Thông tin truyện

Nhược Xuân Và Cảnh Minh

Nhược Xuân Và Cảnh Minh

 Tác giả:

 Thể loại:

Tiên Hiệp, Ngôn Tình

 Tình trạng:

Hoàn thành 98 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Nhược Xuân Và Cảnh Minh

hoàn thành buổi học quân sự hôm đó, tất cả giải thể tại chỗ. Mẫn Ân Trúc chạy thoăn thoắt xuống sân như chú chim chuyền cành, khoác tay Cảnh Minh rời đi.

Hà Hoan Hoan tán thưởng: “Đúng là xinh thật, ngay cả bóng lưng cũng đẹp.”

Hạ Nam: “Nhảm nhí, nếu không sao gọi là hoa khôi trường?”

hôm nay Mẫn Ân Trúc mặc áo chiffon trắng và váy bút chì xanh đậm, đôi chân vốn thẳng nõn nà còn mang đôi giày như cà khêu, không hề thấp hơn Cảnh Minh là bao. Đỗ Nhược bỗng nhớ đến mình thấp hơn Cảnh Minh cả cái đầu. Lúc cậu nhìn cô bằng vẻ mặt kênh kiệu, quét mắt từ trên xuống với biểu cảm khinh khỉnh trời sinh, cảm giác như trúng phải đòn chí mạng.

“Cô ấy cao lắm đấy.” Khưu Vũ Thần bình phẩm, “Phải mét bảy mấy đúng không?”

“Ừ, còn cao hơn mình.” Hạ Nam cao mét bảy, Đỗ Nhược và Khưu Vũ Thần thua cô ấy nhị ba centimetnhưng mà chỉ chênh lệch nhị ba centimet thôi thì tư thế đã khác một trời một vực rồi.

“Ẳn cơm chưa?” Hà Hoan Hoan tham ăn ngay lập tức chuyển đề tài.

“Mình đi tắm trước đã, người bẩn chết được.”

“Mình cũng vậy. hai cậu không tới nhà tắm thì tắm ở đâu?”

“Bên cạnh nhà tắm có phòng tắm nhỏ.”

“Không phải chỗ đó không có nước nóng sao?”

“Đến nhà tắm số đông đi.”

“Khổ quá làm gì.” Khưu Vũ Thần nói.

“Bây giờ chưa ăn cơm… vậy đi mua trái cây đi.” Hà Hoan Hoan chỉ nghĩ đến ăn và ăn thôi.

tứ người vừa tán phễu vừa đi tới tiệm hoa quả. Hương trái cây trong tiệm thơm nức mũi, mời gọi không ít tân sinh viên vừa chấm dứt buổi học quân sự. Đỗ Nhược đi dạo một vòng, bị giá tiền dọa tới xuýt thoa. Kiwi mười tệ một quả, bằng giá tiền nhì phần cơm căn tin của cô. Anh đào thì nhì trăm tệ nửa ký, bằng tiền sinh hoạt tổn phí sáu ngày của cô. Còn sầu riêng, xoài, nho đỏ, nhãn thì giá phải chăng, nhưng vẫn khá xa xỉ với cô. Nghĩ ngợi cả buổi, cuối cùng cô chọn tứ quả chuối và nhị quả cam, mười tệ chẵn.

Khưu Vũ Thần mua nửa ký anh đào, buổi tối rửa sạch mời mọi người ăn. Đỗ Nhược chỉ ăn một quả rồi thôi, cô biết mấy quả chuối mình chia cho đồng đội không hề đáng giá.

“Lấy thêm ăn đi.”

“Đủ rồi, chỗ mình còn nhãn Hoan Hoan cho chưa ăn hết này.”

“Lấy thêm nhị quả đi.” Khưu Vũ Thần giục.

Đỗ Nhược không sao lay động được cô nàng, đành lấy thêm một quả. Trái anh đào tròn trịa dễ thương, hương vị ngọt lành, hèn nào đắt tới thế.


Bình luận