Thông tin truyện

Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi

Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi

 Tác giả:

 Thể loại:

Tiên Hiệp, Ngôn Tình

 Tình trạng:

Đang tiến hành 198 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

nhà đá nóng bỏng: tổng giám đốc tha cho tôi đi kễ về một học sinh ưu tú, xuất dung nhan trời đất xui khiến tạo nên một cuộc gặp bất thầnthay đổi cả cuộc đời của cô. . .
Đễ kiếm tiền chữa bệnh cho bố mẹ, cô thể không ký một tờ hiệp ước, phục vụ làm người yêu của Phàm Ngự.và 1 bản hơp đồng tình nhân đầy khổ cực cũng từ đó.

Đoạn tình một —- Phàm Ngự: “Ký nó, ngay thức thì có thể lấy tiền đi.”

Đoạn tình nhị —-: “A, đừng. Đau quá, đi ra ngoài, mau đi ra.” Hắn đang tâm hung hăng tiến vào cơ thể cô, cả ngày lẫn đêm đều muốn.

Đoạn tình ba —- Khi người tình cũ của cô trở về, hắn lại trừng trị cô, nhục mạ cô. “Quả nhiên, trong lòng cô có quỷ. Ở trên giường của Phàm Ngự tôi còn nghĩ tới người đàn ông khác, tôi muốn cô biết hậu quả đáng sợ nhưng mà cô phải nhận. Đừng mong bội nghịch tôi dù là trong tứ tưởng.

Đoạn tình tứ —- thì ra cô chỉ là một thế thân, bởi vì cô có khuôn mặt gần giống như người con gái kia.

Đoạn tình năm —- “Phá cái thai đi, cô cảm thấy mình xứng đáng mang thai con của tôi sao?” Đêm mưa, hắn ủ ấp người con gái hắn yêu hung tàn nói. Sáng hôm sớm sau, An Tuyết Thần nhìn vết máu tươi ở giữa nhị chân mình, từ giây khắc ấy tim cô đã chết.

– phiên bản hợp đồng chẵng khác nào 1 nhà lao của Cô.

Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi

Hi vọng là sự kì vọng ngọt ngào. Nhung nhớ là sự ấm áp trong lòng. anh em là phúc phận tu luyện cả đời. tình ái là duyên phận cả đời dây dính. Chúc mọi người sống trên đời có nhiều vui vẻ! Thật nhiều hạnh phúc!

Trong cuộc đời ngắn ngủi này, mỗi người đều có tình cảm, có cách sống riêng của mình. Thượng Đế đều ỗi người một thân thể cùng một  tưởng: công bằng và không vô tưcông bình là bởi thượng đế đều ỗi người chúng ta được sống, bất luận sống như thế nào, thời kì dài hay ngắn; Không công bằng là do khi thượng đế phát triển loài người đều ỗi người chúng ta có một cuộc sống khác biệt, phân chia nghèo khổ sang giàu, phân chia người tốt kẻ xấu.

loài người có tin yêu Thượng Đế không? Có người tin, có người không,nhưng dù ngươi tin hay không tin, dù ngươi oán cừu Thượng Đế hay không oán hận. Thì theo ý kiến của cô, cô vẫn sẽ sống tốt hơn, sống có ý nghĩa hơn trong cuộc sống ngắn ngủi này, để cuối đời còn đánh dấu những kỷ niệm đẹp. Hãy tin cẩn rằng chính mình thế hệ là Thượng Đế của mình.

“Tuyết Thần, không hoàn thành rồi, cha mẹ con bị tai nạn xe trên đường về, con mau đi xem đi.” Dì Hách là hàng xóm của nhà cô, vội vã báo tin. Mấy ngày trước, bố mẹ của An Tuyết Thần đi công việc ở nơi khác, vốn hôm nay là ngày họ trở về nhà nhưng không ngờ. . . Khi nghe dì Hách báo tin, đầu óc cô đột nhiên trống rỗng.

Phanh—— Cái chén trong tay cô vỡ lẽ tan trên mặt đất. Cô định ở nhà sẵn sàng một bữa tối thịnh soạn đón bác mẹ trở về, nhưng khi nghe tin tức như tiếng sấm này, An Tuyết Thần luống cuống: “Dì Hách, dì nói cái gì, bố mẹ con chạm chán tai nạn sao?” An Tuyết khí sắc mặt trắng bệch kích động hỏi. Nhìn bộ dạng không tin của An Tuyết Thần, dì Hách miễn cưỡng lặp lại: “Đúng vậy, hiện thời họ đang ở bệnh viện.” “Dì mau dẫn con đi gặp họ, con van dì, nhanh dẫn con đến bệnh viện.” Nhìn An Tuyết Thần quỳ gối mếu máo trên sàn nhà, dì Hách vội vã đỡ cô đứng dậy: “Được, mau, chúng ta đi bệnh viện.” An Tuyết Thần được dì Hách dìu ra khỏi nhà.

Trên xe taxi, một cô gái dễ thương như thiên sứ nằm khóc nức nở trong lòng một người phụ nữ luống tuổi. “Tại sao lại như vậy? Rõ ràng buổi sáng mẹ còn gọi laptop cho con, nói buổi trưa sẽ về đến nhà, tại sao chỉ thế hệ có vài giờ nhưng mà biến thành như vậy chứ?”

Nhìn An Tuyết Thần, dì Hách chỉ có thể an ủi: “Không phải lo sợbố mẹ con là người tốt, một mực sẽ không có việc gì, ngoan, đừng khóc nữa, chúng ta có thể nhìn thấy họ ngay thôi.” “Dạ, con muốn chạm chán bố mẹ.”

Trong bệnh viện ——

Chờ bên ngoài cửa phòng giải phẫu, An Tuyết Thần cực kỳ tĩnh mịchnhưng ánh mắt thì chỉ nhìn chằm chằm vào đèn cấp cứu trên cửa. Chỉ cách một cánh cửa nhưng mà lần đầu tiên trong đời, An Tuyết Thần cảm thấy bố mẹ sẽ rời khỏi mình, cảm thấy sợ một cuôc sống không có ba má làm game thủ. Cô không muốn, cha mẹ cô nhất định sẽ không bỏ rơi cô, bầy họ yêu cô như vậy, nhất quyết sẽ không làm thế, cho dù họ muốn rời xa cô thì cô cũng sẽ giành lại họ từ tay Tử Thần. Vẻ hiệ tượng nhu nhược nhưng lòng cô đã quyết.


Danh sách chương

Bình luận