Người Vợ Bí Mật

Chương 58



“Nghiêm tiên sinh, có một cậu bé nói là đến tìm ngài, tôi không dám để nó đi lên, ngài xem xem có quen nó không”. Đứng bên cạnh xe, nhân viên an ninh cung kính nói.

Trong xe, Nghiêm Hạo chau mày, anh không nhớ rõ từ trước tới giờ mình có quen biết đứa trẻ nào, người thân trong nhà cũng không có trẻ con. Mễ Giai cũng cảm thấy bất ngờ và khó hiểu.

“Tôi không quen, anh bảo nó đi đi”. Nghiêm Hạo không nhìn qua, lập tức cự tuyệt.

“Nhưng . . .”. Gương mặt bảo vệ lộ vẻ khó xử, ậm ừ nói, “Nhưng. . . Đứa bé này…”.

“Còn có vấn đề gì?”. Nghiêm Hạo bắt đầu mất kiên nhẫn.

Bảo vệ quay đầu nhìn đứa trẻ một cái, nghĩ nghĩ rồi nói, “Đứa bé này nói nó là con anh”.

Nghe vậy, Mễ Giai kinh ngạc nhìn Nghiêm Hạo, đây là tình huống gì vậy?

Nghiêm Hạo không vui trừng mắt, “Ăn nói bậy bạ, tôi và vợ tôi đều ở đây, con cái từ đâu ra”.

“Hả. . . Nhưng thằng bé và ngài đúng là có hơi giống nhau”. Tuy rằng lo lắng sẽ đắc tội với Nghiêm Hạo, nhưng bảo vệ vẫn nói ra suy nghĩ trong lòng.

Nghiêm Hạo nhìn về phía đứa trẻ đứng sau lưng bảo vệ, nó cũng đang nhìn anh.

Mễ Giai cũng nhìn, tim bỗng đập chậm mất một nhịp, đứa bé này giống như bảo vệ đã nói, có vài phần giống Nghiêm Hạo, trong lòng cô mơ hồ cảm thấy bất an.

“Tôi không quen nó”. Thu hồi ánh mắt, Nghiêm Hạo quyết đoán nói với bảo vệ.

“Nhưng. . . Nhưng mà. .”. Bảo vệ luống cuống, hết nhìn anh lại quay đầu nhìn đứa trẻ.

Nghiêm Hạo khởi động xe chuẩn bị rời đi, Mễ Giai ngồi bên cạnh đột nhiên mở miệng, “Nghiêm Hạo, cho thằng bé lên đi”.

Nghiêm Hạo sững sờ nhìn Mễ Giai, Mễ Giai cười trấn an anh, “Hình như nó không có ai đi cùng, một đứa trẻ đáng thương, cứ để nó đi lên rồi hỏi cho rõ ràng, xem có phải nó đã nhớ nhầm hay không”. Nhìn đứa bé một mình đứng đó, Mễ Giai có chút không đành lòng.

Nghe Mễ Giai nói vậy, bảo vệ vui mừng dẫn đứa bé lên xe. Nghiêm Hạo không nói gì xoay người nhìn nó, vừa vặn đối diện với đôi mắt đen láy.

“Đứa trẻ này từ đâu đến?”. Vu Phân Phương nhìn đứa bé đi theo Nghiêm Hạo và Mễ Giai về, kinh ngạc hỏi.

Mễ Giai xoay người nhìn Nghiêm Hạo, vấn đề này cô thật sự không biết nên trả lời thế nào, bộ dạng của đứa bé này khiến cô cảm thấy bất an và sợ hãi.

Không để ý tới câu hỏi của mẹ, Nghiêm Hạo nghiêm túc kéo đứa trẻ tới, hỏi, “Cháu tên gì, vì sao muốn tìm tôi?”.

Thằng bé nhìn anh, không trả lời.

Thấy nó không đáp, Nghiêm Hạo mất kiên nhẫn lớn tiếng hỏi lại, “Trả lời mau, tôi đang hỏi cháu”. Vô duyên vô cớ có một đứa bé đến nói là con mình đã đủ khiến anh buồn bực, bây giờ hỏi nó lại còn không trả lời.

“Nghiêm Hạo đừng như vậy, anh sẽ dọa nó sợ đấy”. Mễ Giai tiến lên kéo Nghiêm Hạo.

“Mễ Giai, đây là đứa trẻ nhà ai, sao mẹ cảm thấy nhìn rất quen mắt?”. Vu Phân Phương ở bên cạnh nghi hoặc, khuôn mặt nhỏ nhắn này bà nhất định đã gặp qua ở đâu đó, nhưng hiện tại không thể nhớ nổi.

