Người Vợ Bí Mật

Chương 69



Nghiêm Hạo nhẹ nhàng đặt Vu Phân Phương lên giường, Mễ Giai bảo dì quản gia đi lấy thuốc khử trùng, cẩn thận lau rửa vết thương do mảnh thủy tinh cứa vào trên chân bà. Trong toàn bộ quá trình Vu Phân Phương vẫn thờ ơ không biểu cảm, lẳng lặng ngồi dựa trên giường, hai mắt thất thần nhìn phía trước, khiến người ta đoán không ra là đang suy nghĩ điều gì.

Mễ Giai lo lắng nhìn bà, thử khẽ gọi, “Mẹ?”.

Vu Phân Phương không có phản ứng, cứ sững người nhìn phía trước như cũ, tròng mắt mở lớn, ngay cả chớp mắt cũng không, nếu không phải vẫn còn hít thở thì thật sự không thể nhìn ra là bà có dấu hiệu của người sống.

Mễ Giai có phần luống cuống quay đầu nhìn Nghiêm Hạo, Nghiêm Hạo cũng nhíu chặt mày không biết nên làm thế nào.

“Mẹ, mẹ có đói không, dì có nấu ít cháo trắng, từ chiều đến giờ mẹ chưa ăn tí gì, con bảo dì múc một bát mang lên nhé, được không ạ?”. Mễ Giai cố gắng nói nhỏ nhẹ, nói với bà giống như đang dỗ trẻ con.

Vu Phân Phương vẫn không có phản ứng, Mễ Giai lắc đầu trực tiếp ra hiệu bảo dì quản gia bưng cháo lên. Dì quản gia bưng tới một bát cháo trắng và mấy món điểm tâm, Mễ Giai bê bát cháo, dùng thìa hơi quấy quấy, đặt bên miệng nhẹ nhàng thổi, đưa lên, thấy bà không há mồm liền nói, “Mẹ, mẹ ăn chút đi”.

Vu Phân Phương chậm rãi chuyển ánh mắt qua, bình tĩnh nhìn Mễ Giai, hồi lâu mới đau đớn nhắm chặt mắt, đẩy cô ra, vô lực nói, “Các người đi ra ngoài hết đi, để tôi một mình yên tĩnh một lát”. Dứt lời trượt người nằm xuống, sầu muộn vùi đầu vào trong chăn.

Mễ Giai nhìn Vu Phân Phương chôn mặt trong chăn, lại bất đắc dĩ nhìn Nghiêm Hạo ở đằng sau.

“Chúng ta đi ra ngoài trước đã”. Nghiêm Hạo nhíu mày nói.

Trước mắt cũng chỉ có thể như vậy, Mễ Giai bất đắc dĩ gật gật đầu, lúc đứng dậy còn không quên nói, “Mẹ cứ nghỉ ngơi trước, có việc gì thì trực tiếp gọi chúng con”.

Trên giường, Vu Phân Phương nhắm chặt mắt, tay gắt gao bụm miệng, lệ theo khóe mắt chảy xuống.

Mễ Giai tựa vào trong lòng Nghiêm Hạo, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, rầu rĩ nói, “Haizz. . . Lần này mẹ đã chịu đả kích không nhỏ, anh thật sự không nên nói ra”. Cô chưa từng thấy Vu Phân Phương giống như hôm nay, dường như phát điên đập phá hết đồ đạc trong phòng, ban nãy trong nháy mắt chính mình cũng bị dọa sợ.

Nghiêm Hạo ôm chặt Mễ Giai hơn, kỳ thực anh đã sớm hối hận, biết rõ nói ra sẽ khiến mẹ chịu bao đau đớn, lẽ ra anh nên để chuyện này thối rữa trong lòng.

Hai người cùng trầm mặc, Nghiêm Hạo tựa đầu lên tóc cô, hít vào mùi hương trên người cô để giúp mình tĩnh tâm. Mễ Giai có thể cảm nhận được giờ phút này trong lòng Nghiêm Hạo cũng vô cùng tự trách, đưa tay vỗ nhẹ lưng anh như an ủi.

