Thông tin truyện

Ngày Em Đến

Ngày Em Đến

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 104 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: Đại thúc loli, siêu sủng  hợp lý, không ngán, HE
Editor: Tũn Còi
Độ dài: 104 chương

Nam chính là người tật nguyền nhưng gia thế cực kì giàu có. Nữ chính là người trí óc, có tiền, lại là người ấm áp.
Trích đoạn:

“Vệ Cẩm Huyên hôn lên vành tai cô, tay ở bên trong áo xống quấy nhiễuvuốt ve chỗ này, nhào nặn chỗ kia, nhẹ nhõm xoa bóp, cực kì thoả nguyện. Khi anh hôn lên môi cô, môi và răng đan xen vào nhau, tay anh mở màn không thành thật hướng xuống phía dưới, Trương tứ Ninh nhíu mày, hai chân vặn muốn tránh bàn tay của anh, Vệ Cẩm Huyên khẽ thì thầm: “Tư Ninh, anh chỉ sờ một chút thôi, trước kia cũng đã chạm qua, em yên tâm, anh không làm gì khác. Em đừng loay hoay được không, đụng vào chân trái của anh.”

Trương tứ Ninh:……

Đợi đến lúc anh cởi bỏ đồ ngủ của cô, chuẩn bị cởi luôn cả quần lót….cho dù Trương  Ninh có ngốc cũng biết anh đang muốn làm gì rồi, cô đẩy cái đầu đang nằm trên ngực mình ra, nghiến răng hỏi: “Vệ Cẩm Huyên, anh muốn làm gì?!”

Vệ Cẩm Huyên ngẩng đầu nhìn cô, trong bóng tối đôi mắt lóng lánh lóe tia sáng rực rỡ hơn cả ánh sao trên trời, anh nói: “Anh muốn em.” cực kì hào hùng, chính đáng.”

==================

Lảm nhảm của editor:

nam nữ chính cách nhau 13 tuổi. Nam chính tật nguyền, bị tai nạn liên lạc mất ống quyển trái. Nam chính thì vững chắc cũng là boss mập rồi, nữ chính cũng là người có tiền, đáng yêu xinh tươi khác biệt nhất là vô cùng hiểu chuyện.

Thường khi đọc truyện sủng thì nhiều phần thích nam chính nhiều hơn,  truyện này nữ chính không xẹp vế đâu, đọc xong xuôi chắc cũng không ai ghét được nữ chính.

đặc biệt của truyện này, cái tật nguyền của anh không phải là lý do để ngược nhưng mà còn là trợ thủ giúp anh dễ dàng lấy luôn được mấy cái “đầu tiên” của con gái nhà người ta.

=================

Mình thích những truyện giới tính chính cách nhau nhiều tuổi, nên cũng đã đọc kha khá.

Nếu “Em ở bên ai đều là khoảng trống trong anh” khiến mình day dứt bởi cả Giang Nguyệt và Giang Quân đều là những người từng chịu quá nhiều mất mát nên cách họ tuyển lựa là xa cách mong ước, để giữ vững niềm tin nếu không chạm đến thì nó sẽ mãi hiện hữu. vì vậy cả hai ngược nhau và ngược luôn mình.

“Trọn kiếp yêu” làm mình tư lự  mười lăm năm còn lại của Hoa Thiệu Đình, dù biết rằng ai rồi cũng phải chết,  biết là một chuyện còn kì vọng nó tới lại là chuyện khác.

“Người ở nơi tịch lặng”  quá thương nam chính nên mình rấm rứt vì sao nữ chính có thể đối xử với nam chính như vậy, nếu là mình thì mình không nhẫn tâm đâu. Cứ nhớ tới “Đứa trẻ nhà ta đi đâu rồi” là lại giận nữ chính.

“Tình muộn” đọc truyện này giải trí khá tốt, tác giả viết đọc khá dễ chịu phải chi tác giả tiết chế một chút thì sẽ hay hơn rất nhiều. Nam chính không tinh khiết, dù mình không quá thân mật tới kí vãng tinh khiết hay không, nhưng mà khi biết mình có tình cảm với kẻ thù thì bắt buộc phải tinh khiết. Lần trước tiên của giới tính chính, mình bị lấn cấn nhất chi tiết này, giá như anh khỏe khoắn đeo đuổi nữ chính đến khi cô có tình cảm với anh rồi mới “hành động” thì tuyệt hơn rất nhiều, do đây là giới tính chính chứ nếu nữ chính nhưng mà yêu người khác thì chuyện anh làm rất “cầm thú” và đáng bị tống vào  luôn rồi. bởi vì hai lý do trên nhưng có thể nhiều game thủ sẽ nuốt không được truyện này.

