Thông tin truyện

Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc Thiên Tài Tiểu Vương Phi

 Tác giả:

 Tình trạng:

Đang tiến hành 2413 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Truyện xuyên không này kể về hắn lúc còn 6 tuổi, đôi mắt đa tình giống như bậc thần tiên không nhiễm bụi bẩn, khuôn mặt luôn nở thú vui xấu xa, lại giống như tên ác ma đến từ âm ti. “Tiểu nha đầu, ta đã hôn nàng, nàng đã người của ta, phệ lên phải gả cho ta!”. Tô Mạt trừng mắt “Ngươi thích “cỏ non” nhưng mà ta không có hứng thú với “trâu già” !” Lời lẽ nàng thốt lên như những mũi tên đâm vào tận trong tim hắn, ấy vậy chính cái tính ngạo ngược này của nàng lại khiến hắn khó lòng để nàng thoát thân lẽ, chỉ số lanh lợi của nàng vượt 160 cơ mà.
Ta đã xuyên không tới đây thì phải cố gắng làm chủ cuộc đời mình, sao có thể để người khác chi phối một cách dễ dàng? Nàng vốn xinh đẹp, có trí não chứ không phải bình hoa điện thoại, điều đó khiến không riêng ta nhưng mà bất cứ chàng trai nào cũng muốn chiếm hữu nàng. Nam tử chỉ có thể phục tòng nàng, đừng nghĩ đến việc đoạt được nàng, huống chi lại nuôi lòng sở hữu nàng. Ta biết rằng, từ phút giây khi xuyên không tới trái đất này, từ khoảnh khắc nhưng đôi mắt ta toàn hình bóng nàng in đậm, ta biết nàng thuộc về ta, ít ra là kiếp này nàng sẽ thuộc về ta.

Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Tháng nhì tiết xuân lành lạnh, Hạnh hoa*(hoa của cây hạnh) run lật bật đu đưa giọt sương lộ ra nhụy hoa sạch, sau giờ Ngọ *(buổi chiều) trên cành cây những chú chim Hỷ Thước như đang thủ thỉ nhỏ to.

“ Kêu la cái thứ gì hả?” Một nữ nhân mặc vải thô hùng hùng hổ hổ trừng mắt với đống trang phục chất như núi trước mắt.

Nữ nhân đó bản chất mới chỉ xấp xỉ 20 tuổi, bởi vì thường xuyên làm việc vất vả nên da dẻ thô ráp, lưng còng, không còn vẻ xinh tươi ngày trước nữa.

Bên cạnh là một tiểu cô nương ước chừng 5, 6 tuổi, trên người mặc bộ áo quần màu xám tro, tóc tai rậm tạp rối bù, đang lật tung đống quần áo đó, muốn phân loại áo quần để ngâm nước.

Bên ngoài trời vẫn lạnh, tiểu cô nương vừa bị ép mặc vào loại áo kép *( loại áo mỏng chỉ có 2 lớp vải), lạnh tới nỗi gương mặt cô nhỏ bé đỏ bừng, bàn tay nhỏ rét cóng không động đậy được.

Người thiếu nữ đó giận dữ mắng ngã tát “ Ngươi cái thứ đồ nghiệt chủng, cả ngày chỉ biết ăn không ngồi rồi, thứ đồ lười biếng.” vừa mắng vừa giơ tay đánh , cô nhỏ nhắn sợ đến nỗi nhan sắc mặt tái xanh. Cắt không ra giọt máu nào, sợ hãi ngay thức thì quỳ xuống ôm đầu cầu xin: “ Di nương, đừng đánh con nữa, đừng tấn công nữa, con không dám lơ là nữa, không dám nữa ….”. Những giọt nước mắt trong veo từ trong đôi mắt của tiểu cô nương đó rớt xuống như mưa khiến người khác không đang tâm khiển trách, nhưng người thiếu phụ đó lại không hề nhọc lòng, nghe thấy tiểu cô nương đó gọi mình là Di nương lại càng đánh mạnh hơn.


Danh sách chương

Bình luận