Hai người ôm nhau hồi lâu, Nghiêm Hạo mới buông Mễ Giai ra, hôn lên trán cô nụ hôn chúc ngủ ngon, điều chỉnh cho cô một vị trí thoải mái trong lòng mình, nói, “Ngủ đi”.

Mễ Giai gối lên cánh tay anh, hai mắt nhìn chằm chằm trần nhà tối đen, không hề buồn ngủ, trong đầu đều là hình ảnh của Nghiêm Nhiên. Tuy rằng thân phận xấu hổ của Nghiêm Nhiên làm người ta khó có thể chấp nhận, nhưng dù sao nó cũng chỉ là một đứa trẻ, hơn nữa con người ai cũng không thể lựa chọn xuất thân của mình. Vả lại hôm nay thằng bé đột nhiên vô cớ mất tích, nó còn nhỏ như vậy thì có thể đi đâu? Chuyện này không khỏi khiến người ta có chút lo lắng.

“Hạo. . . .”. Không biết Nghiêm Hạo đã ngủ chưa, Mễ Giai nhỏ giọng gọi.

Bên tai rất nhanh truyền đến tiếng nói của Nghiêm Hạo, “Ừ?”. Trong giọng nói không có lấy một chút buồn ngủ, hôm nay xảy ra nhiều chuyện như vậy, nghĩ đến anh cũng không ngủ được.

“Anh nghĩ Nghiêm Nhiên sẽ đi đâu?”. Thấy Nghiêm Hạo chưa ngủ, Mễ Giai bèn hỏi.

Nghiêm Hạo lắc đầu, “Anh không biết”. Chuyện này có hơi kỳ quái, một đứa trẻ mới tám tuổi đột nhiên nói không thấy liền không thấy, hơn nữa lúc ấy đang ở nhà, theo đó thì Nghiêm Nhiên hẳn là tự mở cửa đi ra ngoài, không phải do người ngoài bắt cóc.

“Hạo, ngày mai chúng mình đi tìm thằng bé đi, mặc kệ việc chúng mình khó chấp nhận thân phận của nó cỡ nào, cứ coi nó như một đứa trẻ con bình thường là được, lạc đường thì cũng phải tìm xem thế nào”. Nói cho cùng, Mễ Giai vẫn không yên lòng, vẫn lo lắng về sự an toàn của Nghiêm Nhiên.

Nghiêm Hạo không nói gì, im lặng nhìn lên trần nhà, không biết trong lòng suy nghĩ gì.

Hồi lâu không nghe thấy Nghiêm Hạo đáp lời, Mễ Giai đẩy đẩy anh, hỏi, “Hạo, anh có nghe không?”.

“Ừ”. Nghiêm Hạo thuận miệng đáp, xoay người ôm chặt Mễ Giai vào lòng, tì cằm lên đầu cô, nói, “Ngủ đi”.

“Nhưng. . .”. Mễ Giai còn muốn nói tiếp lại bị Nghiêm Hạo ngắt lời.

“Ngủ đi, hôm nay anh thật sự rất mệt mỏi”. Ngữ khí trầm thấp uể oải, lộ vẻ mỏi mệt, mơ hồ có chút lười nhác vô lực từ đỉnh đầu truyền đến.

Anh mệt mỏi như vậy khiến Mễ Giai đau lòng, gật gật đầu thuận theo để anh ôm. Hôm nay xảy ra nhiều chuyện, ầm ĩ cả ngày, mọi người đều mệt mỏi, những chuyện khác ngày mai nói sau. Nhắm mắt lại, an tâm ngủ trong lòng anh.

Nghe bên tai truyền đến tiếng hít thở ổn định của cô, Nghiêm Hạo lặng lẽ rút cánh tay cô đang gối ra, nhẹ nhàng rời giường đi đến thư phòng. Mở ngăn kéo bên cạnh bàn làm việc, cầm lấy bao thuốc để trong đó, rút một điếu, châm lửa, rít mạnh từng hơi từng hơi, dựa vào cửa sổ thư phòng, bên ngoài cửa sổ là một mảng tối đen mờ mịt, thỉnh thoảng lại có ánh đèn lập lòe phát ra từ mấy tòa cao ốc, đêm yên tĩnh không nghe thấy bất cứ một âm thanh nào.

