Thông tin truyện

Mật Ngọt Hôn Nhân

Mật Ngọt Hôn Nhân

 Tác giả:

 Thể loại:

Tiên Hiệp, Ngôn Tình

 Tình trạng:

Đang tiến hành 629 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: Ngôn tình, tiến bộ

Một mối tình được khởi đầu từ chữ duyên, cũng có thêm sự góp phần vun vén của cả nhì gia đình giúp đôi trẻ nên duyên cung phi chồng. Phó Hoành Dật gặp gỡ được Thẩm Thanh Lan lần trước tiên là lúc anh ta vô tình mặt trong nhà hàng Bên cạnh đó Thanh Lan cùng người người chơi đi xem mắt. Cô chỉ là nhận lời đi cùng bạn cho cô ấy an tâm, vậy mà Thẩm Thanh Lan lại bị đối tượng xem mắt gây phiền toáibỗng Phó Hoành Dật xuất hiện giải cứu cô với câu nói hùng hồn nói “Anh đang làm phiền vị hôn thê của tôi đấy!”.

Rồi đến lần thứ nhị gặp gỡ, là ông nội anh rắp tâm tìm trăm phương ngàn kế cho thằng cháu trai chạm chán được cô cháu dâu tương lai để vun đắp tình cảm một tẹonhì người gặp gỡ lại thoáng xao động nhưng vẫn tỏ vẻ không quen biết nhau. Phó lão gia chỉ còn biết ngùi ngùi bất mãn với sự lãnh đạm giữa nhì người.

Lần thứ ba gặp, là anh chủ động gọi điện mời cô đi ăn dưới sự dồn ép của ông nội. nhị người vẫn gượng gạo khi gặp mặt nhau. Anh nói hay lưu số để khi có việc gì thì có thể gọi điện cho anh, dù sao cô cũng coi như là em gái anh.

Lần thứ bốn gặp mặt, người chị nuôi giả vờ bị ngã rồi đổ tội cho Thẩm Thanh Lan, cô nhận một cái tát oan của mẹ. đến mẹ cô cũng không tin cô. vậy mà anh lại nói tin cô. Lần trước tiên trái tim vốn phẳng lặng của Thanh Lan  một người nam nhi nhưng mà gợn sóng.

Đúng lúc này Thẩm gia xảy ra chuyện. Bà nội của cô sắp mất, điều duy nhất khiến bà không an lòng đó là chưa tìm được một người nam nhi có thể yêu dấu che chở cho cháu gái mình. Phó Hoành Dật gọi điện đến, cô đột ngột hỏi anh: “Anh có đồng ý lấy tôi không?”

Phó Hoành Dật công bố, “Vừa rồi em nói trang nghiêm à? Nghĩ kỹ chưa?”

“Nghĩ kỹ rồi.”

Ngày hôm sau, họ gặp mặt nhau ở cửa Cục Dân chính.

Mật Ngọt Hôn Nhân

Ngày hè, ánh mặt trời thiêu đốt mặt đất, người đi lại trên đường ít tới thảm, cho dù có thì ai cũng đều mang dáng vẻ vội vã.

Phía trước một nhà hàng cơm Tây ở trọng tâm thành phố, một chiếc xe buýt từ từ dừng lại ở trạm. Cửa xe mở ra, một cô gái bước xuống, mặt trái xoan, mày liễu cong cong, đôi mắt trong veolông nheo dài khẽ rung động. Đây là một vài mắt khiến cho ai từng gặp gỡ sẽ không thể nào quên được.

Cô có gương mặt với những đường nét sắc đẹp sảo, làn da trắng ngần, mái tóc dài được buộc thành kiểu đuôi ngựa gọn ghẽ, để lộ cần cổ trắng nõn. Cô mặc một chiếc áo ngắn tay dễ chịu màu trắng, nhìn rất trẻ trung. khuôn mặt trắng trẻo nõn nườngkết hợp với đôi mắt kia, khi cười rộ lên sẽ dễ thương tuyệt trần đến mức nào.

Có điều lúc này, trên gương mặt đó chỉ có vẻ thâm trầm.

Cô xuống xe, hơi nóng phả vào mặt,  Ngoài ra cô không có cảm giác nào  cứ đi thẳng vào nhà hàng cơm Tây.

Trước cửa nhà hàng, một cô gái mặc váy liền màu hồng trông thấy cô, nhì mắt sáng bừng lên, chạy vọt về phía cô.

“Thanh Lan, cuối cùng cậu cũng tới rồi. Mình còn tưởng cậu cho mình leo cây chứ.”

Thẩm Thanh Lan hơi nghiêng người qua một bên, cô gái kia liền ôm ấp hụt. Trên mặt cô nàng lại không có vẻ gì là ngoài ý muốn, hối hả lấy lại cân bằng, hiển nhiên là đã sớm biết kết quả này.

“Xin lỗi, vừa ra tới cửa lại có việc nên mình đến muộn.” Thẩm Thanh Lan điềm nhiên giải đáp, giọng nói du dương êm tai.

Vu Hiểu Huyên khoát tay, “Không sao, không sao đâu, chỉ cần cậu đến được là tốt rồi. Cậu nói xem, mình thế hệ có nhì mươi mốt tuổi, vẫn còn nhỏ dại lắm. vậy mà mẹ mình cứ bảo mình đi xem mắt, sợ không ai thèm lấy mình sao? May là có cậu đi cùng, nếu không thì vững chắc mình sẽ không đến.”

Vu Hiểu Huyên vừa nói vừa theo Thẩm Thanh Lan bước vào nhà hàng.


Danh sách chương

Bình luận