Thông tin truyện

Mật Tình - Tổng Tài Giả Ngốc Cấm Dụ Dỗ!

Mật Tình - Tổng Tài Giả Ngốc Cấm Dụ Dỗ!

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 139 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: Tổng tài, Hắc bang, sủng, nhan sắc, H+

hero chính trong câu chuyện gồm có:

Nam chính: Kính Thiên Minh là giám đốc điều hành Kính gia kiêm lão đại Thiên gia.

Nữ chính: Diệp Hàm Huyên làcon át chủ bài, hoa vương của Cục tình báo non sông.

Mọi người hay nói rầng trong cuộc hôn nhân thương mai thì thường nữ chính sẽ lấy được chồng đẹp trai tài hoanhưng mà riêng Diệp Hàm Huyên lấy phải chồng ngốc…

“Vợ ơi, chồng muốn uống sữa.”

” Không hoàng hậu ơi, chồng muốn uống sữa tinh khiết cơ.”

Diệp Hàm Huyên lẩm bẩm: “Tên ngốc này yên cầu lắm thế!”

Kính Thiên Minh lắc đầu uỷ khuất: “Không vợ ơi…”

Gân xanh trên trán cô nảy lên. Tay Kính Thiên Minh sờ vào chỗ nào đấy không nên sờ, cười đến vô hại:

” Sữa ở đây mới sạch.”
………
Nửa đêm canh ba sấm sét đùng đùng.

Kính Thiên Minh mặc đồ pikachu màu vàng, trông dễ thương cực kì, chạy sang phòng ngủ Diệp Hàm Huyên.

” hoàng hậu ơi, huhu chồng sợ sấm sét.”

Diệp Hàm Huyên đang mơ tưởng ngủ, tên chồng ngốc của cô dụi dụi đầu, cái răng nanh nhỏ dại nhe ra, đẹp trai chết người!!!! Làm Diệp Hàm Huyên không đang tâm xua đuổi.

” Anh nằm ở đây đi, một hôm thôi đấy nhé!”

bỗng nhiên Kính Thiên Minh cởi áo ra, cơ bụng săn chắc cứ như hình thành. Diệp Hàm Huyên chỉ biết trố mắt lên nhìn thôi.

” Anh là cái quái gì vậy?”

Kính Thiên Minh gãi đầu, điềm nhiên nói:

“Trên sách viết vợ chồng ngủ với nhau thì cởi áo cởi trần nhưng mà. Chồng làm theo thôi!”

Kính Thiên Minh nhân cơ hội nghìn năm có một, sâu trong đáy mắt ẩn chứa tia cười xảo trá, ông đây giả ngốc lâu như thế chả lẽ không ăn được em?

” Cái này không biểu đạt thành lời được, phải thực hành.”

Mong mọi người để lại quan điểm đóng góp cho mình nha.

Mật Tình – Tổng Tài Giả Ngốc Cấm Dụ Dỗ!

Màn đêm ảo huyền như nhung buông xuống cùng với đó là cơn mưa lớn…

Thân ảnh bé bỏng dễ thương chạy như bay trên đoạn đường dài. Đôi chân cô gái nhanh thoăn thoắt như lướt trên nước.

“Pằng…Pằng…” Tiếng mưa rơi dù to cũng không át nhiều người biết đến súng hẩu lốn.

” Đứng lại, ngoan ngoãn bó tay chịu trói đi.” Có tiếng người hét phía sau.

” Con khốn này, phía trên dặn dò bằng mọi giá phải bắt được cô ta.”

Diệp Hàm Huyên không kịp nghĩ nhiều, bằng mọi giá cô phải sống và mang cái USB này giao cho chính phủ, bao sinh mệnh đang nằm trong tay cô.

Bả vai truyền tới cảm giác đau nhức, nước mưa xối xả rơi trên người cô.

Đau!

Buốt!

Xót!

Diệp Hàm Huyên cắn răng, cô phải ráng chịu đựng. Đầu óc là một mảng trống rỗng, chỉ biết lao người trong bóng đêm vô tận…

Mãi đến khi nghe thấy âm thanh huyên náo từ phía trước, đôi mắt phượng sáng bừng lên, Diệp Hàm Huyên nhanh nhẹn chạy vào quán bar to phía trước.

Mưa càng lúc càng bựđầm đầm gội rửa máu tanh…

Đám người áo đen truy sát đằng sau mất phương hướng, tên thủ lĩnh báo cáo, “Chết tiệt, con khốn kia trốn đâu mất rồi?”

“Đại ca, phía trước là quán bar béo nhất Hải thành, nhân tiện cho việc ẩn nấp.”

Tên thủ lĩnh nghĩ ngợi điều gì đó, ra lệnh, “Chúng mày chia làm nhì, một nửa tiếp tục tiến về phía trước, một nửa theo tao vào tìm con khốn kia. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác!”

Một tên bầy em lưỡng lự, “Nhưng  đại ca, đây là địa bàn  Thiên gia quản lí, chúng ta…”

Tên thủ lĩnh trợn mắt, thẳng thừng tát cho hắn một cái, quát, “Ở đây tao là chủ, chúng mày phải nghe lời tao hiểu chưa? Thiên gia là cái rắm gì? Vào cho tao!”


Danh sách chương

Bình luận