Nhìn bên ngoài, miệng Nghiêm Hạo nhả ra từng ngụm từng ngụm khói trắng.

Dì quản gia bưng cháo loãng và điểm tâm từ phòng Vu Phân Phương đi ra, nhìn Mễ Giai bất đắc dĩ lắc đầu. Đồ ăn buổi sáng mang vào đến lúc mang ra vẫn còn nguyên, từ sau khi Nghiêm Nhiên mất tích, Vu Phân Phương không ăn tí nào, tối qua lại ầm ĩ một trận như vậy, Mễ Giai lo lắng thân thể của bà sẽ sớm không chống đỡ được.

Mễ Giai nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào, hai mắt Vu Phân Phương thất thần nhìn góc tường, cả người mới thức dậy không có lấy một chút sinh khí.

“Mẹ, mẹ không ăn cơm thì người làm sao mà chịu được, mẹ ăn một ít đi, được không?”. Mễ Giai ngồi xuống bên giường, kéo kéo bà, khuyên nhủ.

“Đưa kết quả xét nghiệm ADN cho mẹ”. Ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm góc tường như trước, Vu Phân Phương bình tĩnh mở miệng, giọng nói có hơi yếu ớt, đương nhiên là vì bà không chịu ăn cơm, sức khỏe của Vu Phân Phương đã sắp chống đỡ hết nổi.

“A. . .”. Mễ Giai sửng sốt, lập tức lắc lắc đầu, “Mẹ, chuyện đã qua rồi, chúng ta đừng làm cho nó rối rắm thêm được không?”.

Vu Phân Phương quay đầu, nhìn Mễ Giai, bình tĩnh nói, “Mẹ muốn xem một chút, mang đến đây cho mẹ”. Giọng điệu bình thản khiến người ta không nghe ra tí cảm xúc nào.

“Mẹ. . .”. Mễ Giai khó xử nhìn Vu Phân Phương, cô làm sao dám đưa cho bà xem, từng cảnh tượng của ngày hôm qua còn hiện ra trước mắt, cô không thể mạo hiểm như vậy.

“Lấy lại đây, mẹ không sao hết, mẹ muốn nhìn tận mắt”. Vu Phân Phương nhìn chằm chằm Mễ Giai, nói nghiêm túc, giọng điệu hoàn toàn bình tĩnh làm người ta cảm thấy giống như chưa có chuyện gì xảy ra.

“Con. . .”. Mễ Giai khó xử nói.

“Chẳng lẽ mẹ không nhờ được con sao? Chỉ lấy có tờ giấy mà cũng một mực không làm”. Thấy Mễ Giai chậm chạp không có ý định đứng dậy đi lấy, mặt Vu Phân Phương sa sầm lại, giọng điệu nghiêm khắc nói, chỉ là lần này không còn khí thế sắc bén khiếp người như lúc trước.

Sau cùng không thể chống lại sự cố chấp của bà, Mễ Giai đành về phòng mang báo cáo giám định ADN ở dưới đáy ngăn kéo đến cho Vu Phân Phương.

Vu Phân Phương tay run run đọc kết quả, tiếng cười tự giễu tràn ra từ khóe miệng, hai tay gắt gao nắm chặt tài liệu trong tay, gần như muốn vo thành một cục, đau khổ nghiến răng nghiến lợi nói, “Nghiêm Vũ Dương, ông làm sao xứng đáng với tôi”. Ném mạnh tờ báo cáo giám định ADN trong tay, cả người bỗng chốc nhũn ra dựa vào giường, từ từ nhắm hai mắt lại, thở dài thật dài.

“Mẹ?”. Mễ Giai lo lắng khẽ gọi.

