Thông tin truyện

Nữ Nhi Lạc Gia

Nữ Nhi Lạc Gia

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 324 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: cổ truyền, trùng sinh, điền văn, gia đấu, sủng…
Chuyển ngữ:Số 13 (JuuSan), Nuy đam mê
Conveter:hanthientuyet
Số chương:tác giả không phân rõ chương, trên 1500 trang

Kiếp trước, Lạc Tương Nghi chỉ là kế nữ của chủ mẫu Lạc thị, không có quyền của một Đại Tiểu thư thật sự, sức chiến đấu vô nhỏ.

Đều nói chỉ cần có một người nguyện ý yêu thương, không ngại khoảng cách giữa nhị bên thì sẽ sống hạnh phúc với nhau, Lạc Tương Nghi tin, mặc cho người khác cười nhạo, nàng cam tâm làm thiếp, trên lưng mang danh đại dương ly tinh, nhưng sau cùng lại xong cuộc đời trên giường sinh.

Một lần nữa sống lại, ái tình thực bụng đều không có ý nghĩa gì, nàng chỉ cầu một cuộc đời dễ chịu hòa bình, ai thù ghét nàng, nàng đều thây kệ.

Khi cây cân hỉ vén khăn voan đỏ lên…

Lạc Tương Nghi: “Tại sao lại là huynh?”

Dung Gia Mậu: “Vì sao không phải là ta?”
****
JuuSan có lời:

Đây là câu chuyện nói về đời trước nữ chính yếu đuối bị Kế mẫu hại, sau khi sống lại, nàng phấn đấu để thoát khỏi “ác mộng” kiếp trước. Nam chính rất yêu nữ chính, chuyện giữa hai đời kiếp trước và kiếp này của họ hoàn toàn không có ảnh hưởng gì cả, nên mọi người yên tâm, không phải kiếp trước nam chính thanh nữ chính đâu.

Tuy truyện này dài nhưng mà JuuSan rất thích nữ chính và cả nam chính. Nữ chính cũng không có gì là quá tài ba, nàng có khỏe mạnh, có yếu đuối, có khi kiên cường, có khi đau đớn nghĩ suy vẫn vơ… Có thể đây là truyện điền văn nên tả nhân vật rất chân thựcthâm thúy. Khi ta đọc thì có lúc tức giận bất bình cho nữ chính,  cũng có lúc lại thấy vui mắt bởi nàng cũng được người ân cầnmến thương.

Nữ Nhi Lạc Gia

Những bông tuyết rơi trên mái nhà vang lên tí tách, giả dụ sơ ý nghe qua là giống như bên ngoài đang mưa phơ phất, Lạc Tương Nghi mở mập nhị mắt nhìn cửa sổ mục nát, rèm cửa mỏng mảnh chẳng thể ngăn được những cơn gió lạnh thổi vào, vẫn có một ít gió Bắc tràn vào căn phòng đơn bạc của nàng.

Lạc Tương Nghi ủ ấp đầu gối, lẳng yên ngồi ở trên giường, cái áo bông màu xanh lá ấp ôm sát người nàng, áo có chút cũ kỹ, màu nhan sắc cũng không phải là màu nhưng một đứa bé dại như nàng nên mặc, chẳng qua trên người Lạc Tương Nghi vẫn có một đôi chỗ hơn người, ví như làn da trắng như tuyết của nàng, khiến cho cái màu xanh sẫm thành nền tôn lên nước da dẻo quẹo của nàng.

Ngoài cửa sổ vang lên những bước chân nhỏ tuổi nhẹ, Lạc Tương Nghi nghĩ thầm, chắc là Lưu ma ma tới rồi.

Thúy Chi đứng ở bên cửa phòng, tay vén nhẹ chiếc rèm hoa tròn tròn, bé dại giọng nói: “Ôi, ma ma, sao bà đi vội vã thế?”

Lưu ma ma thở hồng hộc, tay nắm thật chật, vừa bước chân vào, vừa lo ngại nói: “Tiểu thư, mau tới Sảnh Đường.”

Tương Nghi cười nhạt: “Ma ma hãy bình tĩnh một chút, không có gì phải gấp gáp cả! Có chuyện gì mập bự đâu, không phải kêu ta đi chúc Tết chứ?”

hôm nay là mùng tứ, Lạc gia phải đi tới nhà thân thích chúc Tết. Tương Nghi nghĩ nghĩ, chắc là muốn đến Dương gia chúc Tết theo thường lệ của mọi năm rồi. Không phải lúc này là thời khắc Lạc gia muốn đi nịnh nọt Dương gia để kiếm một chức quan cho Lạc Đại gia sao? Tuy nói xuất thân Dương lão phu nhân là thất phòng của Trịnh gia Huỳnh Dương đã sa sút nhiều năm, nhưng mà sau đó bà được Hoàng Na nhận làm con nuôi, phong thành Quận chúa, mãi tới sau này, Dự vương Hoàng Na kế thừa ngôi vị hoàng đế, Dương Lão cu li nhân trở chiến thắng chúa Đại Chu. Còn Dương lão thái gia, năm xưa ông cũng là một vị tướng quân công huân hiển hách, mặc dù sau này đã từ quan ở ẩn, cùng Dương lão phu nhân trở về Nghiễm Lăng sống, dù rằng thời gian đã qua lâu,  quan hệ trong đó vẫn còn, nếu được họ đề bạt vài câu, nói không chừng năm nay phụ thân nàng có thể lên chức nha.


Danh sách chương

Bình luận