Long Tế Chí Tôn

Chương 562: Ma Đạo tổ sư



Cùng lúc đó, tại Địa Ngục Ma Tông!

Ma dương vận dụng Súc Địa Thành Thốn, một bước có thể đi được mười triệu dặm.

Bạn không nhìn nhầm đâu, đúng là mười triệu dặm đó.

Đây chính là lợi thế khi thực lực tăng lên!

Bước một lèo hơn 20 bước, đã đến Địa Ngục Ma Tông.

Nghe nói tông môn này chính là một phân nhánh của Thiên Ma Thần Tông cổ xưa, là ma tông lớn nhất châu Nam Lý Hỏa.

Nơi này khác với Địa Cầu ở chỗ, không có sự phân định tuyệt đối về cái ác.

Ma cũng được, yêu cũng được, đều là một mắt xích trong hệ thống tu luyện.

Chỉ có điều ma tu hành thì sẽ có phần cực đoan hơn, làm việc gì cũng sẽ không từ thủ đoạn nào, đây chính là điểm khiến cho đám tu sĩ rất ghét.

Người cũng có người tốt người xấu, ma cũng vậy thôi, chẳng qua nếu nhìn một cách tổng quát, thì tỉ lệ bên nào cao hơn mà thôi.

Vốn tưởng rằng Địa Ngục Ma Tông sẽ là một nơi u ám, nhưng trên thực tế thì không như vậy.

Nhìn có vẻ cũng quang minh chính đại, kim quang lóa mắt, hàng chục nghìn đạo ánh sáng mờ ảo bao trùm lên nơi này. Ma Dương có cảm giác, dường như đang bước vào một nơi giống như Huyền Không Tự vậy.

Đệ tử giữ cửa trông mặt mũi cũng hiền hòa, dường như không hề có chút sát khí nào toát ra.

Nhưng đến khi Ma Dương xuống đất, cảnh tượng trước mặt hoàn toàn thay đổi.

Những ánh sáng mờ ảo kia thực chất là ma khí dày đặc, không thể tan nổi.

Sơn môn thật ra là một con yêu thú cực lớn, trên răng của nó vẫn còn đang nhỏ từng giọt máu đen ngòm xuống.

Đệ tử trông cửa khôi ngô cao lớn, mặc một bộ đồ đen, ánh mắt âm độc xảo trá!

Cây cối trong rừng đều bị ma khí vây lấy, hình thành những thảm thực vật quái dị.

“Ai vậy!”

“Người của Bái Sơn!”

Ma Dương đến gần thì phát hiện ra thai ma trong cơ thể đang nhảy cẫng vui mừng, không ngừng hút ma khí vào bên trong cơ thể, cảm giác này giống như là đang khát mà được uống một ngụm nước mát, thoải mái hết cả người!

“Bái Sơn? Bái cái gì Sơn?”

Một đệ tử trong đám đó nhìn chằm chằm Ma Dương.

Ma Dương cong ngón tay bắn ra, giữa trán của đệ tử kia trong nháy mắt xuất hiện một lỗ máu, nguyên thần, thần hồn của hắn bị tiêu diệt trong nháy mắt!

Một tên đệ tử khác thì anh không ra tay: “Định!”

Dù không phong ấn đạo vận, nhưng Ma Dương có thể sử dụng Phong Ấn kiếm ý, sử dụng kiếm ý để phát động Thuật Giam Cầm, Uẩn Thần cũng không đỡ nổi.

Nhưng mà anh ta quên mất, tên kia cũng mới chỉ là ma tu cảnh giới Nguyên Thần mà thôi, nên Thuật Giam Cầm trong nháy mắt liền giết chết hắn.

“Lỡ ra tay hơi mạnh!”

Ma Dương gãi gãi đầu, rồi nhìn về phía sơn môn cao vút, tung người nhảy một cái, đánh một chưởng vào pháp trận của sơn môn!

Xoạt xoạt xoạt!

Anh ta chưa bao giờ cảm thấy thế giới lại mong manh đến vậy, lấy quả đấm làm trung tâm, trong vòng bán kinh hàng trăm dặm xuất hiện đầy những kẽ hở.

“Đoàng!”

Toàn bộ pháp trận phòng ngự bên ngoài của Địa Ngục Ma Tông đều tan vỡ, hàng triệu pháp trận không thể nào chịu nổi được sức mạnh, lần lượt nổ tung.

