Thông tin truyện

Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: xuyên không, điền văn, 3S (sắc – sạch – sủng), H
Số chương: 158 + 2 ngoại truyện
Convert: nothing_nhh -TTV
Editor: Lam phượng hoàng, Quảng Hằng, Doãn Chi, Mai Hoàng, lặng Chi, Lam Tuyền, Ishtar, Ivy, Ái Nhân, Mia Pham, Mai.
Beta: Lam phụng hoàng

bản văn án ngắn gọn: Từ nha đầu phòng tới Thái phi nương nương, con đường này nàng đã đi rất nhiều năm rồi.

phiên bản văn án nặng khẩu vị: Nếu nói Nam An Vương gia là S, nha đầu thông phòng Chu Tử trong phòng Vương gia chính là M, Chu Tử được phù chính(*) chính là quá trình SM. nhưngcuối cùng ai là S ai là M, chuyện này thật đúng là khó nói!

bản văn án phức tạp: Nam An Thái phi đang kể chuyện xưa cho cháu gái là tiểu Quận Chúa nghe: “Con có biết, bà đời này phụ thuộc cái gì lên làm Thái phi không? Một là không kiêng ăn, cơ thể mạnh bạo, dáng dấp tạo ra đầy đủ; nhì là bụng rất giỏi sinh đẻliên tiếp sinh ba tiểu tử; Ba là biết khóc, đem lão Vương gia gia của cháu khóc đến mềm cả tim! Ha ha ha ha ha!” Đối với đoạn đối thoại này của Thái phi, lão Vương gia cười nhạt, rất là khinh bỉ.

(*) Phù chính: từ thiếp được nâng lên địa điểm chính thê

***

Trịnh trọng nhắc nhở: Câu chuyện này chỉ nói về tình ái, cặp đôi 1 – 1, không hề có hoàng hậu tranh thủ tình cảm, chút cung đấu, chút trạch đấu! Mặt khác phải chú ý từ cốt lõi “Đơn phương yêu mến” nhé!

Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Mùa đông phương bắc, khô giòn, thật khô nóng, bầu trời trong veo, mây trắng nhởn nhanhưng thật là rất lạnh, ngay cả dưới chân cũng bị lạnh đông cứng.

Chu Tử cầm cây thanh hao lớn làm từ cành trúc quét tước rào giậu loanh quanh sân. Nàng ngấc đầu nhìn bầu trời, sử dụng sức giẫm giẫm đôi chân tê rần bởi vì đông lạnh —— trên chân còn mang đôi giày bằng vải bông dày bởi mẫu thân may —— lại sử dụng lực chà xát nhì tay, tay cũng đã muốn sưng lên bởi vì đông lạnh, thoạt nhìn đều đỏ cả lên.

bữa nay thật sự lạnh muốn chết!

Chu Tử đã quên cảm giác khi mùa đông có máy sưởi là thế nào, trong trí tưởng chỉ cảm thấy không lạnh.

Đây là một triều đại nhưng mà nàng biết rõ trong lịch sử chưa từng đề cập tới —— Kim Triều, kinh kì là Kim kinh, nơi Chu Tử ở gọi là Độc huyện, là một thành phố nhỏ tuổi bóng gió ở phía bắc.

Nàng đi vào trái đất này đã ba  năm, sớm đã thành lề thói.

Cho đến hiện nay, nàng thế hệ biết kiếp trước của mình hạnh phúc tới cỡ nào —— con gái một trong gia đình trung lưu, được cha mẹ nâng niu trong lòng bàn tay nhưng mà nuôi phệ …

Aizzz, chuyện cũ không nên nhắc lại, sinh tồn rồi hãy nói sau!

Muội muội Chu Bích phơi hoàn thành áo quần, từ trong phòng đi ra: “Tỷ, chưa quét sân xong sao? Quét hoàn thành thì hai ta cùng thêu hoa đi!”

Chu Tử sử dụng sức quét thật nhanh: “Chờ một chútxong xuôi ngay đây!”

“Vậy muội vào trước tu bổ lại sườn thêu và màu chỉ.”

“Được!”

Nhà họ Chu nghèo, không có ruộng nương, chỉ trông cậy vào thân phụ ra ngoài kiếm tiền, phải nuôi sống người thân, còn phải hiếu thuận với ông bà nội, căn bản là không đủ. do vậy, Chu Tử cùng Chu Bích đều phải cùng thân mẫu thêu thùa một chút, phụ giúp tiêu pha trong nhà.

Quét sân hoàn thành, Chu Tử rửa tinh khiết tay, rồi mới vào nhà chính.

Chu đại tẩu và Chu Bích đã bày mâm kim chỉ cùng khuông thêu ra, nhìn thấy Chu Tử đi vào, vẫy tay nói: “Tử nhi, mau tới đây!”


Danh sách chương

Bình luận