Thông tin truyện

[Ngôn Tình] Ngự Yêu (Ngự Giao Ký)

[Ngôn Tình] Ngự Yêu (Ngự Giao Ký)

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 150 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Chuyển ngữ: Roseny tầm thường
Bìa: Page Cửu Lộ Phi hương

Một câu chuyện tình ngược tâm, ngược tới đau lòng.

Khi ta yêu nàng bằng cả trái tim, thế mà nàng lại chọn cách phản nghịch lại ta.

Ta không bằng lòng để nàng rời xa ta để ta lại một mình.

“Nếu nàng có bản giết thịt ta lần nữa, ta sẽ để nàng đi.”

 

Vào mùa đ[Ngôn Tình] Ngự Yêu (Ngự Giao Ký)

ông, trời thường tối nhanh hơn, ánh hoàng hôn bên ngoài cửa sổ lặng lẽ buông xuống, ánh sáng màu cam lưu trên khuông giấy đặc chế giống như phát ra kim quang quẻnhưng mà trong phòng cơ hồ không có chút ánh sáng, nếu như không phải nhờ ngọn nến leo teo nhỏ tuổi tựa hạt đậu kia.

Người bên trong tấm chăn mỏng tanh khẽ động, “hừ hừ” một tiếng rồi thức giấc.

Nàng nheo mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ: “A, trời tối rồi, nên dậy thôi.” Nàng ngáp một cái, xoay người ngồi dậy.

Ngồi trước gương chải đầu tóc xong xuôi, nàng đứng bên khung cửa sổ, đưa mắt nhìn vệt nắng đang dần chết thật dạng ở ngoài kia. Đôi mày khẽ nhíu, ngón tay nhợt nhạt vươn ra, “két” một tiếng, nàng đẩy thanh chặn cửa sổ. Cả người đứng tựa vào vách tường, vươn tay chạm vào vệt nắng tàn đang lui về phía tây trên nền trời.

Ngay lúc này, đôi bàn tay vốn đã tí hon gò của nàng Dường như bị ánh mặt trời thiêu cháy da giết, trong giây phút hệt như lộ ra xương trắng đáng sợ.  khi ánh nắng rời đi, da giết mổ lại nguyên vẹn như lúc đầu.

Kỷ Vân Hòa thoa xoa tay, nhìn bàn tay  gò của mình lộ dưới ánh mặt trời, siết chặt tay: “Dọa chết ta rồi!” Vừa ngừng lời, liền thấy ở lầu dưới, bên ngoàitiểu viện, một nha hoàn lờ lững xách hộp thức ăn đi đến.

Nàng thu tay, nhưng không đóng cửa sổ lại.

bữa nay trời không rơi tuyết, nhưng vẫn có gió lạnh thổi tới, gió lùa vào phòng, nàng cũng không cảm thấy lạnh, chỉ tựa người vào tường nhìn ngắm non sông ở xa xa, nàng thở ra một ngụm khí trắng: “Xem ra tối nay sẽ có tuyết, chắc phải ủ một bầu rượu uống thôi.”

“Rầm” một tiếng, cửa phòng bị đẩy ra một cách thô tục. Bên ngoài, ánh tà dương đang chìm vào đường chân trời. Cả căn phòng rất nhanh liền trở thành ám muội hơn.

Nha hoàn vừa rồi tên là Giang Vi Nghiên, tay xách hộp thức ăn, dung nhan mặt không tốt lắm bước đến: “Còn muốn uống rượu? Cái thân thể bệnh tật tí hon yếu của ngươi, không sợ uống đến chết à?”. Giang Vi Nghiên nhướn cao mày, trông có mấy phần giảo quyệt ngang ngược: “Đóng chặt cửa sổ lại, ngươi chết cũng chả sao, nhưng mà nếu bị bệnh, lại liên lụy ta phải mệt mỏi chăm sóc ngươi.” Nàng ta vừa nói, vừa đặt hộp thức ăn lên bàn, thanh âm vừa trầm vừa nặng.

Kỷ Vân Hòa dựa người vào cửa sổ, đưa mắt đánh giá nàng ta, nghe rõ nàng ta mắng mình, nhưng mà cũng không giận dữ, trên môi còn treo ý cười như có như không.

“Ngày tuyết to như vậy, ai nấy đều an an ổn ổn ở trong nhà, thế mà ta còn phải tới đưa cơm cho ngươi.” Giang Vi Nghiên vừa oán than vừa đem cơm bày biện kết thúc, ngoảnh đầu lại, nhìn thấy Kỷ Vân Hòa vẫn đang đứng bên cửa sổ mở toang, trợ thời chân mày liền dựng ngược lên: “Ta thì thầm với ngươi, ngươi không nghe thấy sao?”

“Nghe thấy rồi.” Kỷ Vân Hòa cong mắt cười nhìn nàng, không hề giống như đang đương đầu với một nha đầu tính khí nóng tính liên tiếp quở mắng giống như đang trải nghiệm một cảnh đẹp hi hữu có, “Ngươi tiếp tục đi.”

Thấy Kỷ Vân Hòa phản ứng như vậy, Giang Vi Nghiên lập tức nộ khí xung thiên, đặt cái bát trên tay xuống, bước hai bước dài đến bên cửa sổ, vươn tay muốn đóng cửa sổ lại, nhưng mà lúc nàng ta sắp đem cửa sổ đóng lại, một cánh tay từ phía dưới đưa lên, chầm chậm chống đỡ khuông cửa sổ. Cư nhiên lại kẻ bệnh tật nhỏ yếu Kỷ Vân Hòa kia, vươn tay chặn cửa sổ, không cho nàng ta đóng lại.

Giang Vi Nghiên quay đầu, căm phẫn nhìn Kỷ Vân Hòa, nhưng mà nàng lại như cũ giữ bộ dạng cười như không cười: “Ta muốn hóng hóng gió, hóng mát một tẹo, chỉ ngày hôm nay thôi…”

Nàng còn chưa hoàn thành lời, Giang Vi Nghiên đập mạnh một phát lên tay nàng.

“Ai thèm thân mật ngươi.”

Kỷ Vân Hòa nhìn mu bàn tay bị đánh đỏ lên, đôi mắt khẽ nheo lại.

Giang Vi Nghiên đóng cửa sổ lại, xoay người đi vào trong: “Cơm tự mình ăn đi, ăn xong rồi thì…” Không đợi Giang Vi Nghiên nói dứt, Kỷ Vân Hòa liền bắt lấy cổ tay nàng ta. Giang Vi Nghiên nhất thời khó hiểu, xoay đầu trừng mắt nhìn chăm chăm nàng, nhưng mà lời còn chưa kịp nói khỏi mồm, chỉ cảm thấy thân thể nhẹ thênh đi, không biết bị đẩy thế nào, đầu va vào cửa sổ vừa khép lại “rầm” một tiếng, đem nó lần nữa mở ra.


Danh sách chương

Bình luận