Người Vợ Bí Mật

Chương 44



Mễ Giai bước đi vô định, kỳ thực cô không biết mình nên đi đâu, cô không có bạn bè, người thân lại càng không, một vài người thân còn lại cũng đã ngừng liên lạc từ sau khi cha qua đời ba năm trước.

Đi không biết bao lâu, Mễ Giai cảm thấy mệt mỏi, chân đau, liền vẫy một chiếc xe, mở cửa vào trong, lái xe quay đầu hỏi cô đi đâu, Mễ Giai mờ mịt nhìn về phía trước, muốn đi đâu cô cũng không biết.

Thấy cô không phản ứng, lái xe quay đầu, hồ nghi nhìn cô, hỏi lại, “Cô à, cô muốn đi đâu?”.

Mễ Giai nhìn anh ta, lắc đầu thất thố, ngoại trừ về nhà cô thật sự không biết mình có thể đến nơi nào, nhưng hiện tại cô không muốn về đó.

Lái xe nóng người, hành khách lên xe lại không biết muốn đi đâu, vậy gọi anh làm gì chứ? Vội nói, “Cô không biết đi đâu thì vẫy xe làm gì?”.

Suy nghĩ một lát, Mễ Giai mới hờ hững nói ra bốn chữ, “Nghĩa trang Tùng Hạc”. Đó là nơi cha cô yên nghỉ.

Có địa chỉ, lái xe cũng không nói thêm gì, quay đầu khởi động xe.

Mễ Giai đứng trước bia mộ, gió thổi mạnh khiến làn váy cô bay phấp phới, một vài sợi tóc không an phận cũng vụng trộm theo gió bay lên, có sợi vướng vào miệng cô, có sợi che tầm mắt cô, Mễ Giai vẫn hoàn toàn thờ ơ.

Trên bia mộ là bức ảnh cha mỉm cười hiền lành, nhìn Mễ Giai như đang hỏi ‘Đứa trẻ này, con làm sao vậy?’.

Giờ khắc này mọi oan ức tủi hổ đều bộc phát, Mễ Giai nức nở nửa ngồi trên đất, cô cho rằng mình không quá yêu Nghiêm Hạo, chỉ là vừa mới chớm yêu, cho dù dứt ra rời đi cũng sẽ không tổn thương nặng nề, nhưng sự thật lại không giống như cô nghĩ, lúc trông thấy Nghiêm Hạo và Mạc Liên Huyên hôn nhau, cô có thể cảm giác được trong lồng ngực đột nhiên có một loại đau đớn đến tê tâm liệt phế. Cũng vừa rồi mới biết được, thì ra cô không phải chỉ mới yêu anh, không phải chỉ thương anh một chút, mà là thương rất nhiều, yêu sâu đậm, cô không biết đã yêu anh từ khi nào, có lẽ là rất sớm từ trước, có lẽ… Cô không biết.

Thời gian Mễ Giai ngồi đó từ từ trôi qua, màn đêm đúng hẹn chậm rãi buông xuống, trời tối dần, từng chút từng chút thay thế ánh nắng ban chiều, Mễ Giai thôi nức nở, gió từ lâu đã làm khô nước mắt trên mặt cô, cô ngồi bó gối trước bia mộ, hai mắt thất thần nhìn xuống đất, dường như không cảm giác được thời gian đã trôi qua, màn đêm đã chậm rãi buông xuống.

Nghiêm Hạo nhìn Mễ Giai ngồi trước bia mộ từ đằng xa, sau đó bước tới. Bởi vì lo lắng, anh luôn đi theo cô, anh biết hiện tại chuyện gì cô cũng nghe không vào, anh tình nguyện chờ cô tỉnh táo lại lại để giải thích với cô, nhưng đứng ở nơi này nhìn cô thương tâm rơi lệ, anh đau lòng, phải kiềm chế lắm mới không bước tới ôm cô vào lòng. Anh cho rằng mình chỉ thích cô, lại không nghĩ tới bản thân vì cô mà thấy đau lòng, rất đau, anh cho rằng sau sự việc đó mình đã không còn dũng khí để yêu, lại không biết từ khi nào hình ảnh cô đã khắc sâu tận đáy lòng.

Ngồi xổm xuống trước mặt cô, nhìn hai mắt cô sưng đỏ, đáy lòng Nghiêm Hạo lại bắt đầu đau đớn, khẽ vuốt lên đôi mắt cô, thương tiếc nhìn cô. Mễ Giai ngẩng đầu thẫn thờ đón lấy ánh mắt yêu thương của anh, cứ nhìn anh, không nói gì.

Nghiêm Hạo thống khổ nhắm chặt mắt, đưa tay ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vuốt tóc rồi vỗ vỗ lưng cô, thấp giọng nói không ngừng bên tai cô, “Xin lỗi, anh xin lỗi..”.

Mễ Giai không phản ứng, bị động tựa vào người anh, lệ từ khóe mắt không tiếng động rơi xuống.

Nghiêm Hạo nắm tay Mễ Giai đi vào nhà, Mễ Giai mặt đờ đẫn, còn mặt Nghiêm Hạo hơi sưng đỏ, dấu ấn của cái tát in rõ trên mặt, ánh mắt dịu dàng nhìn Mễ Giai.

Thấy con trai và con dâu về, Vu Phân Phương vội ra đón, “Hai đứa về cùng nhau à, Mễ Giai đã trễ thế này còn chưa về làm mẹ lo lắng không biết có xảy ra chuyện gì không”.

Mễ Giai vẫn cứ đờ đẫn như không nghe thấy bà nói, ánh mắt thất thần nhìn phía trước, không có mục tiêu.

