Thông tin truyện

Mạc Phụ Hàn Hạ

Mạc Phụ Hàn Hạ

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 123 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: tân tiến, ngôn tình thị trấn, có ngọt, có ngược, HE
Editor: Tiểu Mun

cuối cùng thì em cũng trở về, khi anh còn chưa sống hết quãng đời còn lại một cách cô độc.

——

Sau này, khi Lâm Mạc Thần đã trở thành một chủ toạ của tập đoàn béo với tài sản tới cả trăm triệu, là thương gia trẻ tuổi nhất của thương trường.

Có người hỏi anh:” rút cục thì cô ấy có điểm nào tốt nhưng mà khiến anh bao năm rồi vẫn không thể buông bỏ được?”

Lâm Mạc Thần đáp lại rằng:” Tôi cũng đã từng nghĩ tới vấn đề này nhưng mà phiên bản thân mình thấy đáng giá là được. Trên đời này chẳng cô có gái nào tốt hơn người con gái tôi yêu”

Mạc Phụ Hàn Hạ

Bầu trời u tối, bóng cây phản chiếu dưới đèn đường khe khẽ lay động. Không có bất kỳ người qua đường nào khác, cũng không có chiếc xe nào chạy qua.

Mộc Hàn Hạ đột nhiên phanh xe, chiếc xe đạp dừng trên đường. Cô không nghĩ tới mình sẽ nhìn thấy một màn nghiêm trọng như vậy.

Một chiếc xe con bé dại màu đen nằm lật nghiêng ở ven đường. Một bên cửa kính đã vỡ lẽ tung, thân xe bởi vì bị va chạm nên đã biến dạng. Bánh xe vẫn còn đang chuyển động trong không trung. Người bên trong không biết còn sống hay đã chết. Cách bên ngoài mấy mét, một chiếc xe tải béo cũng bị lật vào vòng đai xanh, đầu xe cũng bẹp .

Mộc Hàn Hạ đang thất thần thì chiếc xe vận chuyển lại khởi động, đúng là đang muốn chạy trốn. Mộc

Hàn Hạ ngay tức thì la lớn:“Đợi đã!” Chiếc xe tải lại tăng tốc.

Mộc Hàn Hạ lấy thiết bị cầm tay trong túi ra chụp ngay mấy bức ảnh.

Chiếc xe tải đã chạy đi xa.

Mộc Hàn Hạ dựng xe đạp ở ven đường, trong lòng cũng hơi bao taytrước tiên cô gọi máy tính bảng cho xe cấp cứu, rồi báo cảnh sát. Lúc này cô thế hệ chạy tới chỗ chiếc xe con kia, đứng cách chiếc xe vài bước rồi dừng lại. Phía sau xe không có ai, ngồi cạnh ghế phó lái là một cô gái, đầu chảy rất nhiều máu, đôi mắt nhắm chặt, Hình như đã rơi vào trạng thái hôn mê. Ngồi ở vị trí lái xe là một người nam nhi trẻ tuổi, trên mặt cũng có rất nhiều máu, mắt mở béo nhìn cô.

Làn da anh ta rất trắng, nhưng ánh mắt lại sâu sắc, tựa như lắng đọng tại nơi nào đó vừa lặng tĩnh vừa thâm sâu, tựa như đá ngầm, chú ý nhìn cô.

Mộc Hàn Hạ khẽ hỏi:“Anh có thể cử động được không? Có muốn tôi đỡ anh ra ngoài không?”

tiếng nói người đàn ông khàn khàn:“Đỡ tôi ra ngoài.”


Bình luận