Thông tin truyện

Mau Xuyên: Nam Thần Cuồng Yêu Thành Nghiện

Mau Xuyên: Nam Thần Cuồng Yêu Thành Nghiện

 Tác giả:

 Tình trạng:

Đang tiến hành 136 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: Ngôn tình, Sủng, Hệ Thống, Trọng Sinh, Mạt Thế, Xuyên Không, Nữ phụ, H ( tùy từng thế giới), HE.

hai mươi lăm năm thanh xuân sung sướng, cô cảm thấy việc không có một mối tình nào thật sự chẳng là gì. À, cô không phải là gái ế ai thèm nhá! Cô không muốn có mối quan hệ khác phái nào chỉ  cô biết căn bệnh ung độc máu này sẽ không để cô vạn thọ đâu.

Vậy bởi thế, yêu để làm gì cho lắm đau khổ nào! Vân Di sống đầy đủ hai mươi lăm năm tuổi xuân thập phần vui tươi, làm hết những điều mình muốn làm, chửi hết những người mình ghét, đến sau cuối….. nhắm mắt một cách an an ổn ổn trên bàn làm việc.

 con mẹ nó, chết rồi nhưng vong linh cũng không được xuống chín suối uống canh Mạnh Bà là sao? bởi cớ gì lại lôi cô vào một cái hệ thống công lược nam thần Hình như cô không có tí ti kinh nghiệm yêu đương thế này? Còn phần thưởng, sống lại ư, nghĩ cái phần thưởng đấy mập lớn lắm sao, cô thế hệ…..

” Kí chủ! Cô không cần sống lại?” Con mèo đen khả ái tên Tiểu Hắc nào đó không biết từ bao giờ đã xuất hiện bên cạnh Vân Di, nghiêng đầu hỏi.

Vân Di mỉm cười, quay sang sờ mó nhì cái tai dễ thương của con mèo bé dại, rất nghiêm túc nói: ” A! Tôi rất cần phần thưởng này… Rất rất cần. Tiểu Hắc, lần sau cho tôi một nam chính nào đó không biến thái nha!

Được sống lại nhưng mà không cần thì chính là kẻ ngu rồi.  cô thì không phải là kẻ ngu….. Chắc thế.

Tiểu Hắc khinh bỉ trợn mắt. Kí chủ, cô làm ơn có tí tiền trình được không? bạn dạng meo chọn cho cô toàn những nam chính ưu tú như bạn dạng meo vậy!

Biến thái thì sao? Biến thái xinh đẹp nhưng mà, biến thái soái khí mà! Chẳng phải chính cô cũng giở trò biến thái với phiên bản meo đó thôi!

người chơi học cao lãnh: ” Tôi không biến thái. ”

Idol âm hiểm: ” Tôi chỉ âm hiểm thôi, không biến thái!”

Hòa thượng cấm dục: ” Thí chủ, bần tăng phá giới do người đã phạm phải điều cấm kị, biến thái?…. A di đà phật….. Thiện tai…. Thiện tai! ”

IT xảo trá: ” Biến thái? Biến thái ở đâu? Vân Di, tôi yêu em như mèo yêu cá, như chuột yêu gạo, như chim yêu rừng….. ”

Người máy hung bạo: ” Xin lỗi, trong dữ liệu bộ nhớ của tôi không có từ biến thái. ”

Người sói dã tính: ” Liếm người có được gọi là biến thái? ”

tiến sĩ cuồng loạn: ” Tôi thừa nhận, tôi biến thái. Vân Di ~ mau tới đây ăn làm thịt người đi nào, nhân lúc nó vẫn còn tươi!”

……

Ây da, thật ngại quá các vị độc giả! Những nam chính này lại đi ra khỏi trái đất của họ mất rồi. Mau đi về đợi đến lượt bị công lược đi, xùy xùy!

Meo meo, mọi người mày mò với hành trình công lược nam chính của Vân Di đúng không nào? Vậy thì hãy mau nhấn vào chương mới khởi đầu đọc truyện. Nghe Tiểu Hắc, không sai đâu!

*** Lời nhắn nho nhỏ tuổi ***

Nếu bạn nào định nhảy hố bộ truyện này. Lời khuyên chính là… Hãy cố gắng nhẫn nại đọc hết nhân loại đầu. mở màn các vị diện tiếp theo, bảo đảm sẽ không làm Anh chị em phải thất vọng.

– Chúc Anh chị em đọc truyện vui lòng –

Mau Xuyên: Nam Thần Cuồng Yêu Thành Nghiện

Vân Di ngáp dài, vươn vai thoải mái đứng dậy, đưa mắt xa lạ nhìn bao quanh. Ở đây là đâu? Sao toàn màu trắng xóa thế này? Tính chọc đui mắt lão nương hả?

Vân Di trâm xoa cổ, mỏi mệt thấy rõ trên gương mặt, cô nhớ rõ cô đang ngủ gật ở phòng làm việc cơ mà! Thế quái nào  đã lạc trôi đến tận đâu thế này?

” Kí chủ! Chào cô!”.

Giọng non nớt, vạn phần cute vang lên trong một khoảng không lặng tĩnh, khiến cho Vân Di bị dọa sợ có chút giật nảy mình. Cô cảnh giác liếc xung quanhnỗ lực linh hoạt tìm chủ nhân của ngôn ngữ vừa rồi.

” Kí chủ! Bên trên!”.

Nghe vậy, Vân Di vội vã ngấc đầu lên, tiểu đồng của cô đột nhiên co rút lại. Cô… đang nhìn thấy cái gì thế này… một con mèo đang bay?

Vân Di không tự chủ nhưng mà khích động đến tột bậc. Mèo biết bay đấy! Là mèo biết bay đấy! Rất lạ a~ Ực! chẳng những vậy đây còn là một bé nhỏ mèo đen rất moe nữa chứ! A! Lão nương thật muốn cưng nựng nó nhưng.

” Kí chủ! Thỉnh cô lau nước bọt của mình đi! Nhìn cô đáng sợ quá ” hệ thống bé dại thu hết biểu thị trên khuôn mặt của vị kí chủ mới. Nó khẽ rùng mình một cái.

Vân Di cười ngượng ngùng ” hì hì ” nhì tiếng, rất tự nhiên nhưng lau đi.


Danh sách chương

Bình luận