Thông tin truyện

Một Tòa Thành Đang Chờ Anh

Một Tòa Thành Đang Chờ Anh

 Tác giả:

 Thể loại:

Tiên Hiệp, Ngôn Tình

 Tình trạng:

Hoàn thành 69 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

“Không có gì khiến trái tim con người ta đau buồn hơn tình cảm.”

Cô chờ đợi xa vời, mong mỏi có một người vượt qua muôn nẻo đường tới để yêu cô, gõ cửa tòa thành yên lặng trong cô: “Tôi có thể bước vào không?”. Khi đó, cô sẽ mở cửa cho anh: “Vậy sau này anh không được bước ra đâu nhé!”.

Anh nói: “Được.”

Thế là họ bên nhau mãi mãi.

Đây vốn là đạo lý vô cùng dễ chơinhưng khi ấy cô không hiểu rõ được lòng mình, đang tâm xua đuổi anh, còn yên hơi lặng tiếng cõng theo tòa thành của mình chạy trốn suốt mười năm. Có điều, sau này cô đột nhiên phát hiện, tòa thành trong lòng từ đó cũng không mở cửa thêm lần nào nữa.

quan ải kia phải dùng mười năm đánh đổi, chỉ chờ người ban đầu lặn lội vượt đường xa, không màng sương gió đuổi theo bước vào.

Một Tòa Thành Đang Chờ Anh

tứ giờ sáng, khoa Cấp cứu mới im tĩnh quay vềhẹn Thấm khoác vội chiếc áo blouse trắng rồi cắm đầu cắm cổ băng qua đại sảnh, nơi chị lao công đang hì hục di cây lau nhà cho sạch vết máu bám trên sàn.

Mải nghĩ vẩn vơ, tới lúc tới gần chỗ chị lao công, cô thế hệ định thần lại. Chị ta không tránh kịp, lỡ thúc cây lau nhà dính đầy máu vào giày của hứa hẹn Thấm, sau đó cuống quýt xin lỗi: “Xin lỗi bác sĩ Hứa! Tôi xin lỗi!” Vừa nói chị ta vừa vơ tạm bợ lấy chiếc khăn gần đó, định lau theo phản xạ.

hứa hẹn Thấm nhanh nhảu đưa tay ngăn cản: “Không cần đâu, tôi không sao.”

“Nhưng mà…” Chị lao công ái ngại.

hẹn Thấm ôn hòa ngắt lời: “Là tôi sơ ý, gây quấy quả cho chị rồi.”

Chị ta nghe thế càng ngại ngùng hơn: “Đâu có, thôi… cứ để tôi lau giúp cô.”

hứa hẹn Thấm cản lại, mỉm cười hòa nhã: “Tự tôi lau được .”

Chị ta áy náy cảm ơn: “Bác sĩ hứa hẹn, cô tốt quá!”

hứa Thấm tiếp tục đi về phía trước. Chị lao công nắm chặt cây lau nhà, ngẩng mắt nhìn cô từ phía sau. hứa hẹn Thấm có vóc dáng cao cườngmảnh mai, áo blouse trắng khoác bên ngoài càng tôn lên vẻ nhẹ nhõmthanh thản, mái tóc dài qua vai được buộc gọn nhẹ, có vài sợi lòa xòa buông rủ xuống hai bên mang đến cảm giác nữ tính khó tả.

lừng chừng giây lát, chị lao công khẽ cất tiếng gọi giữa đại sảnh trống trải: “Bác sĩ Hứa!”

hứa hẹn Thấm dừng bước, quay đầu đáp lời: “Sao cơ?”

“Có cứu được người vừa đưa đến không?” Chị ta nói ngừng liền vô thức nhìn xuống vết máu dưới chân.

giờ khắc này, đại sảnh khoa Cấp cứu yên ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Ai có thể tin nổi mới cách đây mấy tiếng, cũng ngay tại chỗ này vừa diễn ra cảnh khóc lócla hét, hỗn loạn cơ chứ!

hứa hẹn Thấm gật đầu: “Cứu được rồi.”

Chị lao công nở thú vui nhẹ nhõm: “Tốt quá, bác sĩ Hứa…” Chị ta hơi cúi người chào hẹn Thấm, không quên khích lệ cô: “Vất cả cho cô rồi.”

hẹn Thấm khẽ gật đầu coi như đáp lễ rồi quay người rời đi.

 giờ sáng là thời khắc bóng đêm sâu thẳm nhất. Ánh đèn hành lang bệnh viện chói lòa, trong không khí đặc quánh mùi tử sinh, cảm giác ngột ngạt và tanh tưởi không tài nào xua đi được. Cô bỏ nhì tay vào túi áo theo lề thói, băng qua hành lang không một bóng người, đang định bước vào văn phòng thì đột nhiên khựng lại. Cúi đầu, nhíu mày nhìn vết bẩn trên giày với vẻ giận dữbao tử cô bỗng nhiên trào lên cảm giác bi thiết nôn. Như thể thứ nước lau sàn pha lẫn máu dính dính chưa cọ hết kia sẽ thấm qua mũi giày, xuyên qua mu bàn chân rồi ngấm vào thân thể cô vậy.


Bình luận