Thông tin truyện

Nơi Nào Đông Ấm

Nơi Nào Đông Ấm

 Tác giả:

 Thể loại:

Tiên Hiệp, Ngôn Tình

 Tình trạng:

Hoàn thành 17 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

6 năm cách quãng, nước Pháp xa xôi đã tôi rèn nên một Giản An Kiệt hững hờhờ hững. Từ khi nào trên môi cô luôn túc trực niềm vui mai mỉa, từ khi nào miệng lưỡi cô trở thành độc địa và cay nghiệt? Hay đúng hơn, từ khi nhưng mà An Kiệt đã thiết bị được cho mình một vỏ bọc xù xì và thô ráp như thế để che đậy một tâm hồn không thể lành sẹo.Ngày hôm ấy, cái ngày định mệnh cô chẳng hề mong nhớ lại. An Kiệt hoảng sợ và run rẩy, cầu mong có một người tới bên vỗ về và yên ủi mình. Anh đã đến, giáng cho cô một cái tát, nhìn cô bằng ánh mắt ngờ vực và căm thù. Sau đó cô sang Pháp, 6 năm trời luôn bị ám ảnh bởi vì một sinh mạng bị chấm dứt, ám ảnh về ánh mắt đó, cái tát đó… An Kiệt sợ, cô thừa nhận bản thân mình thực sự sợ hãi…Nhưng nếu An Kiệt biết, 6 năm trời cô cô đơn nơi đất khách quê người cũng là 6 năm trời có một người chỉ dám bất lực dõi theo từ xa. Nếu cô biết… Còn rất nhiều điều An Kiệt chưa biết… Một khi cô biết thì sao chứ? Liệu kết cục có thể thay đổi?

Nơi Nào Đông Ấm

Chiếc phi cơ lỏng lẻo lăn bánh trên đường băng. Phía xa xa, những ánh đèn đặc sắc trên tháp Eiffel vẫn lung linh rạng ngời. Tôi quay người tựa lưng vào thành ghế, khép bờ mi lại và từ từ hít thở, thường là để nén chịu một số chuyện như khi phi cơ cất cánh, như khi phải về nước.

Rất lâu sau đó, Dường như tôi nghe thấy có ai đó đang gọi mình.

“ơ?” Thẩm Tinh Du đẩy cửa bước vào, “An Kiệt, con đang ở nhà à?”

“Vâng.”

“Ở trong thư phòng suốt à? Đã ăn cơm trưa chưa?”

“Ẳn trợ thời một chút rồi.” Tôi nhân tiện miệng trả lời cho kết thúc chuyện, lần chần không biết nên về phòng trước hay nán lại đợi bà ta rời đi.

Thẩm Tinh Du lôi từ trong ngăn kéo tủ sách ra một tập

tài liệu, “Bây giờ dì phải ra ngoài có chút việc, có thể dì và bố con sẽ không ăn tối ở nhà.” Bà ta liếc nhìn tôi, “Vậy con xem sách đi, buổi tối nhớ ăn uống chú ý nhé!”

Tôi gật đầu, bà ta mở cửa bước ra.

“Hy Thần, cháu cũng ở nhà à…” Thoáng nghe thấy tiếng nói vọng lại từ bên ngoài thư phòng, như gần như xa, làn gió thu lạnh mát thổi vào mơn man cơ thể như ru người ta chìm vào giấc ngủ.


Bình luận