Thông tin truyện

Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)

Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)

 Tình trạng:

Đang tiến hành 1692 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: văn minh, HE, Tình cảm, ngọt, Sủng, Hào môn gia thế, Ngược luyến, đô thị tình duyên

Thẩm Thất không còn cách nào để thanh toán số tiền viện tổn phí mập mạp của anh trai. Cùng đường cô quyết định gả mình cho nhà họ Hạ. Cứ tưởng rằng người mình là con cả  không ngờ lại là con thứ Hạ Nhật Ninh…

Hạ Nhật Ninh, người kế thừa thực thụ của nhà họ Hạ, đế vương thương mại rung chuyển đất trời, bạo quân vô tình máu lạnh trong thương trường, nhưng mà người em cô nằm mê cũng…

Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)

Quản gia tức thì vừa cười vừa nói: “Tam thiếu gia là đứa nam nhi độc nhất của Lễ bộ thượng thư, những đồ ăn đồ dùng dĩ nhiên là không dễ chơi rồi.”

“Cũng đúng.” Văn Tri Châu gật đầu rồi nói: “Văn Thanh năm nay 9 tuổi rồi chứ?”

“Đúng vậy.” Quản gia giải đáp.

Văn Tri Châu đi một mạch về nhà, vừa vào cửa đã thấy đường đệ của mình ngồi trên ghế trong sân nhìn lên trời ngơ ngẩn.

khởi đầu từ mấy tháng trước, đường đệ này của cậu đã thường xuyên nhìn lên trời ngẩn ngơ.

thoạt đầu gia đình tưởng cậu bị ma làm, nhưng mà những hành động cử chỉ của cậu đều không có gì thay đổi, khi nhắc tới chuyện trước đây cũng nói vanh vách, sau đó người thân cũng mặc thây cậu.

Không ai biết được, Văn Gian Thanh ngồi trong sân ngơ ngẩn, là đang sầu não làm thế nào để rời khỏi trái đất quỷ quái này.

Cậu chỉ nhớ là một giây trước mình còn đua xe với người khác, một giây sau đã ở đây rồi.

Nếu cậu xuyên khung đến nhân loại này, vậy thì những người khác đâu rồi?

Chị cả đâu? Anh rể đâu? Thẩm Viễn đâu? Thẩm Châu đâu?

Họ cũng đang ở thế giới dở hơi này sao?

rút cuộc là họ đang ở đâu?

“Văn Thanh? Em lại đang ngẩn ngơ rồi sao? Mau qua đây xem, huynh mang gì cho đệ này?” Văn Gian Thanh bảo nhỏ và rất nhanh: “Huynh kiếm được đồ ăn ngon đấy?”

Văn Gian Thanh chỉ có 9 tuổi này quay đầu sang nhìn Văn Tri Châu, trong ánh mắt cậu không hề có chút vui vẻ nào.

Cậu không cho rằng quả đât này có đồ gì ăn ngon nữa, làm sao có thể so với những đồ ăn kiếp trước cậu đã ăn chứ.

Là nam nhi độc nhất vô nhị của Văn gia, những thứ cậu được ăn, chỉ thiếu mỗi gan rồng và xương phượng thôi!

Văn Tri Châu mặc thây cậu, mở hộp đồ ăn ra, ngay trước mặt Văn Gian Thanh.

Văn Gian Thanh vừa định mở lời nói không cần rối rắm đâu, chợt một mùi vị không xa lạtức thời ập vào mũi cậu!

Chờ chút!

Mùi vị này!

Mùi vị này, rõ ràng là tay nghề của chị cả mà!

Ánh mắt Văn Gian Thanh ngay tức khắc nhìn sang hộp đồ ăn trên tay Văn Tri Châu, cậu nhanh nhảu đưa tay ra lấy một miệng nhét vào mồm.

phút chốc cậu đưa vào miệng, toàn thân Văn Gian Thanh run rẩy lên!

Mùi vị này, đúng thật là tay nghề của chị cả rồi!

Chị cả, chị đang ở đâu đấy?

Văn Gian Thanh cố kềm chế sự không thể tinh được trong lòng, cậu liền nắm lấy cổ tay của Văn Tri Châu, giọng nói cậu cũng theo đó run lên: “Huynh ơi, thứ này, huynh mua ở đâu đấy?”

Văn Tri Châu thấy sau cuối Văn Gian Thanh cũng có những biểu cảm khác, lúc này cậu thế hệ chấp nhận nói: “Biết ngay là tiểu tử này sành miệng nhưng, những thức ăn thông thường đầu có lọt được vào mắt xanh của đệ. Những món này không phải mua ở bên ngoài đâu, nhưng mà là đối tượng hợp tác cùng huynh tặng cho huynh đấy!”

“Đối tượng hợp tác?” Văn Gian Thanh nhìn Văn Tri Châu với vẻ mặt kỳ lạ.

“Đúng đấy. có lẽ đệ còn chưa biết. Dạo này huynh hiệp tác với một người bạn làm nhị họa quyển dài tập, người người chơi kia rất khéo tay, khác biệt là nấu ăn rất ngon.” Bên cạnh đó Văn Tri Châu vẫn đang khoe về đối tượng cộng tác của mình, không ngờ khi Văn Gian Thanh nghe thấy câu nói này, cậu đứng ngay dậy, đột ngắt lời của cậu: “Truyện gì đấy?”

“Một truyện là Tây Du Ký, một truyện là Tam Quốc Diễn Nghĩa.” Văn Tri Châu lắc lư cái đầu và trả lời: “Chuyện này thật sự là…”


Bình luận