Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 17



“Hạ, Phong, Quang! Cô muốn chết!” Tống Mạch không phải chỉ tức giận

bình thường, hắn buôn tay đang nắm Thu Niệm Niệm, từng bước lại gần Phong Quang.

Từ giữa một người đứng ra chặn lại Tống Mạch, “Tổng tải, Thu tiểu thư cần được chữa trị.”

Tống Mạch quay đầu lại nhìn, Thu Niệm Niệm bởi vì đụng bị

thương, lại bị hắn lôi kéo hiện tại dựa vào tường, bị đau trên mặt đều chảy ra một lớp mồ hôi, cô lẻ loi đứng đó như một cô

bé lọ lem bị vứt bỏ.

“Hạ Phong Quang, tôi không để yên chuyện này đâu.?” Nghiến răng

nghiến lợi nói xong một câu, Tống Mạch quay lại ôm lấy Thu Niệm Niệm liền đi.

Phong Quang nhẹ nhàng thở ra.

“Bây giờ mới biết sợ.” Bạch Trí nhặt hai chiếc giày bị cô ném trên đất, ngồi xổm xuống đem chân trần của cô cho vào giày.

Cô cứng miệng: “Em không có sợ, chỉ là… Chỉ là em không muốn

phá hỏng hình tượng thục nữ trong mắt người khác.”

Tống Mạch là đàn ông, mà cô chỉ là một cô gái, hệ thống chỉ

giúp cô nhắm trúng mục tiêu chứ không có tắng một chút giá

trị vũ lực nào, cho nên cô có thể ném trúng Tống Mạch nhưng

không chắc có thể đánh thắng hắn.

Bạch Trí đứng lên, không nói gì.

Phong Quang lo lắng không yên, “Em…em có phải gây phiền toái cho anh không?”

“Không có.”

“Vậy sao anh lại nhìn em như vậy?”

“Anh đang nghĩ, em còn có thể gây ra bao nhiêu kinh hỉ cho anh.”

Cô đắc ý cười: “Tương lai còn rất dài đó, anh có thể mong đợi rất nhiều nha, cái đó…”

Sắc mặt cô có chút lo ngại, Bạch Trí hỏi: “Sao vậy?”

“Anh không phải có hứng thú với Thu Niệm Niệm sao? Cô ấy bị thương anh không quan tâm à?”

Nghe cô oán trách mười phần nói xong, Bạch Trí than thở một

tiếng, thì ra cô ấy lo lắng chuyện này, như vậy nếu không nói

rõ ràng, không chừng cô vĩnh viễn đều để tâm chuyện này, “Anh

cùng cô ấy không như em nghĩ như vậy đâu.”

“Không phải như vậy thì như thế nào?”

“Mẹ của anh qua đời lúc anh còn rất nhỏ.” Bạch Trí nghĩ tới

chuyện cũ, ánh mắt không rõ tối lại, “Bởi vì cha anh ở bên

ngoài có tình nhân nên bà ấy bị bỏ.”

“Bạch Trí…” Phong Quang ôm lấy cánh tay hắn, tất nhiên không muốn hắn nói tiếp.

Nhưng Bạch Trí thoải mái cười cười, hắn kéo cô ôm lấy, hôn lên

đỉnh đầu cô, “Thu Niệm Niệm rất giống mẹ của anh, không phải

vẻ bề ngoài mà là cảm giác, bọn họ đều giống như cây tơ

hồng(1).”

Cây tơ hồng không có đàn ông thì không sống nổi.

(1)Tơ hồng là một loài cây ký sinh.

“Xin lỗi, em không nên bụng dạ hẹp hòi như vậy.” Đoạn ký ức đó nhất định không tốt đẹp gì, Phong Quang rất áy náy vì cô làm

cho hắn nhớ tới chuyện cũ.

“Không liên quan đến em, anh bây giờ rất tốt.”

Cô đi cà nhắc hôn lên cằm hắn, “Em cam đoan, có em ở đâu, từ nay về sau ai cũng không thể khi dễ anh.”

“Vinh hạnh của anh.” Hắn cúi đầu hôn cô.

Lão bản công ty Hòa Phong đã đặt bữa tối ở nhà hàng cạnh bãi biển, Bạch Trí cầm văn kiện đi đến chỗ hẹn, tâm trạng của

hắn cũng không thoải mái, đối với tư liệu điều tra của hắn, Dư Lễ là một người tuổi trẻ tài cao, cũng là một nhân vật khó

chơi, hắn thân là tổng tài công ty Hòa Phong nhưng Trát Nam lại

phái đi một thư ký, chuyện này là không thích hợp, có thể Dư

Lễ sẽ cảm thấy đây là một loại sỉ nhục.

Bên trong truyền ra âm thanh trò truyện vui vẻ của một nam một

nữ, Bạch Trí đẩy tay nắm cửa, âm thanh nói chuyện đó hắn cảm

thấy cực kỳ quen thuộc, khi trong hành lang có một bồi bàn phụ giúp đem toa đồ ăn đẩy qua thì hắn mở cửa, quả nhiên bên trong

không chỉ có một người đàn ông tuấn dật mà còn có một cô gái xinh đẹp.

Cô gái đứng dậy, đi tới ôm lấy cánh tay Bạch Trí, “Tiểu ngư nhi, đây là bạn trai của tôi, sao, đẹp trai không?”

Cô gái này tất nhiên là Phong Quang.

“Không phải tiểu ngư nhi, là tiểu dư.” Hắn mỗi ngày đều sửa

đúng một câu, Dư Lễ nhìn về phía Bạch Trí, lộ chút ra ghét

bỏ nói: “Còn tạm được.”

Bạch Trí gật đầu: “Dư tổng, tôi thay mặt tổng tài Trát Nam mà đến, tôi là Bạch trí.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.