Mễ Giai cười gượng, muốn cô trả lời thế nào đây, nói là con của Nghiêm Hạo ư? Sao cô có thể nói ra được chứ.

Mễ Giai tiến lên, kéo đứa bé qua, định nhẹ nhàng hỏi nó, lại không nghĩ rằng bị nó hất ra, nhìn Mễ Giai hét lên, “Tránh ra, cô là đồ xấu xa”.

“Hả. . . .”. Mễ Giai kinh ngạc thối lui, có thể thấy rõ đứa bé này mang địch ý với cô.

Đỡ Mễ Giai, Nghiêm Hạo bắt đầu tức giận, nghiêm khắc nói, “Thằng nhóc này, sao lại làm vậy”.

Thằng bé chăm chú nhìn Nghiêm Hạo, không chút sợ sệt cơn tức của anh, vẫn lạnh nhạt chỉ vào Nghiêm Hạo, “Cháu tới tìm cha, chú chính là cha cháu”.

Bốn phía đột nhiên yên tĩnh không có bất cứ âm thanh gì, Mễ Giai kinh ngạc nghi vấn nhìn Nghiêm Hạo, nắm chặt tay anh. Nghiêm Hạo hung hăng nhìn chằm chằm đứa trẻ trước mắt, trong ánh mắt anh dường như có thể thấy lửa nóng phẫn nộ.

Vu Phân Phương cảm thấy bất ngờ, dì quản gia cũng vậy, hai người trao đổi ánh mắt, sau đó quay đầu cẩn thận đánh giá đứa trẻ, lại nhìn Nghiêm Hạo. Giống, thật sự giống.

Vu Phân Phương tiến lên nhìn nó, dè dặt hỏi, “Anh bạn nhỏ, cháu tên gì, vì sao lại nói chú ấy là cha cháu?”. Nói xong chỉ chỉ Nghiêm Hạo đứng phía sau.

“Cháu tên Nghiêm Nhiên, mẹ nói chú ấy chính là cha cháu”. Cậu bé trả lời nghiêm túc.

“Nói bậy, tôi làm sao có thể có con lớn như cháu”. Nghiêm Hạo không thừa nhận, đúng là trò đùa vớ vẩn, bỗng nhiên rơi xuống đầu anh một đứa con bảy, tám tuổi là thế quái nào hả.

“Cháu không nói bậy, cháu có ảnh chú chụp chung với mẹ”. Tiểu tử kia sẵng giọng, một chút khí thế cũng không thua kém anh. Nói xong cởi cặp sách xuống, lấy ra một tấm ảnh đã hơi ố vàng từ bên trong, đưa lên nói, “Chú xem đi, đây là mẹ cháu”.

Trong ảnh là một đôi tình nhân đang ôm nhau, nam anh tuấn bất phàm, nữ thanh lệ thoát tục, hai người cười rất ngọt ngào, qua ảnh chụp, Mễ Giai có thể cảm nhận được bọn họ vô cùng hạnh phúc và vui vẻ. Người nam trong ảnh đúng là Nghiêm Hạo.

Nghiêm Hạo mông muội nhìn bức ảnh, không ngừng lắc lắc đầu, không thể tin được, cô gái trong ảnh vẫn rõ ràng như cũ, bỗng tiến lên bắt lấy tay Nghiêm Nhiên, biểu cảm trên gương mặt cũng bắt đầu vặn vẹo vì đau khổ, hỏi, “Cô ấy thật sự là mẹ cháu?”.

Trẻ con vẫn là trẻ con, bị Nghiêm Hạo dọa sợ, sững sờ gật gật đầu, nói không nên lời.

“Nghiêm Hạo. . . .”. Mễ Giai ở phía sau có chút lo lắng gọi.

Nghiêm Hạo như không nghe thấy, cầm lấy tay Nghiêm Nhiên, có hơi kích động hỏi, “Cô ấy. . . Bây giờ cô ấy ở đâu?”.

“Nghiêm Hạo. . .”. Vu Phân Phương cũng lo lắng kêu lên.

Bởi vì sợ hãi, hai mắt Nghiêm Nhiên đã bắt đầu rưng rưng muốn khóc.

“Nói mau”. Đợi lâu không nghe được đáp án như mong muốn, Nghiêm Hạo quát ầm lên.

“Nghiêm Hạo, anh làm nó sợ”. Nghiêm Hạo như vậy làm cho người ta có phần sợ hãi, nhìn trong mắt đứa bé có nước mắt, Mễ Giai thấy không đành lòng.

“Mẹ. . . Một tháng trước. . . Mẹ qua đời rồi”. Bởi vì sợ hãi, Nghiêm Nhiên run rẩy, lắp bắp trả lời.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.