“Mẹ không sao, con ra ngoài đi”. Qua hồi lâu Vu Phân Phương mới nhẹ nhàng nói, dù sao thời điểm đau khổ nhất đã qua đi, sự thật đã là như thế, bà cũng chỉ có thể biết chấp nhận.

“Vậy. . . Có chuyện gì thì mẹ gọi con nhé”. Phản ứng của bà so với ngày hôm qua đã có phần tốt hơn, điều này khiến Mễ Giai cũng thoáng yên lòng.

Mễ Giai ra khỏi phòng Vu Phân Phương, dì quản gia đứng chờ ngoài cửa vội vàng hỏi, “Sao rồi?”.

Mễ Giai thở dài, “So với hôm qua thì đã đỡ hơn, chỉ là bà không chịu ăn gì, cháu sợ thân thể của bà khó có thể chịu đựng được”. Nhìn đồ ăn trong tay, Mễ Giai nhíu chặt mày.

Dì quản gia nhìn cửa phòng đóng kín, lắc đầu, an ủi Mễ Giai, “Chuyện này đối với bà ấy mà nói là đả kích rất mạnh, trong chốc lát làm sao tiếp nhận được. Hãy cho bà ấy chút thời gian, rồi sẽ bình thường lại thôi”.

“Dạ”. Mễ Giai gật gật đầu, hiện thời cũng chỉ có thể như vậy, hỏi tiếp, “Nghiêm Hạo vẫn chưa về ạ?”. Sáng nay Nghiêm Hạo bỗng nhiên nói sẽ xuống phòng an ninh hỏi một chút, có thể có camera ghi lại, xem Nghiêm Nhiên có đi theo ai hay không, hay là tự đi ra ngoài.

“Cậu ấy vẫn chưa về”. Dì quản gia lắc đầu, nhận lấy khay đồ ăn trong tay Mễ Giai rồi đi vào phòng bếp.

Trong phòng hệ thống theo dõi an ninh của tiểu khu, Nghiêm Hạo và nhân viên quản lý tiểu khu đang kiểm tra camera ghi lại tất cả hình ảnh hôm qua để xem có phải Nghiêm Nhiên lạc đường hay không.

“Dừng một chút”. Nghiêm Hạo chau mày nói, trong hình ảnh bị dừng, Nghiêm Hạo thấy một người phụ nữ mặc bộ đồ màu trắng, đội mũ lưỡi trai dắt theo một đứa trẻ đi ra cổng tiểu khu, Nghiêm Hạo có thể nhận ra đứa trẻ kia chính là Nghiêm Nhiên, còn về người phụ nữ, anh thấy bóng lưng đó rất quen thuộc, như đã gặp qua ở đâu rồi.

“Cái này sao?”. Nhân viên quản lý ở bên cạnh hỏi.

Nghiêm Hạo gật đầu, nói, “Anh mở băng ghi hình hôm qua của camera gắn trong thang máy tòa nhà cho tôi xem một chút”.

Nhân viên quản lý gật đầu, tìm đoạn băng đó mở lên, Nghiêm Hạo nhíu chặt mày, nhìn những người qua lại, rất nhanh, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện, người phụ nữ trong đoạn băng ghi hình ban nãy lại xuất hiện, hai tay đút trong túi áo, quay lưng về phía camera nên không thấy rõ diện mạo của cô ta. Thang máy dừng lại ở tầng lầu nhà anh, không lâu sau người phụ nữ lại đi vào thang máy lần nữa, song lúc này bên cạnh đã có thêm một đứa trẻ con, đứa bé chính là Nghiêm Nhiên. Rõ ràng là hai người có quen biết, vừa vào thang máy, Nghiêm Nhiên lập tức nhào vào lòng người phụ nữ, dường như rất vui vẻ, nghịch ngợm không cẩn thận chạm vào chiếc mũ lưỡi trai của người phụ nữ, cô ta hôn một cái lên mặt Nghiêm Nhiên rồi mới cúi xuống nhặt chiếc mũ rơi trên đất.

Nghiêm Hạo nhìn hình ảnh trong đoạn băng, lắc lắc đầu không thể tin được, “Sao lại là cô ta?”.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.