Đất rung núi chuyển!

Núi cao vạn trượng bị lay động.

Trong nháy mắt, vô số đạo ánh sáng vụt lên cao.

Tất cả đều là đệ tử của Địa Ngục Ma Tông.

“Kẻ nào dám cả gan xông vào Địa Ngục Ma Tông!”

Một giọng nói uy nghiêm vang lên, mấy trăm đạo hắc quang đi đến trước mặt Ma Dương, cầm đầu là một người đàn ông cao mấy trượng.

Mặt người này hình vuông, mắt to như quả chuông đồng, căm tức nhìn Ma Dương!

Ông ta chính là Tông chủ của Địa Ngục Ma Tông, Thiên Đạo ma quân! Ma quân là cách gọi của ma tu, ngang hàng với đạo quân! Đại diện cho tu sĩ Hóa Thần.

Ma Dương có thể cảm nhận được trong cơ thể ông ta chứa một sức mạnh khổng lồ, nhưng vẫn kém hơn so với anh ta.

“Ông chính là Tông chủ của Địa Ngục Ma Tông?”

Ma Dương nói.

“Mày là người ở đâu đến!”

Thiên Đạo ma quân nhìn chằm chằm Ma Dương, người này mang đến cho ông ta cảm giác vô cùng nguy hiểm, vừa thấy Ma Dương, sau lưng ông ta liền ướt đẫm.

“Tôi?”

Ma Dương cười một tiếng: “Ông có tư cách gì mà hỏi!”

“To gan, dám bất kính với Tông chủ à!”

Đám người sau lưng Thiên Đạo ma quân lớn tiếng quát.

Ma Dương híp mắt một cái, kẻ kia liền cảm thấy cái chết như ập đến, giống như có một chiếc búa tạ gõ mạnh vào trong lòng, khiến tim gan rối loạn không ngừng.

Kẻ này quả thật đáng sợ!

“Mày muốn gì?”

Ma Dương ngoáy ngoáy tai: “Nghe nói Địa Ngục Ma Tông là đệ nhất ma tông trong châu Nam Lý Hỏa, tôi không tin, nên muốn đến xem sao”.

Đến xem cái mà đánh vỡ pháp trận hộ tông trong một chưởng à?

Lý do này thì đến đứa trẻ lên ba cũng nghe không lọt tai.

Thiên Đạo ma quân lạnh lùng nhìn Ma Dương: “Ra bên ngoài vũ trụ đi, đánh nhau ở đây thì tan tành hết!”

“Được!”

Ma Dương gật đầu, lắc mình bay lên bầu trời!

Sau khi bay đến bên ngoài 100 nghìn trượng, nơi này ngập tràn cương phong, càng bay lên thì cương phong càng mạnh, có loại cương phong phá hủy, có loại phá vỡ nguyên thần của con người, thậm chí còn có loại làm dơ bẩn thần niệm, hết sức đáng sợ.

Nhưng mà những thứ này không có tác dụng gì đối với Ma Dương, cũng chỉ như gãi ngứa mà thôi!

Sau khi bay lên cao hàng triệu trượng, một vách ngăn xuất hiện trước mặt Ma Dương, đây là… màng thai trời đất!

Ma Dương đột nhiên nghĩ đến hình ảnh hỗn độn thuở sơ khai, thần lôi hỗn độn bổ vỡ vỏ trứng, để lại màng thai. Động thần niệm, Trần Dương cũng nhận được tin tức phản hồi của Ma Dương từ cách đó trăm triệu dặm.

Đây chính là ưu điểm của hóa thân, thông tin sẽ được chia sẻ.

“Xem ra nên bớt chút thời gian để lên trên xem một phát”.

Trong lòng Trần Dương thầm nghĩ.

Ma Dương rạch vỡ màng thai trời đất, bay đến vũ trụ trong nháy mắt.

Vũ trụ bao la, mặt trời nóng bỏng, vô số những tia vũ trụ đang chảy bên cạnh.

Không có không khí nhưng anh ta vẫn sống sót được.

Bước một bước, lần này anh ta đi đến một tiểu hành tinh đã chết!

Thiên Đạo ma quân đã chờ sẵn ở đây.

Hai bên đối đầu nhau, tim của Thiên Đạo ma quân đang đánh trống liên hồi, Hóa Thần ở châu Nam Lý Hỏa này ông ta đều biết, không hề có kẻ nào như này cả!

