.

Đối với loại con gái chuyên

làm bộ làm tịch như cô ta, cứ như vậy hủy đi danh tiếng của cô ta, đoán

chừng có thể làm cho cô ta sống không bằng chết. Không biết tại sao, đối với tin tức này, Ninh Vân Hoan lại có chút vui sướng khi người gặp họa. Lan Lăn Yến thay cô trút giận như vậy, thật sự làm cho cô cảm thấy

thoải mái trong lòng, nhưng lại không biết nên cảm ơn anh như thế nào.

May mắn bên ngoài vang lên tiếng chuông cửa, có lẽ là người đưa thức ăn lên, cô thở phào một hơi.

Theo tiếng gọi của Lan Lăng Yến, quả nhiên thấy hai người đàn ông vạm vỡ

bưng đồ tiến vào, xuyên thấu qua tấm bình phong mỏng manh, mơ hồ có thể

nhìn thấy những thiếu nữ mặc áo ki-mô-nô đứng ở ngoài cửa, lúc này tay

họ trống rỗng đang im lặng đứng ở một bên.

***Xin lỗi mn, lần trc mình edit nhầm, không phải Tống Vân Thanh mà là Tống Thanh Vân nhé!:D


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.