Thông tin truyện

Ngủ Cùng Sói

Ngủ Cùng Sói

 Tác giả:

 Thể loại:

Tiên Hiệp, Ngôn Tình

 Tình trạng:

Hoàn thành 43 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Truyện Ngủ Cùng Sói của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm đem lại cho ta nhiều cảm xúc khác biệtnhẹ nhàng  sâu lắng.

Để trả thù cho đại ca, Hàn Trạc Thần đã giết thịt Anh chị của tên tài xế, cũng chính là kẻ bội nghịchnhưng mà lại tha chết cho đứa con mới 7 tuổi của hắn.Hai năm sau, Hàn Trạc Thần tới viện phúc lợi và nhận nuôi hai đứa con, nhưng chỉ giữ lại đứa con gái và dặt tên là Hàn Thiên Vu.

Hàn Thiên Vu đã sưởi ấm trái tim băng giá ấy bằng tình cảm gia đình  trước kia, hắn chưa bao giờ cảm nhận được một cách đầy đủ. Một bên tình một bên thù liệu bên nào sẽ lấn áp hơn đây?

Ngủ Cùng Sói

Trước đây, cũng như bao đứa trẻ khác, tôi có một mái ấm hạnh phúc. Cho dù gia cảnh gian khổ, thường phải di chuyển chỗ ở, nhưng tôi có ba má yêu thương, anh trai bảo vệ.

Tất cả đổi mới vào cái ngày Hàn Trạc Thần xuất hiện.

“Con yêu, mau xuống đi, kẻo ngã đấy!” Bố luôn yêu tôi nhất. Ông thường đỡ tôi từ cửa sổ đặt xuống đất bằng cánh tay cứng nhắc, hôn lên má tôi, những sợi râu cứng của ông chạm vào mặt khiến tôi hơi đau.

“Chú đẹp trai kìa!” Tôi chỉ ra ngoài cửa sổ rồi nhìn xuống dưới. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy ai đẹp trai như thế. Người đó mặc chiếc áo choàng đen, không cài khuy, gió thổi cuốn vạt áo lên để lộ chiếc áo sơ mi màu đen, quần âu cũng màu đen. Màu đen đề lại hình bóng mờ ảo giữa nắng trưa.

Người đó nhìn theo ánh nắng, những sợi tóc đen mượt bay bay, đôi mắt sâu thẳm, sống mũi thẳng, khóe mồm như hé cười…

dung mạo hoàn hảo, không chút tì vết như trong truyện cổ tích hiện ngay trước mắt tôi. Tôi hiếu kỳ mở bự mắt, hình bóng mờ ảo bỗng nhiên tỏa sắc vàng!

Năm đó, mọi ký ức đều mơ biển, duy chỉ có gương mặt tuyệt đẹp khắc sâu trong tâm khảm tôi, khiến tôi phải trèo lên cửa sổ tầng nhị ngó nhìn gương mặt ấy.

“Á!” Bố tôi kêu thất thanh, rồi đưa tôi vào phòng mẹ đang dọn đồ. “Mau đem con đi ngay, chúng tìm tới rồi đấy!”

“Là Hàn Trạc Thần ư?!” Mặt mẹ tôi trắng bệch, bà đờ người ra một lúc rồi vội lao tới nắm lấy tay bố tôi: “Anh thì sao? Chúng ta cùng trốn.”

“Anh sẽ ngăn chúng lại.” Bố hoảng hốt đẩy mẹ và tôi ra ngoài ban công toàn những đồ lăng loàn, một chiếc va li phủ đầy bụi đập vào người tôi nhưng bố không hề hỏi tôi có đau không nhưng hét lên giục giã mẹ, rất đáng sợ: “Còn không đi đi kẻo không kịp đâu. Mau nhảy xuống đi!”

Bố vội vàng mở cửa sổ, nhìn thấy bên dưới có người, lần chần một tẹo, giọng lạc đi: “Đứng đây, đừng có ra ngoài.”

“Em không…”

Mẹ chưa nói hết câu thì bố đã đóng cửa ngoài ban công “rầm” một tiếng.

Tôi nhìn qua lớp kính mờ đục thấy bố vừa chạy đến cửa thì bị một người nam nhi vận bộ vest màu đen xô đẩy, đạp  xuống chiếc sofa, tiếp đó hơn mười người đàn ông cũng vận y phục màu đen đứng xếp nhị bên, không hề nhúc nhắc.


Bình luận