Hơn nữa nhìn khí tức toát ra từ đối phương, thì kẻ này cũng là ma tu!

Rốt cuộc kẻ này chui từ đâu ra!

Ma Dương cũng muốn thử chút sức mạnh của thân thể, khuyết điểm duy nhất của anh ta chính là sức mạnh quy tắc!

Uẩn Thần nắm giữ đạo vận, đạo vận ngưng tụ quy tắc, ông ta đã nuốt tim của Chân Ma, kế thừa phần lớn thực lực của Chân Ma, nhưng không hề có truyền thừa.

Chuyện này đúng là khó chịu.

Mặc dù tim của Chân Ma vẫn còn đến hơn một nửa chưa được tiêu hóa, nhưng nếu muốn tu luyện lại phải bắt đầu lại từ đầu.

“Ma đạo thần thông: Chấn Đãng Ma Quyền!”

Đánh ra một quyền, hàng tỉ đạo sức mạnh được khơi thông, dấu quyền chằng chịt phong tỏa lấy bầu trời, trước mắt Trần Dương chỉ có thể đánh ra khoảng nghìn quyền, còn Ma Dương, thì anh ta có thể dựa vào lực thân xác siêu mạnh để đánh ra hàng trăm nghìn quyền.

“Đây là ma tu thân thể!”

Mặt Thiên Đạo ma quân liền biến sắc, ma tu thân thể cũng giống thể tu của Nhân tộc, là tu sĩ thân thể thuần túy.

Mặc dù ông ta cũng luyện thân thể, nhưng không sánh được với thể tu thuần túy!

Nếu đánh giáp lá cà, thì sẽ khó lòng mà chịu nổi, hơn nữa cảnh giới của đối phương rõ ràng là cao hơn ông ta!

“Tam Trùng La Sinh Môn!”

Địa Ngục Ma Tông, vốn là phân nhánh của Thiên Ma Thần Tông xưa sao, thật ra không phải vậy.

Địa Ngục Ma Tông chính là Địa Ngục Ma Tông, truyền thừa chân chính đến từ địa ngục!

Càng gần với A Tu La Ma tộc!

Nhìn thấy ba tầng đại môn, Ma Dương nhớ lại Trấn Ngục Long Tượng Công của Cầm Hoa!

Hai người này nhất định có quan hệ với nhau.

Lợi ích của việc biết được vạn pháp chính là bắt được đúng bệnh.

“Đừng hòng trấn áp nổi!”

Ma Dương hít sâu một cái: “Động Thiên Nhất Kích”

Không có thế giới huyệt khiếu, nhưng sức mạnh của bản thân Ma Dương vẫn còn đó.

100 nghìn quyền phân tán, rồi sau đó lại ngưng tụ lại, uy lực vô cùng vô tận!

Đoàng!

Một tiếng nổ vang lên, Tam Trùng La Sinh Môn bị nổ tung trong nháy mắt.

Ma khí cực lớn cuốn ngược đi, Thiên Đạo ma quân thụt lại sau rất nhiều!

“Ma Thần Kích!”

Tương truyền Thần Ma thượng cổ có một thanh thần kích cái thế, trong cuộc đại chiến Thần Ma, chính nó đã ghim chặt Thần Vương vào núi Thiên Trụ.

Đây chính là ma đạo thần thông thuần túy, dường như là thần thông giữa hư ảo và thực tại.

Ma Thần Kích to lớn kia lao đến với tốc độ nhanh gấp 10 lần so với tốc độ âm thanh, thêm vào đó là không bị cản bởi lực ma sát, nên tốc độ càng nhanh hơn!

Dường như lao đến trước mặt Ma Dương trong nháy mắt.

“Hoa Khai Khoảnh Khắc, trói!”

Cong ngón tay, một đạo hắc mang bắn ra từ ngón tay Ma Dương.

Ma Thần Kích tràn đầy ma khí kia bị giam lại trong nháy mắt, hóa thành một đạo thần thông.

Bóp Bảo Châu thần thông trong tay, Ma Dương toét miệng cười: “Trả lại ông!”

“Vèo!”

Ma Thần Kích quay đầu hướng về phía Thiên Đạo ma quân.

“Chuyện này không thể nào!”

Sắc mặt Thiên Đạo ma quân trở nên hết sức khó coi, đây là thủ đoạn gì vậy, sao lại có thể giam giữ thần thông rồi biến nó thành đồ của mình.

