Thông tin truyện

Mùa Xuân Ở Căn Nhà Cũ

Mùa Xuân Ở Căn Nhà Cũ

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 2 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Editor: Qin Zồ
Thể loại: hiện đại, điền văn, HE
Số chương: 56 + ngoại truyện

Vào năm hai mươi tám tuổi thi Trình Nặc bắt chạm chán chồng bồ bịchnhưng mà người bắt bồ với chồng mình lại là game thủ thân của mình,trong một đêm mất cả chồng lẫn người chơi thân, niềm tin cùng tình yêu bị phản chẳng khẩn thiết gì, đi xa tha phương vận mệnh đã sắp đặt cô mua một căn nhà cũ.

Sửa nhà, trồng vườn rau, nuôi gà nuôi vịt, đốn củi nấu cơm, cuộc sống quay về trạng thái nguyên thủy nhất, lại để tâm tình cô quên đi hết thảy, không chỉ nổi tiếngnhưng còn thuận tiện bắt được một “trung khuyển” sống, mai nở hai lần*, gió xuân như ý.

(*Mai nở nhì lần ý chỉ trải qua nhị cuộc hôn nhân.)

Mùa Xuân Ở Căn Nhà Cũ

Trình Nặc không thường xuyên đến họp lớp, đã xa cách lâu lắm rồi, chẳng còn nhiệt tình của ngày nào, làm mọi người ai ai cũng mất thiên nhiên.

Cô ngồi tại chỗ, nghe mọi người nói về công tác cuộc sống của bản thân, cảm giác vừa bóng gió lại quái lạ, Dù sao cũng đã bảy tám năm rồi, dù có vồ cập đến đâu đi chăng nữa thì dưới sự bào mòn của thời gian, mối quan hệ cũng dần phai lạt. Huống hồ hồi học cấp ba, ngoài đi học thì cô chỉ đi làm, không có đồng đội, sau khi tốt nghiệp cũng không giao thông gì với game thủ học.

Ngồi bên tay phải cô là game thủ cùng bàn Lưu Tuyết năm lớp 12. Lưu Tuyết có tính cách đối chọi hẳn với Trình Nặc, Trong khi cô ấy vẫn còn giữ liên lạc với tất cả người chơi học, lúc nhàn hạ còn lên Wechat trò chuyện đôi câu với Trình Nặc. Cũng nhờ có cô nàng khuyên nhưng mà Trình Nặc thế hệ về quê tham gia buổi gặp mặt lần này.

hiện nay Lưu Tuyết là thầy thuốc phụ khoa ở trạm xá y tế phụ nữ và con trẻ, có mấy người chơi nữ đang thỉnh giáo cô ấy về vài điều cần để ý. Trình Nặc ngồi bên nghe thế hệ bừng tỉnh nhận ra, thoáng cái đã bảy tám năm trôi qua, các cô gái chứa chan thanh xuân năm nào, đảo mắt cái đã làm mẹ rồi.

Lưu Tuyết thấy Trình Nặc cứ lạng lẽ mãi thì cố ý để cô trò chuyện cùng mọi người, bèn hỏi: “Trình Nặc, cậu là người kết hôn sớm nhất trong lớp chúng ta, cũng phải  năm rồi nhỉ, định bao giờ thì sinh con thế?”

Nhắc tới con, Trình Nặc không khỏi nhớ lại lần sinh non vào năm ngoái, thầy thuốc nói, sau này cô khó nhưng mà có con lại được.

“Tạm thời vẫn chưa nghĩ tới, đợi mấy năm nữa đã.”

Lưu Tuyết nói phải, “Nhân lúc còn trẻ nhưng chơi thêm mấy năm đi, có con rồi là không hòa bình nữa đâu. À đúng rồi, cậu còn nhớ Đinh Gia học lớp bên cạnh chúng ta không, cậu ta mang thai tám tháng rồi đấy, sắp sinh rồi!”

“Đinh Gia?” Trình Nặc khó tin hỏi: “Là Đinh Gia luôn để tóc ngắn ấy hả?”

“Chính là cậu ta đấy.” Lưu Tuyết nói, “Là đại tỷ của Nhất Trung kìa, năm xưa cậu ta đánh nhau trong trường nhiều tới thế, đâu có ra dáng nữ sinh đâu. Thật chẳng ngờ, lại sắp làm mẹ rồi.”

Lưu Tuyết cảm thán nói, không nhận ra vẻ mặt khiếp sợ của Trình Nặc, “Cậu nói thử xem, nếu nam nhi cậu ta không nghe lời thì liệu có bị cậu ta tấn công không nhỉ.”

Trình Nặc đè nén cơn sợ hãi, hỏi Lưu Tuyết: “Sao cậu biết cậu ấy mang thai?”

“Mình làm nghề gì chứ, làm khám thai đấy.” Lưu Tuyết đáp, “Nhắc tới cũng trùng hợp thật, ở chỗ mình có hai giấy tờ khám thai của cậu ta.”

Trình Nặc lại hỏi: “Cậu kiên cố là cậu ấy?”

“Dĩ nhiên rồi. Hình như bây chừ cậu ta để tóc dài, lúc ấy mình không nhận ra đâu, tới khi nhìn tên mới nhớ. Có điều cậu ta ấy à, mặt cứ lạnh tanh như ai nợ tiền cậu ta chẳng bằng, mình cũng không chào hỏi gì cả, có nhẽ cậu ta cũng không nhận ra mình.”

Nói tới đây, Lưu Tuyết đột sáp lại gần bên tai Trình Nặc, thấp giọng nói: “Có điều Ngoài ra cậu ta không kết hôn, để trống cột tên chồng, lần nào đi đánh giá cũng chỉ một mình vác cái bụng béo, đúng là đáng thương.”

Nghe tới đây, Trình Nặc đứng ở không yên, cầm lấy điện thoại rồi nói với Lưu Tuyết mình cần vào nhà vệ sinh.


Bình luận