Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 63



“Thế tử…”

“Hạ tiểu thư không cần đa lễ.” Phong Quang nhớ ra việc hành lễ

thì bị Tề Mộ ra tiếng ngăn cản, hắn nói: “Hôm nay tiểu thư đến đây làm khách thì không cần khách sáo như vậy.”

Phong Quang cười lễ phép, “Đa tạ thế tử.”

“Trà hương này là cống phẩm của bệ hạ ban thưởng đi.” Tề Mộ

cướp đi chén trà để trên bàn trước mặt nàng, một ngụm uống

cạn ấm trà, động tác mặc dù nhanh nhưng cũng không mất vẻ tao

nhã.” Đúng lúc ta đang khát, aiz, hương vị cũng không tệ lắm.”

Tiêu vương phi sau khi Tề Mộ đến đây đã không còn thái độ thong

dong như lúc đầu đối mặt với Phong Quang, bà nhìn con trai của

mình, trong mắt ẩn hiện lo lắng cùng khủng hoảng không rõ

ràng, “Mộ nhi…”

“Mẫu thân.” Tiêu vương phi vừa gọi Tề Mộ liền cười ngắt lời

bà, “Ngắm hoa đến đây là được rồi, nhi tử còn có chỗ muốn

mang Hạ tiểu thư đi tham quan.”

Môi Tiêu vương phi giật giật, không phát ra âm thanh.

“Chúng ta đi thôi Hạ tiểu thư.”

Phong Quang nhìn mắt Tiêu vương phi, lúc này bất luận là hơi thở hay thần thái của Tiêu vương phi đều có điểm kỳ lạ, nhưng nàng chưa kịp nghĩ nhiều mà đứng dậy đuổi theo bước chân Tề Mộ.

“Vương phi…” Quách ma ma nhỏ giọng kêu.

Tiêu vương phi cuối cùng nhịn không được mà chảy nước mắt,

thống khổ nói: “Ma ma, chẳng lẽ trước kia ta thật sự sai lầm

rồi sao? Hắn làm sao có thể nghĩ… làm sao có thể nghĩ ta sẽ

độc hại Hạ Phong Quang.. ta là chính là mẫu thân hắn!”

Quách ma ma muốn khuyên giải an ủi nhưng lại không tìm được lời

thích hợp để nói, chỉ có có thể than thở một tiếng, cực kỳ

xúc động.

Phong Quang đi theo Tề Mộ, tốc độ của hắn có chút nhanh, nàng

cơ hồ phải chạy chậm mới có thể đuổi kịp, muốn hỏi hắn định dẫn nàng đi đâu nhưng vừa ngẩng đầu thấy đường cong cứng rắn

của nửa mặt hắn có vẻ hờ hững, nàng không dám hỏi.

Cuối cùng Tề Mộ dừng lại trước cửa một gian phòng, “Hạ tiểu thư, ta không muốn có người dư thừa đi theo.

Phong Quang do dự trong chốc lát, nói với nha hoàn: “Các ngươi ở ngoài cửa chờ ta đi.”

“Dạ.” Vân nhi cùng hai nhà hoàn khác cùng nhau thưa lại.

Tề Mộ thấy thế mới mở cửa ra, “Mời vào.”

Phong Quang quang nghi ngờ đi vào gian phòng, đến khi nhìn nhanh bài trí trong phòng, cả người nàng ngây ra.

Hắn đóng cửa, cười nói: “Hạ tiểu thư, hoan nghênh đến với thế giới của ta.”

Chỗ này có thể xem là một gian thư phòng, nhưng trên ngăn tủ

không có sách. Cánh bướm xinh đẹp, bồ câu trắng giang cánh, thỏ con lông tơ trắng tinh, nai con giương lên hai móng trước, còn có

sói rừng toàn thân màu xám, con hổ há mồm như đang gầm rú…

Trong phòng này có đủ loại động vật, cơ thể vẫn duy trì được

trạng thái rất tốt, chúng nó giống như đang sống, nhưng tất cả đều là tiêu bản.

Nụ cười của hắn hoàn mỹ không thể soi mói, những tiêu bản

trông rất sống động này là vật trang trí của hắn, hắn phảng

phất giống như là vương của thế gian vạn vật.

Phong Quang chớp mắt thất thần, “Thế tử, vì sao…”

“Nàng không cảm thấy cực kỳ thú vị sao?” Hắn nói: “Sinh mệnh

trong gian phòng này đều là những thứ hoàn mỹ nhất, mà ta làm cho chúng có thể dùng dáng vẻ đẹp nhất mà tồn tại mãi

mãi.”

Nàng rất nhanh tỉnh táo lại: “Chỉ có như thế này thôi sao?”

“Đương nhiên không phải.” Hắn đi đến trước một cái tủ gỗ, vuốt

ve lông tơ mềm mại trên người con thỏ, nếu không phải biết những động vật này kỳ thực đã sớm chết rồi thì sợ rằng sẽ lầm

tưởng hắn là một công tử yêu quý động vật, “Hạ tiểu thư biết

không, ta không thể nhìn thấy thứ gì cả, mà khi rất nhiều

người trước mặt ta nói những vật này tốt đẹp như thế nào ta

sẽ không nhịn được tò mò, cõ lẽ, khi ta bắt bọn nó ở lại bên cạnh mình, mỗi ngày đều đến “nhìn” một cái, nói không chừng

ta cũng có thể biết bọn chúng là cái dạng gì.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.