“Lãnh Vực Thiên Ma!”

Dứt lời, trong bán kính hàng chục nghìn dặm trở nên ảm đạm.

Hành tinh dưới chân biến thành biển máu, bầu trời cũng biến thành màu máu.

Thiên Đạo ma quân biến mất.

“Đây là lãnh vực của tao, mày phải chết!”

Thiên Đạo ma quân nói: “Kể từ giờ, 6 giác quan của mày sẽ bị phong tỏa, mọi cảm giác đều sẽ biến mất!”

Vừa dứt lời, tất cả các giác quan và cảm giác của Ma Dương đều biến mất.

Trước mặt tối sầm lại, khiến anh ta trở nên đui mù.

“Đây là lãnh vực mà chỉ có Hóa Thần mới được nắm giữ hay sao?”

“Mặc dù ông đã phong tỏa 6 giác quan của tôi, nhưng sức mạnh của tôi vẫn còn đó!”

“Phá cho ta!”

“Ma đạo thần thông: Thống Khổ Trầm Luân!”

Trong tay Ma Dương nắm kiếm, chia lãnh vực ra làm đôi, sau đó giác quan được khôi phục lại trong nháy mắt.

Thiên Đạo ma quân phụt máu tươi: “Không… chuyện… chuyện này sao có thể!”

Không phải ông ta chưa từng chiến đấu với Hóa Thần trung kỳ bao giờ, nhưng sao lại có thể phá vỡ được lãnh vực của ông ta dễ dàng như vậy.

Lãnh vực bị phá vỡ, Thiên Đạo ma quân lộ ra chân thân.

Trong tay Trần Dương đang nắm kiếm Trung Dũng, mà không đúng, Trảm Yêu Kiếm chứ!

Hiện giờ một Hóa Thần trung kỳ như anh có thể dễ dàng pháp huy toàn bộ uy lực của Trảm Yêu Kiếm, cho dù mới chỉ khôi phục được 5%, vẫn chưa đạt đến thần khí quy tắc cấp thấp, nhưng tự bản thân nó vẫn còn 9 quy tắc.

Đỉnh điểm của thanh kiếm này là 9 quy tắc, cũng có thể nói là nó ngang với Hóa Thần viên mãn.

Đương nhiên cú đánh này phát ra lực công kích mạnh nhất, cái mà bản tôn lĩnh ngộ được mới chỉ là đạo vận, kể cả anh có miễn cưỡng nâng cao uy lực của nó, thì cũng chỉ đến thế mà thôi.

Cũng may có sức mạnh thân xác mạnh mẽ, mà Chân Ma mạnh nhất chính là thân xác.

“Làm gì có cái gì là không thể!”

Ma Dương thu trảm yêu, nhìn Thiên Đạo ma quân: “Thôi, không đánh nữa, thật ra thì mục đích hôm nay tôi đến đây chính là gia nhập Địa Ngục Ma Tông!”

Sao, gia nhập Địa Ngục Ma Tông!

Thiên Đạo ma quân sững sờ!

Muốn ra nhập Địa Ngục Ma Tông thì sao không nói sớm ra, còn bày vẽ đánh nhau?

Nếu mà nói sớm ra thì ông ta đã cử người ra nghênh đón từ đời nào rồi!

Mặc dù từ xưa đến nay Địa Ngục Ma Tông có đến mấy trăm Hóa Thần, nhưng nhiều người trong số họ đã chết, những người còn sống không bế quan thì cũng đi du lịch vũ trụ, căn bản không có thời gian quản chuyện trong tông môn.

Trừ khi là chuyện lớn diệt tông, nếu không thì họ mặc kệ!

Hiện giờ có ông ta với sư đệ là Thiên Diện ma quân đang quản lý!

Nếu có thêm một ma quân trung cấp nữa, thì tốt quá đi chứ!

“Sao vậy, ông không đồng ý à?”

Ma Dương nhíu mày, xem ra là phát này ra tay tàn nhẫn quá, mới đầu định đùa chút thôi, ai ngờ đối phương vừa vào trận đã ra sát chiêu, nên đâu thể trách anh ta được!

“Ôi, đồng ý, đương nhiên là đồng ý rồi!”

Thiên Đạo ma quân hít sâu một hơi: “Không biết đạo hiệu của đạo hữu là gì…”

“Gọi tôi là Ma Đạo tổ sư đi!”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.