Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 56



Edit: Nhi Huỳnh​

“Khụ…” Tề Mộ ho nhẹ một tiếng không được tự nhiên lắm, cách xa Phong Quang từng bước.

không gian tối đen, một nam một nữ đồng thời yên lặng một lúc lâu, cuối cùng hắn đánh vỡ sự tĩnh lặng.

“Hạ tiểu thư phát hiện bí mật của ta như thế nào?” Hắn luôn che giấu rất tốt, ngoại từ Tiêu vương phi thì không còn người nào biết nữa.

“Ánh mắt của công tử sạch sẽ quá mức.”

“… Cái gì?”

Phong Quang chậm rãi nói: “Ánh mắt công tử trong suốt long lanh, sạch sẽ xuất trần, tựa như chưa bao giờ bị thế gian này nhiễm bẩn.”

Tề Mộ theo bản năng cười lớn, trào phúng cười, “Hạ tiểu thư đang nói đùa sao?”

Nàng rõ ràng đang hồ ngôn loạn ngữ, trước khi trở lại Tiêu vương phủ, hắn giống như một con chuột chỉ biết trốn tránh, sau khi trở lại Tiêu vương phủ, cùng Tề Đoan tranh đoạt vị trí thế tử, những chuyện dơ bẩn mà bọn họ từng làm không hề kém cạnh ai, người sống trong bóng tối cả đời như hắn, cái gì mà sạch sẽ xuất trần, cái gì mà không bị thế gian nhiễm bẩn, đặttrên người hắn đúng là truyện cười lớn.

“Có lẽ chính bản thân thế tử cũng không biết, thời điểm người đứng cạnh sông Lạc Thủy, người không giống người khác xem các loại cảnh đẹp bằng mắt, mà từ trong tiếng gió sũng nước mà đi vào tâm trí, thế tử nói liễu rũ bóng mát, cỏ xanh rậm rạp, hoa lan trong góc yên ổn tự mình nở rộ… Cảnh sắc mà người nói ra so với người khác còn nhiều hơn đẹp hơn, ngay cả ta cũng thập phần bội phục thế tử.”

Bất tri bất giác, Tề Mộ thu lại ý cười, âm thanh bình thản nghe không ra cảm xúc, “Ha? Vậy sao?”

“Hai mắt thế tử tuy không thể nhìn thế thế gian phồn hoa, nhưng cũng nhìn không tới nơi có thứ bẩn thỉu, mặc dù có những lúc vì sự sống mà làm chuyện dơ bẩn, nhưng khi không có người trước mặt thì mới co thể theo nhất cử nhất động của người nhìn ra được trái tim vẫn như lúc ban đầu.” Phong Quang dừng một chút, nói tiếp: “Ta không tin người có thể chân chính hiểu được phải ngắm phong cảnh như thế nào hay so với người khác càng biết cách hưởng thụ cuộc sống, lại là một tên tiểu nhân ty tiện bất trị.”

Từ nhỏ Tề Đoan đã là người được để cử kế vị Tiêu vương phủ, cư nhiên bị một người không biết từ đâu ra chạy đến vu oan hắn phải bị cầm tù, người đời đều nói Tề Mộ là một người không từ thủ đoạn, ngay cả Hạ Triều về lý cũng từng nói hắn là một nhân vật hung ác.

“Nàng không tin ta là tiểu nhân?” Tay Tề Mộ bắt được cổ tay nàng, ngữ khí nhẹ nâng cao, nếu nàng muốn phủ định thì dường như tay hắn sẽ đơn giản kéo đứt tay nàng.

Thân thể Phong Quang chợt cứng lại nhưng rất nhanh liền trầm tĩnh, “Ta không tin.”

“Đáp án thú vị.” Một tay hắn nắm chặt cổ tay mềm mại không xương của nàng, một tay thì xoa má nàng, đem cái khăn che mặt vướng víu trên mặt nàng kéo xuống, hắn như ý chạm vào da thịt bóng loáng, “Đáng tiếc, đây cũng là một đáp án sai.”

Phong Quang rất bình tĩnh, không sợ hãi cũng không giận dữ, tay Tề Mộ theo gương mặt nàng vuốt một đường xuống dưới, khi nàng vẫn chưa hề phản ứng chút nào, tay hắn sắp sửa tiến đến cổ áo nàng thì dừng lại.

“Ta nói rồi, ta không tin.” Chắc chắn hắn sẽ không làm gì nàng, Phong Quang nở nụ cười.

Sự tự tin của nàng làm cho Tề Mộ khó chịu, hơn nữa sự tự tin này còn là vì hắn, hắn đột nhiên nảy ra một ý tưởng ngây thơ, dù sao thì cũng không thể để nàng thấy bản thân mình có thể đoán trước mọi thứ.

“Hạ tiểu thư, nghe nói nàng là một mỹ nhân.”

“Hả?” Hắn đột nhiên nói một câu làm nàng khó hiểu.

“Cho dù không thể kết hôn với Hạ tiểu thư, nhưng có thể hái một đóa hoa như nàng, đời này thân là nam nhân coi nhưkhông uổng.”

Nàng cảm thấy có sự không đúng lắm, muốn lùi lại nhưng tay nàng còn bị người cầm chặt, “Khoan đã…”

Lời chưa hết, môi lưỡi cực nóng đã chặn miệng nàng.​


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.