Thông tin truyện

Năm Xuân Thứ Hai Mươi Tám

Năm Xuân Thứ Hai Mươi Tám

 Tác giả:

 Thể loại:

Tiên Hiệp, Ngôn Tình

 Tình trạng:

Hoàn thành 94 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: văn minh, HE
Edit: LuChan, Qin Zồ

Một câu chuyện tình ái bắt nguồn từ ghế nhà trường, thanh mai trúc mã, cùng nhau trãi qua những gian truân trong cuộc sống.

Hồi cấp ba, Vu Hảo và Lục Hoài Chinh từng có quan hệ mập mờ nhưng mà mọi người đều biết, của cả Thập Bát trung đều biết đội trưởng Lục Hoài Chinh của đội bóng rổ trường thích Vu Hảo lớp 5, rất sủng cô, rất nhịn nhường cô. Kết quả sau khi Vu Hảo chuyển trường, nhì người cắt đứt liên lạctới khi gặp gỡ lại nhau lần nữa là khi ở trong doanh nghiệp đồn trú của anh, cô vô tình biến thành nhà nghiên cứu tâm lý trong đội  họ.

Cô hỏi có phải tiểu đội trưởng của các anh có phải cũng đảm đang phòng ăn tên Bếp Số Sáu không.

Anh cười nhạt: “Không thì cô tưởng mình có thể được đặc cách khác lạ à?”

Cô phớt lờ, tróc nã tới cùng: “Vậy tại sao gọi là Bếp Số Sáu?”

Lúc này, giọng anh càng khó chịu: “Sao cô nói nhảm nhiều thế?”

Vu Hảo cảm thấy có nhẽ anh ghét mình thật, thế là không dám tiếp lời nữa, tránh anh từ xa.

Cho đến một lần.

Khắp người dính đầy ‘máu, anh bước tới từ đối diện, Vu Hảo hãi kinh đi lên kéo tay anh chú ý, Lục Hoài Chinh âu sầu gập người, tưởng mình đã động tới vết thương của anh nên vội đưa người tới quân y.

nhưng lại phát hiện anh ôm ấp cánh tay dựa vào bàn cười không dứt.

Vu Hảo chợt cảm thấy bị mắc lừa, tức máu xoay người định đi, nhưng bị anh kéo tay, nói xin lỗi một cách thẳng thắn thoải mái: “Xin lỗi, chỉ bởi vì muốn một mình ở bên em một lúc, nên thế hệ lừa em.”

Người con trai như Lục Hoài Chinh, dù ở đâu dù là lúc nào, luôn có sức hút mãnh liệt với Vu Hảo, bởi vì quả thực cô chẳng còn gặp được người nam nhi nào có thể “quân tử háo dung nhan nhưng không dâm, phong lưu nhưng mà không hạ lưu” như anh nữa.

Năm Xuân Thứ Hai Mươi Tám

Editor: LuChan

Triệu Đại Lâm nói ánh mắt của cô lúc đó có thể sử dụng từ thèm khát để mường tưởngvô cùng đói khát.

***

Triệu Đại Lâm phệ hơn Vu Hảo nhì tuổi, năm nay đã ba mươi, là đàn chị học nghiên cứu của cô. Sở dĩ cô ấy nhớ tới Lục Hoài Chinh là bởi vì đã từng nhìn thấy tấm hình trung học ở nhà Vu Hảo.

Đó là tấm ảnh cộng đồng, trong hình chụp các chàng trai mặc đồng phục chơi bóng màu xanh da trời, khoác vai nhau đứng thành hàng.

Vừa nhìn một cái là Triệu Đại Lâm đã xem xét ngay tới thiếu niên vóc người  gò nhưng ngũ quan tuấn tú đứng ở giữa. Lại chu đáo nhìn tiếp, cô nàng bên cạnh cười khanh khách bị chàng trai ấp ủ cổ chẳng phải là Vu Hảo đấy sao?!

Thiếu niên hơi nghiêng người, một tay bóp mặt Vu Hảo, thú vui thuần tuý, dưới ánh mặt trời khuôn mặt tuấn tú trở nên vô cùng bắt mắt, những bạn bè bên cạnh như chỉ làm nền cho họ.

Triệu Đại Lâm khám phá hỏi: “Đây là mối đầu đuôi của em à?”

Vu Hảo không đáp. Triệu Đại Lâm coi như cô ngầm thừa nhận, một mực là mối đầu đuôi rồi, nếu không phải thì sao lại nhiệt tình như vậy? Hơn nữa nhìn kỹ sẽ thấy, chàng trai này không hề nhìn vào ống kính,  chỉ cười như gió sáng ngời như trăng cụp mắt nhìn cô bé nhỏ được mình ủ ấp vào lòng.

Cô ấy chu đáo quan sát kỹ ngũ quan của chàng trai, đẹp trai đúng tiêu chuẩn, có da có giếtgương mặt khía cạnh rõ ràng, đường cong lưu loát, khi cười lên thì khiến cả bà dì như cô đây cũng phải thẹn cỗ áo. Cộng thêm là thành viên đội bóng rổ, chắc hẳn hồi còn đi học đã thú vị được rất nhiều người.

Biết Vu Hảo luôn lạnh nhạt trong tình cảm, Triệu Đại Lâm không nhịn được hỏi một câu: “Thế nào, yêu sớm như thế có phải rất ngầu không?” Lúc ấy hai người đang đứng trước tủ sách, tay Vu Hảo đang lướt qua hàng sách chỉnh tề trên giá, nghe được lời này thì khựng lại, rút một quyển sách ra, cúi đầu lật vài trang rồi cất vào lại, mắt cũng không động, không đầu không đuôi nói: “Anh ấy là Lục Hoài Chinh.”


Danh sách chương

Bình luận