Thông tin truyện

Người Trong Lòng

Người Trong Lòng

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 73 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Tên Hán Việt: Tha Đích Tâm Thượng Nhân
Tên gốc: Người Trong Lòng Của Anh
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, HE, Showbiz, Ngọt sủng, Tình Cảm, ấm ápnhẹ nhõm
Số chương: 73 chương chính văn.
Edit: Team Cookie Choux

Năm nay Chu Duyên Xuyên ba mươi tuổi. Từ khi xuất nghệ tới giờ, anh từng truyền ra điều tiếng gì quá khích, có mang tiếng người khiêm tốn, nhã nhặn trong giới tiêu khiểndo kĩ năng và sự nỗ lựccố gắng của phiên bản thân, anh biến thành ảnh đế, người theo dõi ái mộ hàng vạn…

Công nên danh toại, phẩm giá chẳng thể chê, loài người thành thạo, mị lực toả ra khắp nơi. Biết bao cô gái xem anh như ông xã trong mơ.  không ai biết trong lòng anh đã có một hình bóng.

Cả đời này của anh không cầu mong gì, chỉ mong cho cô gái trong lòng mình một đời bình an.

Chu Duyên Xuyên: Năm nay tôi ba mươi tuổi. Tôi yêu một người, cô ấy nhỏ dại hơn tôi bảy tuổi. Nói cách khác, khi tôi học đại học, cô ấy thế hệ chỉ là học trò sơ trung, tôi dùng mười tám năm để chờ cô ấy hình thànhdùng năm năm để cùng cô ấy trưởng thành, dùng bảy năm để chờ cô ấy quay lại. Sau đó dùng cả đời để đưa tay che chở cô ấy, nâng niu cô ấy.

Một thân hào quang đãng thì sao, hàng chục ngàn người chú ý thì sao, chỉ cần em không thích, anh có thể bởi vì em  từ bỏ.

______________

anh hùng chính: Chu Duyên Xuyên – Hà An Nhiên

hero phụ: quần chúng ăn cẩu lương

Người Trong Lòng

Edit: Nhược Vy

Beta: quanh co

Chỉ là lúc Hà An Nhiên rời đi chẳng thể mang theo nó. thành ra chú chó lông quà vốn do cô để mắt chỉ có thể giao cho anh.

Anh không biết nuôi chó, bởi để nuôi nó cho tốt nhưng anh còn cố tình học về chăm sóc cho chó, lúc đầu có hơi luýnh quýnh nhưng mà sau này cũng dần dần thuận buồm xuôi gió hơn. Tuy rằng không thể chăm bẵm tận tụy như An Nhiên nhưng dù sao thì vẫn nuôi sống được.

Yoyo ngoan ngoãn cọ ống quần Chu Duyên Xuyên làm nũng.

Chu Duyên Xuyên ngồi chồm hổm xuống, lấy bàn chải dành riêng cho chó trong ngăn tủ ở bên cạnh, mở đầu chải lông cho nó.

bắt đầu từ phần cổ, dựa theo chiều của lông nhưng mà chải, trước rồi sau, từ từ chải xuống, lông ở phía dưới của nó vừa mềm vừa dày, phải chải từng tầng từng tầng một do vậy việc chải lông rất tốn thời gian.

Thế nhưng, dù bận rộn như thế nào, Chu Duyên Xuyên vẫn bền chí mỗi ngày chải lông cho Yoyo một lần, bởi vì với anh, Yoyo không phải là của anh, nhưng là Hà An Nhiên để nhờ nó ở đây, trước sau gì cũng có một ngày cô về với nó.

“Yoyo, chủ nhân của mày đã về rồi.” Chu Duyên Xuyên ngồi dưới đất ấp ôm cổ Yoyo, lẩm nhẩm nói.

“Yoyo, mày cũng nhớ cô ấy lắm phải không?”

Yoyo mở phệ đôi mắt tròn xoe nhìn anh, nhẹ nhõm rầm rì vài tiếng, tuy nó không hiểu chủ nhân đang nói gì nhưng nó biết, cảm xúc hiện giờ của chủ nhân không được tốt lắm, Trong khi là có chuyện gì đó không vui. Nó sử dụng mũi ân cần cọ lòng bàn tay anh, nhẹ nhàng an ủi.

Chu Duyên Xuyên cong môi cười, nuông trâm đầu nó: “Yoyo, dù sao tao cũng đã thay cô ấy nuôi mày bảy năm, tao không muốn giao mày cho cô ấy. Không thì tao và cô ấy cùng nhau nuôi mày được không?”

Yoyo thấy khuôn mặt của chủ nhân lộ ra ý cười thì không khỏi rung đùi khoái chí, lắc lắc đuôi. Đây là động tác bộc lộ sự vui vẻ của Yoyo.

Từ nhỏ Chu Duyên Xuyên đã là người có chủ kiến, anh biết mình muốn gì, không muốn gì, chắc hẳn đây là trưởng thành sớm  người ta thường nói.

Lần trước tiên gặp gỡ cô, cô mới 12 tuổi, học năm nhất sơ trung (lớp 7). Nói thật, lần trước tiên gặp cô, anh không có cảm giác gì, cùng lắm cũng chỉ dừng lại ở mức con gái game thủ của mẹ, không hề ảnh hưởng đến anh.

Anh vốn không hay nói, cũng không thích giao dịch với người lạ bởi vậy Hà An Nhiên dọn tới gần nửa năm, số lần anh rỉ tai với cô, mười ngón tay cũng có thể đếm hết.

 lúc đó anh làm sao biết được, cô  nhưng mình vốn chỉ xem là con gái game thủ của mẹ sẽ chiếm giữ toàn vẹn trái tim mình đây?

Sau khi tách ra vào buổi tối hôm đó, Hà An Nhiên có hơi ngẩn ngơ, luôn nghĩ ngày gặp lại đó có phải chỉ là một giấc mộng của cô không, tất cả đều là hư ảo.

 nếu là hư ảo, tại sao lại sống động như vậy?

Tan tầm ngày bữa nay, Hà An Nhiên vừa xuống tầng đã đụng phải Tống Trân.

“Sao cậu lại tới đây, tới cũng không báo cho mình một tiếng.”

“Có kết quả rồi.” Tống Trân vọt đến trước mặt cô.

Có kết quả?


Danh sách chương

Bình luận