“Mẹ, Mễ Giai hơi mệt, chúng con về phòng trước”. Nhìn Mễ Giai, Nghiêm Hạo quay đầu nói với mẹ, giọng điệu có vẻ mỏi mệt.

Lúc này, Vu Phân Phương mới nhìn thấy dấu ấn trên gương mặt sưng đỏ của con trai, giữ chặt anh, hỏi, “Sao mặt con lại thành thế này?”.

Nghiêm Hạo nói nhỏ, “Không có gì đâu mẹ”. Nói xong định kéo Mễ Giai vào phòng, Mễ Giai vẫn đứng yên, không nhúc nhích. Nghiêm Hạo cau mày, quay đầu nhìn cô.

Mễ Giai đột nhiên ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn anh, hồi lâu mới nói, “Chúng ta ly hôn đi”. Giọng điệu lạnh nhạt nghe không ra chút cảm xúc nào.

Giọng nói của Mễ Giai không lớn, nhưng những người ở đây đều nghe rõ, Nghiêm Hạo và Vu Phân Phương đứng gần cô khỏi phải nói là nghe rất rõ, ngay cả dì quản gia vừa bưng đồ ăn từ phòng bếp đi ra cũng nghe một hai rõ ràng.

Nghiêm Hạo nhìn cô, trong mắt đầy lửa giận, hai tay nắm chặt, các đốt ngón tay đều trắng bệch, dường như đang cật lực áp chế điều gì.

Vu Phân Phương kinh ngạc nhìn Mễ Giai, hồi lâu mới phản ứng lại, “Mễ Giai, con nói gì vậy?”.

Mễ Giai bình tĩnh nhìn Nghiêm Hạo, coi như không nghe thấy lời của Vu Phân Phương, tiếp tục nói, “Em không cần gì hết, bốn mươi tám phần trăm cổ phần công ty cha để lại cho em em sẽ nhờ luật sư chuyển nhượng sang tên anh”. Ngữ khí nhẹ nhàng, ánh mắt luôn bình tĩnh, không một chút gợn sóng.

Nghiêm Hạo vẫn nhìn cô, nhìn chằm chằm.

Vu Phân Phương không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, sốt ruột kéo Mễ Giai, “Mễ Giai, con nói linh tinh gì đó hả, con đang mang thai đứa bé của Nghiêm gia chúng ta đấy”. Nói thế nào thì Vu Phân Phương để ý nhất vẫn là đứa bé trong bụng Mễ Giai, nếu lúc trước cô nói ly hôn, bà nghìn lần đồng ý, nhưng lúc đó không giống hiện tại.

Mễ Giai quay đầu nhìn Vu Phân Phương, “Mẹ, con xin lỗi, con không mang thai, lần trước là con nói dối mẹ”.

“Cô. . Cô. . .”. Vu Phân Phương chỉ vào cô, không thể tin được, tức giận đến mức nói không nên lời.

“Em đi thu dọn đồ đạc, tối nay em sẽ chuyển ra ngoài”. Nói xong lập tức quay người đi về phòng.

Mới đi chưa được nửa bước, tay đã bị Nghiêm Hạo bắt lấy. Nghiêm Hạo nắm chặt cổ tay cô, nhìn ánh mắt cô anh gần như muốn ăn thịt cô, nghiến răng nghiến lợi nói, “Em nhất định phải làm như vậy? Không cho anh lấy một cơ hội để giải thích, cứ thế vội vã phán anh án tử hình, như vậy có phải rất không công bằng với anh hay không?”. Nghiêm Hạo cực kì tức giận, người phụ nữ đáng chết này muốn ly hôn với anh, cô dựa vào đâu mà làm vậy, kể cả có thật sự phạm tội thì cũng nên cho người ta một cơ hội để trình bày mọi việc chứ.

“Còn giải thích gì nữa? Để anh lại tìm cớ lừa dối em ư?”. Mễ Giai hỏi ngược lại, cổ tay truyền đến đau đớn nóng bừng.

“Anh chưa từng lừa dối em”. Nghiêm Hạo lớn tiếng, dọa Vu Phân Phương và dì quản gia đứng gần đó nhảy dựng lên, bọn họ chưa bao giờ thấy Nghiêm Hạo như vậy, từ trước đến giờ anh luôn là một người biết kiềm chế, không dễ dàng tức giận với bất cứ ai.

Mễ Giai cũng bị dọa, nhìn anh hồi lâu không nói gì.

Nghiêm Hạo hít vào một hơi thật dài, sau đó nhấn mạnh, “Anh, và Mạc Liên Huyên, thật sự không có gì”.

Mễ Giai nghe xong, cười lạnh, “Nghiêm Hạo, anh coi em là một con ngốc? Ôm hôn như vậy mà còn bảo không có gì, thế thì rốt cuộc là sao?”.

Nghe vậy, Nghiêm Hạo nghẹn lời, anh vô cùng hối hận vì sao lúc đó lại không đẩy Mạc Liên Huyên ra.

Nghe vậy, Vu Phân Phương và dì quản gia cuối cùng cũng có thể hiểu được một chút.

Nghiêm Hạo thở dài một tiếng, ảo não vò đầu, lại thở dài nói, “Anh không biết phải giải thích với em thế nào cho rõ, ngày mai anh sẽ gọi Mạc Liên Huyên đến, chúng ta nói chuyện ba mặt một lời”.

Mễ Giai hất tay anh ra, đau khổ nhắm chặt mắt, hồi lâu mới mở miệng, “Cô ấy đã đến tìm em, cô ấy muốn em rời xa anh”.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.