Thông tin truyện

Ninh Tiên Sinh, Đã Lâu Không Gặp!

Ninh Tiên Sinh, Đã Lâu Không Gặp!

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 50 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Edit: Jane – Beta: Thần
Hán Việt: Ninh tiên sinh, hảo cửu bất kiến
Thể loại: tiến bộ, ngọt, sủng, thanh xuân vườn trường, thị trấn tơ duyên, song hướng yêu thầm,HE
anh hùng chính: Nguyễn Chanh, Ninh Quân
nhân vật phụ: Tống Hề, Giản Tri Ngôn, Trình Phỉ
Số chương: Tác giả thế hệ đào hố

Một câu ái tình từ ghế nhà trường mở màn nhẹ nhàng siêu ngọt và xinh đẹp.

Nữ chính chạm chán nam chính lần đầu tiên đã nhờ nam chính hỗ trợ.

Nguyễn Chanh: “Bạn học, ngại quá, có thể giúp tôi một chuyện không?”

Ninh Quân: “Ừ?”

Nguyễn Chanh: “Tay tôi đang bị thương, cậu có thể giúp tôi khắc ghi đề bài không?”

Ninh Quân không thể tinh được vài giây rồi mỉm cười.

Ngày hôm sau, Nguyễn Chanh bị thầy dạy Toán gọi lên văn phòng. Bài thi siêu khó, cả khối chỉ có mình cô được điểm tuyệt đối, nên cử cô tham gia đội tuyển thi Olympic.

Nguyễn Chanh mờ mịt: “…”

Ninh Quân ngồi trên ghế cô giáothảnh thơi nhìn cô.

Sau này, cô thế hệ biết thủ khoa trong kỳ thi cao trung Ninh Quân đã giúp cô làm bài…

*

Nhiều năm về sau.

Ninh Quân: “Trình tiểu thư, cô rất giống một người bạn của tôi.”

Trình tiểu thư (Nguyễn Chanh): “Hả?”

Đôi mắt Ninh Quân sâu xa, “Bạn gái của tôi. Lần đầu tiên cô ấy thì thầm với tôi, cũng không biết tên của tôi, lại để tôi giúp cô ấy làm bài thi.” Khóe miệng của anh hiện lên chút vui lòng nhẹ nhõm, trong ánh mắt ẩn giấu vài phần nuông, sủng ái.

P/s:

1. Thành thích của nữ chính rất tốt.

2. Song hướng yêu thầm.

3. Ngọt văn, rét mướt.

*

Simi: Hố thế hệ dancing, đọc kết thúc văn án thấy cưng quá nên ấp ôm luôn. Mình đặt gạch trước thôi, sẽ cho ẻm lên sóng sau tết tây, lịch đăng không nhất mực, vẫn là ưu tiên [Tiểu Nguyệt Nha] trước nha.

Ninh Tiên Sinh, Đã Lâu Không Gặp!

Edit: Doãn Uyển Du

Beta: Doãn Thiên

Đầu tháng chín ở Lăng thành, nhiệt độ hơn 30 độ, thời tiết hơi nóng nhưng cũng không khiến người ta khó tính.

Sáng sớm chủ nhật, Nguyễn Chanh sau khi rời giường liền xuống ngay phòng bếp, bận bịu làm việc. Cô vừa làm vừa ngâm nga bài hát, nhẹ nhàng đi qua đi lại.

Mẹ Nguyễn nhìn đồng biển, đã hơn chín giờ, bà vội vã đi vào phòng bếp gọi con gái.

“Chanh Chanh, bữa nay không phải là con muốn cùng người chơi học đi hoạt động ngoại khoá à?”

Nguyễn Chanh không nhanh không chậm mở ra lò nướng, giọng điệu ôn nhu: ” Con biết rồi. Mẹ à, mẹ nếm thử chuối tiêu nướng con làm xem.” Cô chỉ mặc váy ngủ màu lam nhạt, dáng người tinh tế, tóc sử dụng dây thun cột nhẹ thành một cái đuôi ngựa, vừa cute lại vừa lộ ra ý thức mừng thầm.

Mẹ Nguyễn nếm thử một miếng, hương vị không tồi, không ngọt cũng không ngán.

“Chanh Chanh, con bây chừ lên trung học rồi, học tập phải để lên hàng đầu đó.”

Nguyễn Chanh dạ một tiếng.

Trường trung học trực thuộc đại học D đã khai trường một tuần, Nguyễn Chanh ngay cả một điểm giống học trò cấp ba cũng không có.

“Hay hỗ tương với anh em là rất tốt. Lần sau, lớp các con có hoạt động ngoại khoá gì, con có thể mời người chơi đến nhà chúng ta.”

Nhà họ Nguyễn làm trong ngành thực phẩm, bánh mì “Chanh Tâm” đều có các đại lí trên cả nước. Trong thức giấc C, có một hai cửa hàng, còn ở thị trấn D có mười sáu chi nhánh.

Nguyễn Chanh rửa tay: “Lớp chúng con người chơi học đều rất tốt.”

Mẹ Nguyễn ràng ràng mái tóc cô: ” Con đã quen hết với game thủ cùng lớp chưa?”

Nguyễn Chanh chớp mắt mấy cái: “… Rồi ạ.”

Mẹ Nguyễn hơi thấp thỏmngười chơi cùng lớp của con gái hồi sơ trung không có ai đậu vào cao trung cùng với cô. tình cảnh thế hệ, gánh nặng học tập lại nặng, không biết Nguyễn Chanh có thể thích nghi được hay không.

Kỳ thi Đại học cạnh tranh quá phệ, vốn nhà họ Nguyễn định cho cô học ở trường ngoại ngữ, kết quả là thành quả thi cao trung của Nguyễn Chanh lại đủ điểm đậu vào trường cao trung tốt nhất khu, mặc dầu chỉ là điểm gần với điểm sàn lọc.

Nếu không phải là vào ngày diễn ra cuộc thi, Nguyễn Chanh đã ăn hết món bánh ngọt nhân kem của ba Nguyễn, thì có khi điểm thi sẽ rất cao. Cô có thể phụ thuộc thực lực của mình để thi đậu vào trường trung học thuộc đại học D, trong lòng ba Nguyễn cảm thấy vô cùng tự kiêu.

Ngày hôm sau, khi điểm thi cao trung được báo cáo, tiệm bánh Chanh Tâm giảm giá 15% toàn cục số bánh ngày hôm đó. Chưa kể ba Nguyễn còn muốn dán băng rôn cực lớn để nhiệt thành chúc mừng Nguyễn Chanh trúng tuyển trường cao trung trực thuộc đại học D.

Nguyễn Chanh thay kết thúc đồng phục, nói: “Mẹ, con đi nha.”

Mẹ Nguyễn: “Để mẹ lái xe đưa con đi.”

“Đừng , con đã mập ngần này rồi nhưng mẹ.”


Danh sách chương

Bình luận