Ngày Em Đến

Lần đầu tiên, Vệ Cẩm Huyên nhìn thấy Trương tứ Ninh là ở nghĩa địa. Đó là một ngày mùa đông gió hẻo lánh, từng giọt mưa nhỏ xuống giá lạnh đến tận xương tủy. Trên bậc thang, một người đi lên, một đi xuống, cứ thế đối mặtbốn mắt nhìn nhau giây lát, sau đó lướt qua nhau, cũng chẳng ghi lại tuyệt hảo gì khác lạ.

Lần thứ hai, họ chạm mặt nhau ở đại sảnh tổ chức, Vệ Cẩm Huyên được một nhóm cấp dưới vây quanh quéo đi ra khỏi cầu thang máy. Lúc đó, Trương bốn Ninh đang ấp ủ một bó hoa tulip màu đỏ rất bự từ bên ngoài bước vào, cửa kính tự động thong thả mở ra, nhị người lại lần nữa đối mặt. Trương  Ninh là một mỹ nhân, một mỹ nhân hi hữu gặp mặt, dù là gương mặt hay vóc dáng cao nhỏ của cô cũng đều hết sức nổi trội giữa đám đông, cho dù cô chỉ mặc áo lông và quần bò rất giản dị vẫn cực kì thích mắtbởi vậy tuy đã cách mấy ngày, nhưng Vệ Cẩm Huyên vẫn vô thức nhớ tới lần gặp gỡ ngắn ngủi tình cờ trước đó.

Lần thứ ba, họ chạm chán nhau là ở siêu thị bán hoa, đó là đêm giáng sinh, màn đêm vừa buông xuống, những ánh đèn rực rỡ sáng lên. hi hữu khi Vệ Cẩm Huyên có được một ngày không tăng ca, anh cho trợ lý đi chơi với game thủ gái, còn mình thì bảo lão Trịnh lái xe tìm một siêu thị hoa gần đó. Lão Trịnh nhớ ở khu này có một cửa hàng hoa mới khai trương cách đây không lâu, nên tài xế đến đó.

cửa hàng bán hoa tên là Flower, biển hiệu chữ trắng trên nền đen, ngăn nắp đơn giản  sang trọng, cực kì nổi bật. Từ ngoài nhìn xuyên qua nhị cánh cửa thủy tinh lớn của tiệm, có thể thấy cây cối xanh um tươi tốt, muôn hoa khoe sắc đẹp ở bên trong.

“Vệ tiên sinh, cần mua hoa gì?” lão Trịnh sẵn sàng bước xuống xe, ba năm trước Vệ Cẩm Huyên bị tai nạn xe cộ, phải cắt bỏ ống quyển trái, tuy rằng có sử dụng chân giả nhưng cũng không thể so sánh với đôi chân lành lẽ như trước kia được, phải luôn chống gậy khi đi đường. thành thử thông thường những lúc cần phải mua đồ đoàn gì đó như lúc này đều bởi lão Trịnh hoặc trợ lý làm thay. nhưng mà lần này, Vệ Cẩm Huyên lại lên tiếng ngăn cản: “Không cần, tôi sẽ tự đi, chú ở lại trong xe đi.” Nói chấm dứt, cũng không đợi lão Trịnh phản ứng, đã đẩy cửa chống gậy bước xuống. Để lại lão Trịnh cũng vừa xuống xe theo, đứng yên một chỗ, tiến không được lùi cũng không xong, muốn đi cùng  lại sợ ông chủ không hợp ývô cùng băn khoăn rắc rối.

Theo một chuỗi tiếng chuông đinh đong trong trẻo vang lên, Vệ Cẩm Huyên bước vào siêu thị hoa. Theo thói quen, anh quan sát một vòng xung quanhcửa hàng này khoảng từ một tới nhị trăm mét vuông, khó tính đúng mực được, trang trí không tệ, rất chú ý cách trưng bày hoa cỏ và cây cảnh, không hề bừa bộn như những khu chợ hoa chung khác nhưng ngược lại còn tỏa ra vẻ đẹp giản dị ấm ápnhưng trong siêu thị lại không có người, Vệ Cẩm Huyên nhíu mày, anh không thích việc vào cửa hàng nhưng mà lại không thấy nhân viên bán hàng đâu, đang định rời đi, thì nghe thấy tiếng chuông vang lên phía sau, có người đẩy cửa bước vào: “Thật ngại quá, đã để anh đợi lâu”. Giọng nói mềm mại lộ ra sự dịu dàng, rất êm tai. Vệ Cẩm Huyên xoay người lại, sau khi nhìn rõ người trước mặt thì khá kinh ngạc, thật là trùng hợp nhưng.


Bình luận